Ngựa Ô Yêu Dấu – Cách Loài Ngựa Nhìn Chúng Ta

Là một người lớn lên ở thành phố, ngựa đối với tớ là loài vật xa lạ, thậm chí số lần tớ thực sự nhìn thấy một con ngựa đang lơn tơn ngoài đường cũng chưa đầy một bàn tay. Vậy nên có thể nói rằng Ngựa ô yêu dấu là một trải nghiệm khá thú vị, thậm chí là thú vị ngang với Dế mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài, ít ra là trên phương diện nhập vai loài vật để kể chuyện.

Cuốn sách Ngựa ô yêu dấu này kể lại cuộc đời của một chú ngựa trung thành và tận tụy. Tớ sẽ gọi chú là Black Beauty, bởi dù đã từng là Darkie, là Black Auster, Jack hay Già Crony, cuối cùng chú ngựa ấy vẫn được gọi là Black Beauty, như cái tên gốc của cuốn sách này. Đúng vậy, nhân vật chính bốn chân của chúng ta đã từng có nhiều cái tên, và mỗi cái tên lại đại diện cho một người chủ nhân, hay một giai đoạn trong cuộc đời đầy thăng trầm của chú.

Dẫu được sinh ra trong êm ấm và đã từng có những người chủ vô cùng tốt đẹp, Black Beauty cũng từng phải chịu đựng vô vàn nỗi cực nhọc chuân chuyên. Chú từng qua tay nhiều người chủ, bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí đôi lần kiệt quệ đến tưởng như chết đi, mà tất cả những điều ấy đều được gây ra bởi con người.

Tác giả Anna Sewell cùng cuốn sách của bà.

Với tớ, điểm nổi bật nhất trong tác phẩm nằm ở vốn hiểu biết sâu rộng của tác giả về loài ngựa. Có lẽ do đã dành gần như cả cuộc đời gắn bó với loài vật này mà tác giả Anna Sewell đã hóa thân vào chúng thật tài tình và đã kể một câu chuyện vô cùng chân thực. Từ những chuyện như cách để nuôi dạy một con ngựa tốt, việc chạy theo mốt sẽ ảnh hưởng đến ngựa ra sao, cho tới việc ngựa sẽ bị thương vì điều gì, hay chúng sẽ kết thúc cuộc đời của mình theo những cách nào. Tất cả đều được kể lại chi tiết và tỉ mỉ, thậm chí là có phần thực tế đến tàn nhẫn, nhất là ở cảnh tai nạn những chương đầu.

Nhưng mặc dù cung cấp nhiều tri thức như vậy, lối viết nhẹ nhàng và duyên dáng của tác giả cũng sẽ không khiến người đọc thấy nhàm chán hay bị nhồi nhét. Mọi thứ được truyền tải đến người đọc rất nhẹ nhàng, giống như vốn dĩ chúng nên như vậy.

Ngựa ô yêu dấu đi theo cuộc đời của Black Beauty, nhưng dĩ nhiên chú ngựa này không phải nhân vật duy nhất được khắc họa. Thông qua điểm nhìn của Black Beauty, tác giả đã vẽ lên một bức tranh tổng quan về thế giới loài ngựa những năm cuối thế kỉ mười chín. Đó là một Merryleg nhỏ bé thân thiện, một Ginger mạnh mẽ với số phận đầy tủi nhục cay đắng, hay là một Captain già nua hàm hậu mang theo những vết thương chiến tranh, cùng với đó là biết bao nhiêu những con ngựa vô danh khác. Mỗi con ngựa lại có một tính cách riêng, một số phận riêng, nhưng chúng sẽ luôn giống nhau ở một điểm, ấy là không bao giờ được tự quyết định số phận của chính mình.

Sung sướng hay khổ đau, an nhàn hay lao lực, tất cả những điều ấy đều phụ thuộc vào chủ nhân của con ngựa. Chúng không thể phản kháng lại, cũng chẳng thể trốn chạy vì như Ginger đã cay đắng nói: “Con người mạnh hơn, và nếu họ tàn nhẫn và không tình cảm, chúng ta sẽ chẳng thể làm gì được ngoài việc chịu đựng, chịu đựng mãi cho đến lúc chết.”.

Điều ấy thì quá mức hiển nhiên rồi! Con người là động vật bậc cao duy nhất trên hành tinh này. Trí tuệ đã ban cho chúng ta nhiều thứ, nhưng đôi khi cũng đẩy chúng ta ra xa phần còn lại của sự sống, khiến chúng ta thiếu mất tình yêu thương và sự cảm thông tới những loài vật khác.

Loài ngựa trong câu chuyện này thật ra rất đơn giản, chúng sẽ biết ơn và hết lòng yêu quý những người chủ tốt, chúng chỉ biết khốn khổ chịu đựng những người chủ xấu và sẽ không bao giờ cố ý làm tổn thương đến con người. Chỉ có chúng ta, những kẻ tự cho mình quyền sinh sát, mới luôn gây ra những tổn thương cho chúng. Dù là cố ý hay vô tình, chúng ta vẫn dễ dàng gây ra những tổn thương cho chúng.

Khi chứng kiến những con ngựa phải chịu số phận thảm thương như Ginger, người ta không khỏi nghĩ rằng hóa ra khi nhìn từ thế giới quan của loài ngựa, con người có thể trở nên độc ác đến thế. Nhưng, cũng thông qua nhưng đôi mắt ấy, ta thấy được những con người tốt đẹp như gia đình Squire Gordon hay gia đình ông Jerry, những con người với trái tim tràn ngập tình yêu đã sưởi ấm tâm hồn đơn thuần của những chú ngựa. Nhờ những người như họ, thế giới này đã trở nên tốt đẹp hơn biết bao, cho loài ngựa và cho cả chúng ta. Tớ rất thích những phân cảnh khi chú ngựa ô của chúng ta được chăm sóc bởi những người chủ tốt, vì nó làm cho lòng tớ dịu lại, tràn ngập tình yêu thương.

Là một câu chuyện cổ điển viết cho thiếu nhi, Ngựa ô yêu dấu sở hữu một giọng văn mộc mạc, nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy chất thơ. Khi đọc cuốn sách này, ta sẽ bắt gặp những bài học nhân văn được đan cài hợp lý, cùng một câu chuyện dù không gay cấn, ly kì nhưng vẫn đủ sâu sắc và hấp dẫn. Tác phẩm sẽ là một lựa chọn rất phù hợp cho một buổi chiều nhẹ nhàng tĩnh lặng, và tin tớ đi, dù bao nhiêu tuổi, các cậu vẫn sẽ thích nó thôi.

Đánh giá: 4 sao

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: