Người Đua Diều – Vì cậu, cả ngàn lần rồi

Thật khó để nói về những cảm xúc khi đọc Người Đua Diều, bởi sẽ là tổ hợp những xúc cảm tương phản lẫn nhau nhưng có một điều không thể nào phủ nhận đó là tôi bị cuốn vào từng trang sách, thức trắng đêm để ngấu nghiến từng câu chữ. Đón nhận cuốn sách với tâm thế của một kẻ mang trong mình sự tò mò rằng cuốn sách có gì hay để là một trong những tác phẩm nổi tiếng thế giới, ý nghĩa thế nào mà được người đời ca tụng nhiều đến thế. Rồi qua từng trang sách những cảm xúc trong tôi lúc nào cũng dâng trào lên trong lồng ngực, tò mò, háo hức, đau lòng, xót xa nhưng cũng tràn đầy hi vọng, đã có lúc tôi cười với những nhân vật, cũng có đoạn tôi khóc cùng với những nỗi đau của họ.

Với tôi, Afganishstan – một cái tên thoáng nghe đâu đó ở bảng tin thời sự phát trên ti vi lúc bảy giờ tối với những cuộc chiến không biết hồi kết, chưa bao giờ tôi biết Afganishstan cũng có lúc hòa bình, no ấm nếu không phải qua Người Đua Diều, khoảng thời gian đất nước này hòa bình và tươi đẹp ấy sao thiêng liêng đến lạ.

Câu chuyện kể về cuộc đời của cậu bé Amir đến khi là một người đàn ông trưởng thành, về chiến tranh tại Afganishstan, về những vẫn đề nhức nhối như xung đột tôn giáo, phân biệt chủng tộc, lạm dụng trẻ em và nhiều vấn đề khác, qua giọng văn bình dị, mượt mà, chân thật tác giả Khaled Hosseini đưa chúng ta vào những câu chuyện, những niềm vui, những nỗi buồn.

Đến bây giờ tôi vẫn hay tự hỏi tình cảm của Amir và Hassan là gì, tình bạn hay tình thân? Tôi không biết nữa nhưng tôi biết chắc chắn đó là “chân tình”, chỉ khác nhau một điều rằng Hassan biết được tình cảm của mình và tình cảm ấy chưa bao giờ thay đổi, còn Amir, chỉ đến khi mất đi người bạn lớn lên cùng nhau, cùng chung một bầu sữa với mình cậu mới biết tình cảm dành cho Hassan và đó cũng là lúc cậu mất đi một trong những người quan trọng nhất của cuộc đời mình. “Vì cậu, cả ngàn lần vì cậu”, mỗi lần nghĩ về câu nói đó của Hassan, hình như tôi đều thấy cậu bé có “khuôn mặt giống như búp bê Tàu được gọt từ gỗ cứng” đó với đôi mắt xếch cười thật tươi rồi chạy vụt đi để bảo toàn chiếc diều cho cậu chủ của mình – Amir. Cánh diều xuất hiện cũng là lúc cuộc sống bình yên của Amir và Hassan bước qua một trang mới, cánh diều là cách giúp Amir chứng minh bản lĩnh với cha mình, có được tình yêu thương của ông nhưng cũng làm Hassan mất đi nụ cười của mình. Amir đã phải trả cái giá quá đắt cho sự ích kỷ, cho cái bản ngã xấu xa của cậu.

“Có một tình anh em giữa những con người được bú cùng một bầu vú mẹ, tình máu mủ mà ngay cả thời gian cũng không thể phá vỡ. Hassan và tôi bú cùng một bầu vú. Chúng tôi chập chững đi những bước đầu tiên trên cùng một bãi cỏ trong cùng một chiếc sân. Và dưới cùng một mái nhà, chúng tôi bập bẹ những tiếng nói đầu tiên.

Của tôi là Baba.

Của cậu ấy là Amir. Tên tôi.”

Amir tôn thời cha mình, Hassan tôn thờ Amir.

Thật ra, không chỉ Hassan tổn thương, mà cả Amir cũng phải trải qua vết thương lòng quá lớn để rồi ngay khi có cuộc sống mới, để lại Hassan phía sau cuộc sống của mình tôi tin rằng Amir vẫn dằn vặt bản thân mình mỗi ngày. Amir bất chấp tất cả để đi ngược về con đường mà anh đã cố gắng chạy thật nhanh, thật xa đó để chuộc lại những lỗi lầm, để tìm lại Hassan. Sau bao đau khổ, Hassan vẫn là Hassan như lúc cậu mới sinh ra, cậu vẫn là cậu bé không thể làm hại được ai, luôn tôn thờ Amir vô điều kiện. Tôi thương Hassan quá, xót xa cho những đau khổ mà cậu phải trải qua và buồn cho Amir. Vì thiết nghĩ, mỗi chúng ta cũng là một Amir thôi, đều mang trong mình ít nhất một mặc cảm tội lỗi cho cái bản ngã xấu xa trong mỗi người.

Ai cũng sẽ phạm lỗi trong cuộc sống, điều quan trọng là biết hối lỗi và chuộc lỗi, chắc hẳn ai cũng biết điều đó nhưng điều liệu mình có đủ dũng cảm để đối mặt với những lỗi lầm mình gây ra hay không?  Amir may mắn hơn cha của mình vì có thời gian để sửa sai, có thời gian để chuộc lại lỗi lầm còn người cha đáng thương của cậu, ông phải ôm những day dứt, tội lỗi xuống mồ. Con đường trở về là con đường duy nhất cứu rỗi cuộc đời Amir ra khỏi vũng lầy tối tăm năm xưa mà sau mấy chục năm trời vẫn không thể thoát ra được, một con đường vô cùng nguy hiểm, có thể phải trả giá bằng chính mạng sống của mình nhưng đó là cách để Amir có thể thanh thản mà sống tiếp.

Đến cuối câu chuyện cánh diều lại xuất hiện, lòng tôi tràn đầy hi vọng rồi tự thầm thì với chính mình cũng như đang thì thầm với Amir rằng mọi chuyện đã qua rồi.

Khép lại cuốn sách với một mớ ngổn ngang trong lòng, những nỗi xót xa vẫn cứ cuộn trào trong trái tim tôi. Tôi đã biết vì sao Người Đua Diều nổi tiếng như thế, câu chuyện quá lôi cuốn, xúc động và mang giá trị nhân văn sâu sắc. Nó không phải một ngọn lửa bùng cháy rồi vụt tắt mà cứ cháy âm ỉ trong lòng mỗi người độc giả, khắc sâu trong tâm trí và trái tim của mỗi người. Tôi nghĩ mình sẽ đọc lại Người Đua Diều nhiều lần nữa nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để du hành xuyên thời gian và không gian để đến Afganishstan, đến bên cạnh Amir và Hassan để nhìn vào những vết thương của các nhân vật, nhìn thấu tâm can của họ. Nhưng tôi chắc chắn sẽ đọc lại Người Đua Diều sớm thôi.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Nguyễn Thị Thảo Vy

Leave a Reply