Người Cá – Này Văn Học Hàn Quốc, Liệu Có Còn Yêu Thương Nhau Được Nữa Không Đây?

Người Cá – Này Văn Học Hàn Quốc, Liệu Có Còn Yêu Thương Nhau Được Nữa Không Đây?

Người Cá - 아가미 Book Cover Người Cá - 아가미
Gu Byeong Mo
Dương Phú

Cuốn sách Người cá được quảng cáo là “Cổ tích thời hiện đại” nhưng tớ chẳng tìm được mấy yếu tổ mơ mộng bay bổng của cổ tích ở đây cả, trừ sự kiện Gon bị biến đổi thành người cá một cách thần kỳ...

Ngày nảy ngày nay, ở một thành phố to to, có cái đứa tớ – kẻ mang theo một nỗi ác cảm sâu sắc và có hệ thống với các thể loại văn học đến từ đất nước của các ộp pa. Có thể vì đời tớ mới có một dúm, chưa tích lũy đủ hàm lượng từng trải, lắng đọng để thẩm thấu được hết những tầng sâu ý nghĩa hay những tư tưởng lớn lao mà tập đoàn tác giả xứ củ sâm đang muốn thổ lộ, nên hầu như mọi cuốn sách có quốc tịch Hàn tớ từng đọc qua đều mang cho tớ một sự “Chầm Zn” không nặng thì nhẹ. Tớ đã quá quen với việc coi Văn học Hàn Quốc như một điều gì đấy nằm quanh quẩn ở vùng đất của drama, của hiện thực tăm tối, của chủ nghĩa bi kịch, và của những bức bối và khó chịu. Sau này khi biết đến khái niệm “Han” (tạm gọi là “Hận Thù”) đặc trưng trong nền văn hóa của họ, tớ lại càng càng thấy tớ và những tác phẩm văn học Hàn Quốc chẳng thể nào yêu thương thắm thiết với nhau được nữa rồi.

Nhưng vì từng được dạy rằng không nên là một kẻ bị che mờ mắt bởi thiên kiến, nên từ bao lâu nay, như một cô gái hơi mất liêm sỉ, tớ vẫn nhăm nhe mở cửa trái tim để cho văn học Hàn Quốc một cơ hội làm tớ rung động, làm tớ quắn quéo như cách mà Văn học Nhật Bản đã từng làm. Lần này, sau bao phen ngâm cứu, niềm tin của tớ đặt trọn cả vào Người cá của Gu Byeong-mo, một tác phẩm đã được quảng cáo là “Cổ tích của thời hiện đại” bởi chính những người đã phát hành nó. Và thật bất ngờ biết bao, sự comeback của văn học Hàn Quốc trong lòng tớ đã để lại một dấu ấn to lớn.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Nó tên là Nỗi Thất Vọng.

Làm sao mà chuyện này có thể xảy ra được nhỉ? Tớ bàng hoàng, ngỡ ngàng, ngơ ngác, bật ngửa, lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa đấm ngực tự hỏi trong đêm. Làm sao mà một quyển sách được tớ ngàn tuyển vạn tuyển lại nỡ nhẫn tâm phụ bạc niềm tin yêu hy vọng cửa tớ như thế?

Cốt truyện của cuốn sách Người cá lúc ban đầu đã chọc trúng yếu điểm của tớ. Gon – nhân vật chính – vốn là cậu bé loài người, sau một tai nạn kinh hoàng đã bị buộc phải biến thành người cá. Cậu được Kang Ha và ông của minh, những người sống gần đó, âm thầm nuôi nấng che chở cho tới tận khi lớn. Người cá nam, quá khứ bi kịch, được con người chở che, với những từ khóa như thế gợi cho các cậu điều gì? Nếu không phải là một câu chuyện ấm áp có ngọt có đắng sẽ chữa lành tâm hồn con người thì bính boong! Cậu sáng suốt hơn tớ nhiều lắm đấy. Gọi cuốn sách này là súng đại bác, thay vì chữa lành tâm hồn của tớ thì nó lại bắn cho cái mảnh tâm hồn sứt sẹo ấy rỗ như cái rổ.

Nguyên tác tiếng Hàn của sách

Các tác giả Hàn Quốc mà tớ biết dường như luôn luôn sắm sẵn trong mình một sự thù ghét nhất định với cuộc đời, vì mỗi khi có cơ hội, họ sẽ cố mà nhét đủ một lô lốc các thể loại hiện thực tàn khốc, tệ nạn xã hội của loài người vào trong tác phẩm. Tớ cứ hy vọng Người cá sẽ khác, nhưng không, không hề. Chỉ với thời lượng gần hai trăm trang ngắn ngủi, tác giả đã thành công biến Hàn Quốc trở thành nơi cuối cùng mà tớ muốn sống trên trái đất này, với những con người nếu không đầy rẫy thói hư tật xấu thì cũng kiệt quệ tuyệt vọng. Kẻ xấu nhiều đến nỗi để phân ra đâu là vai phản diện cũng là chuyện khó khăn. Tưởng như mỗi người một vẻ, nhưng thực ra ai cũng như ai.

Tuyến phản diện đã thế, tuyến chính diện được xây dựng còn tệ hại hơn. Nói tệ hại là ở chỗ chẳng có nhân vật nào khiến cho tớ đồng cảm được, hay ít nhất là thấy được sự chân thật. Những bi kịch họ gặp phải, những hành động hay quyết định của họ, mọi thứ đều khiến tớ phải nhíu mày “Mình đang đọc cái quỷ gì đây” khi nó hoặc là những nước đi hết sức khó hiểu, hoặc là bị làm quá lên để đảm bảo tính drama của câu chuyện. Đối với tớ, những nhân vật trong Người cá không hề sinh động, họ giống như là những cục tư tưởng cứng ngắc biết đi, được tác giả đắp nặn một cách qua loa, được cầm tay dắt đi theo cốt truyện, làm những cái tác giả bảo, rồi được mớm cho phát ngôn những tư tưởng tác giả muốn nói. Tớ đã suýt thì có tình cảm với nhân vật chính Gon, cho đến khi chính cách xây dựng khó hiểu của tác giả đã đạp bay mọi thiện cảm ít ỏi của tớ.

Cuốn sách Người cá được quảng cáo là “Cổ tích thời hiện đại” nhưng tớ chẳng tìm được mấy yếu tổ mơ mộng bay bổng của cổ tích ở đây cả, trừ sự kiện Gon bị biến đổi thành người cá một cách thần kỳ. Ngoài cái đó ra thì đây hoàn toàn là một cuốn sách hiện thực, còn là kiểu hiện thực trần trụi u ám khiến tớ xây xảm mặt mày. Và tớ phải tự hỏi, liệu có cần thiết phải như vậy không? Liệu câu chuyện đầy những éo le của Gon cùng cái kết chưng hửng cuối sách có thật sự chữa lành được tâm hồn cho người đọc không? Loại năng lượng tích cực nào đã được mang đến sau khi đóng sách vậy? Tớ không biết. Tớ cứ cố đọc đến cuối để chờ đón phép màu, chờ đón tình yêu thương hay cái gì đó tích cực một chút. Để rồi đến cuối, cuốn sách chỉ có thể làm tớ bực thêm. Đâm ra, câu chuyện này muốn truyền tải điều gì, nó có ý nghĩa gì sâu sắc hay không? Tớ chịu! Biết chết liền.

Giờ ngẫm lại. Có lẽ do lời giới thiệu ở bìa sau quá sai lệch nên tớ mới ôm nhiều kỳ vọng đến thế, chứ nếu như ngay từ đầu người ta đã bảo rằng ôi cuốn sách này buồn lắm, tớ đã không đến nỗi thất vọng vì nó như thế này. Có lẽ tớ và văn học Hàn Quốc thật sự cần thêm thời gian để suy nghĩ về mối quan hệ này rồi.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn:

error: Content is protected !!