Người Bà Tài Giỏi Vùng Saga – Hạnh Phúc Được Định Đoạt Bằng Tâm Thế Của Chúng Ta

Người bà tài giỏi vùng Saga lấy bối cảnh trong những năm sau Chiến tranh thế giới thứ 2, sau khi Mỹ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima, Nhật Bản. 

TỪ CẬU BÉ THÀNH THỊ TRỞ VỀ THÔN QUÊ

Năm đó Tokunaga Akihiro chỉ mới 8 tuổi, mẹ cậu đã gửi cậu trở về vùng quê nghèo Saga cùng bà để tránh cảnh tang tóc, thương đau ở Hiroshima, giờ đây đã trở thành một thành phố hoang tàn, đổ nát. Một thông báo bất ngờ, đột ngột với Akihiro, và chỉ trong thoáng chốc, từ một cậu bé thành thị, ngồi một chuyến tàu, thoáng chốc đến một vùng quê xa lắc xa lơ sống cùng bà.

Nếu chỉ dùng một từ để hình dung cuộc sống của người dân nơi đây thì chắc có lẽ là “nghèo”, một cái nghèo đến cơ cực, nghèo đến độ đôi lúc phải tự tưởng tượng rằng mình có bữa ăn… Nhưng những năm tháng của Akihiro ở vùng Saga lại là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong thời niên thiếu của cậu, tại đây, cậu đã gặp được những người bạn, người hàng xóm chân thành, tốt bụng, đặc biệt nhất là bà của cậu.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

NGƯỜI BÀ TÀI GIỎI VÙNG SAGA

Bà của Akihiro rất tài giỏi. Không được học hành nhiều nhưng trong bất cứ chuyện gì, bà đều làm đâu vào đấy, vô cùng tháo vát. Ở với bà, Akihiro bắt đầu học cách làm việc nhà, làm quen và thích nghi với môi trường nông thôn ở Saga. Bà còn dạy Akihiro cách tạo nên “siêu thị” cho hai bà cháu bằng cách vớt những thực phẩm thừa, và hơn hết, bà đã nuôi dưỡng và dạy dỗ Akihiro lớn lên một cách tuyệt vời nhất.

Ở với bà, Akihiro biết được cách tiết kiệm, sinh hoạt trong hoàn cảnh thiếu thốn đủ điều, bên cạnh đó cũng là cách cho đi, nghèo nhưng không đồng nghĩa với keo kiệt. Bà dạy Akihiro cách làm người, cách đối nhân xử thế không bởi những lời nói nghiêm khắc mà bằng hành động, lối sống của mình. Mình nhớ như in cái khoảnh khắc bà dành dụm tiền để cố mua cho Akihiro một đôi giày đinh để thi đấu bóng chày, dù rằng bà nghèo chẳng có gì. Bà một mực khăng khăng phải mua cho bằng được. Giữa cái nghèo đói, khó khăn ấy, tình yêu của bà dành cho Akihiro thực sự khiến mình rung động.

“Bạn chỉ cần vui vẻ tận hưởng những chuyện xảy đến, ăn những gì mình có một cách ngon lành và sống từng ngày với nụ cười.

Hạnh phúc không phải là thứ được định đoạt bằng tiền.

Hạnh phúc phải được định đoạt bằng tâm thế của mỗi chúng ta.”

BỨC TRANH TÌNH NGƯỜI NỒNG ẤM

Saga đúng là một vùng nông thôn nghèo, điều kiện vật chất thiếu thốn, thu nhập người dân chỉ đủ mức sống, và nhà bà Akihiro thì còn nghèo hơn nữa. Nhưng Saga là một vùng đất giàu tình người hơn bất cứ vùng đất nào Akihiro đi qua. Đó là những giáo viên luôn nhường suất ăn đầy đủ của mình đổi lấy phần ăn không lấy gì là ngon của Akihiro vào ngày hội thao, là người thu tiền điện nước giúp hai bà cháu trì hoãn thu tiền tới 3 tháng. Hay những người hàng xóm cũng không khấm khá gì hơn nhưng luôn cố gắng giúp đỡ mọi người, như bác bán đậu phụ luôn len lén làm vỡ đậu để bán cho hai bà cháu Akihiro với giá rẻ hơn, là hộp thuốc giảm đau được bác sĩ gần nhà cho không… Tất cả sự giúp đỡ âm thầm ấy hiện lên trong lòng Akihiro tựa như một ngọn lửa tình người nồng ấm, lan sang cả những trang sách, cả tâm hồn người đọc.

“Lòng tốt, sự tử tế thực sự là khi ta không để ai nhận ra việc mình làm.”

LỜI KẾT

Giọng văn nhẹ nhàng mà mộc mạc, đậm chất thôn quê dân dã của Yoshichi Shimada như thổi hồn vào Người bà tài giỏi vùng Saga một bức tranh vùng quê Nhật Bản trong những năm sau Thế Chiến 2, nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm. Qua đó còn là những câu chuyện về tình bà cháu, tình làng xóm, tình thầy trò, tình người nồng ấm không toan tính, xuất phát từ sự tử tế, tấm lòng của những người dân chất phát, thiện lương. 

Đọc đến những dòng cuối Người bà tài giỏi vùng Saga, mình dường như cảm nhận được cả tình yêu bà sâu nặng của Akihiro, cái cách mà Akihiro khi nhớ về bà thật dịu dàng, trìu mến. Và cũng có lẽ vì yêu bà đến vậy, tác giả Yoshichi Shimada mới có thể viết nên những trang văn đầy cảm xúc như thế.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: