Người Dẫn Hồn

Người Dẫn Hồn – Hành Trình Bên Rìa Sự Sống

Kể từ buổi bình minh của lịch sử, loài người vẫn luôn cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì sẽ xảy ra với họ sau khi cuộc sống nơi trần thế kết thúc. Chính việc không sao biết được phần tiếp theo của cái chết, không thể dùng khoa học mà sục sạo vào thế giới không hiện hữu ấy đã khiến trí tưởng tượng của chúng ta được thỏa sức vẫy vùng. Các tôn giáo, các nền văn hóa, và tất nhiên là cả những nhà văn với tâm hồn đôi khi lơ lửng đã thay nhau đưa ra hàng trăm ngàn giả thiết về những thứ như thiên đường, địa ngục và linh hồn. Trong hàng trăm hàng ngàn những điều giả định ấy, tớ đã bắt gặp Claire Mcfall cùng cuốn sách Người dẫn hồn của bà.

Người Dẫn Hồn - Hành Trình Bên Rìa Sự Sống

Người dẫn hồn là tập đầu tiên trong trilogy “Ferryman”, cuốn sách được xuất bản vào năm 2013. Hai tập tiếp theo lần lượt là “Trespasser”, và “Outcasts”.

Câu chuyện trong Người dẫn hồn xoay quanh Dylan, một cô gái trẻ đang sống một cuộc đời mà chỉ nhìn thôi tớ cũng thấy mệt mỏi thay cô ấy. Cô chẳng có gì ngoài một người mẹ độc đoán, sự khó khăn về tài chính, bị cô lập ở trường và một sự thờ ơ cực lớn đối với xung quanh.

Trong chuyến đi tới thăm người cha đã quá lâu chưa từng gặp mặt, đoàn tàu của cô gặp tai nạn và khi tỉnh dậy, tất cả những gì cô có thể thấy chỉ là sự im lặng chết chóc cùng một chàng trai đang ngồi đợi cô ở phía xa xa. Chàng trai ấy tự xưng là Tristan. Và bằng một cách bí ẩn nào đó, cậu ta buộc Dylan phải đi theo mình, trên một cuộc hành trình kì lạ, nguy hiểm nhưng cũng vô cùng nhiều những khoảnh khắc lãng mạn đáng yêu.

Như đã nói ở trên, Người dẫn hồn kể câu chuyện tiếp theo của cái chết. Tớ đoán rằng tác giả đã mượn một vài ý tưởng từ một vài tôn giáo để làm nền tảng. Đúng ra thì thế giới nơi những linh hồn đã chết cư ngụ trong Người dẫn hồn không được khắc họa quá rõ ràng và cũng còn ẩn chứa quá nhiều điều bí ẩn. Nó không quá giống thiên đường, và đương nhiên cũng khác xa địa ngục.

Ta chỉ được biết rằng những linh hồn đã mất sẽ được tiếp tục “sống” tại nơi đó một cách thoải mái hơn, được giữ nguyên dáng vẻ trước khi chết và chờ đợi cơ hội để gặp lại những người thân của mình. Không có quá nhiều điều được khắc họa nhưng với những gì đã đọc được, tớ có niềm tin sâu sắc rằng tác giả sẽ khai thác thêm về nơi ấy trong những cuốn sau. Nhưng thế giới của những linh hồn không phải thứ tạo nên sự độc đáo của tác phẩm, vai trò ấy lại thuộc về một vùng trung gian, nơi nối giữa thế giới người sống và người chết, cũng là nơi mà phần lớn cốt truyện được diễn ra – “Vùng đất bị lãng quên”.

Tớ bị mê hoặc bởi cái ý tưởng về “Vùng đất bị lãng quên” – Nơi phản ánh sâu sắc nhất những nỗi sợ, những điều thầm kín nhất trong nội tâm của chúng ta, nơi sẽ biến đổi dựa theo tâm trạng hay suy nghĩ của ta, và cũng vì thế nó trở nên độc nhất vô nhị.

Sẽ không có hai quang cảnh “vùng đất bị lãng quên” hoàn toàn giống nhau, bởi sẽ không thể có được hai còn người hoàn toàn giống nhau trên thế giới này. Việc đi nốt đoạn đường cuối cùng tại một nơi như vậy kể ra cũng thú vị ra phết, nếu không tính đến những con quỷ đói luôn chực sẵn nơi đó để tóm lấy linh hồn ta, biến ta trở thành kẻ đồng loại gớm ghiếc của chúng.

Có thể nói những con quỷ săn linh hồn này là thế lực phản diện chính của câu chuyện. Tuy chúng thiếu chiều sâu, nhưng để tăng độ kịch tính cho cốt truyện, tạo nên những trường đoạn cao trào nghẹt thở thì chúng đã hoàn thành vai trò của mình không thể tốt hơn.

Đương nhiên, linh hồn của một người trần mắt thịt thì làm sao có thể chống lại được lũ đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi đó. Để tránh việc chết thêm lần nữa, cũng để không lạc mất tiêu trong vùng đất rộng bao la lạ hoắc này, những linh hồn đáng thương sẽ cần đến “Người dẫn đường”.

Những người dẫn đường sẽ có nhiệm vụ ngồi chờ đợi linh hồn của người đã chết tại nơi họ đã bỏ mạng, dẫn họ đi qua vùng đất bị lãng quên và bảo vệ họ khỏi lũ quỷ đói. Với mỗi linh hồn, người dẫn đường lại mang một hình hài và một cái tên khác nhau, miễn sao có thể khiến linh hồn đó an tâm và tin tưởng.

Tristan và người dẫn đường của Dylan, và cậu là một trong những nhân vật nam đáng nhớ nhất mình từng đọc trong thời gian gần đây. Tính cách của cậu được xây dựng vô cùng chân thật, đến độ tớ dường như đã bị thuyết phục rằng đầu đó trên thế giới này sẽ có một cậu thiếu niên như thế, với cá tính và cách suy nghĩ như thế.

Ở cậu có sự từng trải, mạnh mẽ và chai sạn của một kẻ đã làm công việc dẫn dường khắc nghiệt này quá nhiều năm, nhưng cũng có những mặt tinh quái, dịu dàng và có cả những tính xấu rất dễ hiểu với một cậu thiếu niên đang tuổi thất thường. Hai điều tưởng như đối lập ấy lại hòa trộn cực kì nhịp nhàng trong con người của Dylan, tạo ra một nét tính cách cực kỳ thú vị và dễ mến. Tình cảm của Tristan và Dylan cũng được xây dựng khá tốt, ít nhất những tương tác giữa họ khiến tớ thích thú dõi theo, thầm ủng hộ cho con đường họ đang đi.

Cuốn sách Người dẫn hồn này đã được mai mối với tớ thông qua một người bạn, và phải công nhận rằng đứa bạn tớ mát tay thật sự. Đây là một tác phẩm khá hay ở thể loại của nó, đến nỗi tớ tiếc rằng nó không nhận được nhiều sự yêu thích như nó xứng đáng. Mong rằng tớ sẽ có cơ hội được đọc nốt hai tập tiếp theo của series này, để tiếp tục theo dõi hành trình của cặp đôi mà tớ yêu thích, cũng để tiếp tục tìm hiểu vô số những điều tác giả vẫn còn đang bỏ ngỏ.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: