Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới – Cuốn Sách Dành Cho Người Lười Đọc Sách Để Bắt Đầu

Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới – Cuốn Sách Dành Cho Người Lười Đọc Sách Để Bắt Đầu

Chỉ mỏng manh vài trang thôi nhưng đọc rồi lại muốn ngẫm lại.

Có thể đau khổ nào cũng qua, cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tàn, để rồi cuối cùng còn mình ta ngồi lại một góc mà suy nghĩ về những gì đã qua của mình.

Nỗi đau sẽ đi theo ta mãi dù nó có phai nhạt ra sao và ta phải chấp nhận nó như thế nào ?.

Trong tình yêu cũng vậy, luôn có nhiều cách để ta lựa chọn phản ứng với nó khi hồi kết của nó là sự chia ly hay hạnh phúc mãi về sau như trong truyện cổ tích.

Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới – Iris Cao muốn giữ lại kỷ niệm, thanh xuân trong những trang sách. Nên thật tốt vì chúng ta có những thực tế trên giấy mà không phải ai cũng có thể mạnh dạn chia sẻ chúng. Nhất là những kỷ niệm ấy không phải là màu hồng hay kết thúc có hậu.

Cô ấy và anh ấy tình cờ gặp lại nhau khi anh ấy đang hạnh phúc bên người con gái khác. Vẫn cái nhìn đầy yêu thương, đầy cảm xúc ấy cô dành cho anh nhưng ánh mắt anh và cảm giác thân thuộc đã không còn.

Khi đã yêu một ai không chỉ ích kỷ muốn người đó là của riêng mình, mà khi người ấy ra đi vẫn mong cầu người ấy hạnh phúc và bình an.

Lời Iris Cao từ cuốn sách Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới chân thật đến nhẹ nhàng, ngây ngô của tuổi trẻ chân thành. Một tình yêu bất chấp những rào cản, không vụ lợi, những thay đổi của thời gian.

Cô chia sẻ những kỷ niệm đã qua như một giấc mơ đẹp, có mất mát, có đớn đau nhưng không có chúng làm sao ta trưởng thành, làm sao để là ta của ngày hôm nay đầy quyết liệt và mạnh mẽ.

“Thật ra một vết sẹo ở đầu gối là một chuyện đáng tự hào đấy chứ, một bài học nhỏ nhưng nhớ lâu về những lần đứng lên mạnh mẽ !”. Vâng, tôi cũng có những vết sẹo ở đầu gối như vậy, bạn hãy nhìn xem đầu gối bạn thế nào ?.

Cô ấy kể về chính mình, tuổi thơ, niềm tin vào thiên đường. Cô ấy nói rằng người đồng tính chỉ là vì “nấc xúc cảm rung động cùng tần số với những người cùng giới, thế thôi”, cô ấy kể về người bạn thân đặc biệt.

Hãy cảm nhận cái giây phút này, bạn nhắm mắt lại và nghĩ về một người thân mà có cho bạn cả nghìn tỷ bạn cũng không thể buông bỏ họ. Có phải nghĩ mất đi họ bạn sẽ rất đau ? Vậy thì hãy nghĩ vì sao bạn không thể mất họ ?.

Đúng như vậy vì thời gian, kỷ niệm, sự chia sẻ và yêu thương quá nhiều ta không thể mất họ. Họ quan trọng với ta, là tuổi thơ và tuổi trẻ, là hiện tại và tương lai.

Cho nên dù bây giờ hay sau này bạn có làm gì hãy trân trọng những việc bạn làm, hãy cầm chặt nó, để đủ kỷ niệm, đủ yêu thích, đủ hiểu biết, đủ hy sinh thì chúng ta không nỡ buông tay.

Yêu đơn phương,

“Này. Đừng tương tư tôi em nhé.

Nụ cười hờ tôi không dành cho em.

Lời tôi nói nửa câu vờ một nửa.

Tiếng tôi thưa tôi chẳng thiết em chào.

Chào nhé. Người tương tư nhỏ bé !

Nụ cười em đã khiến tôi lay lòng.

Em không bước thôi thì tôi đi trước.

Để chẳng ai mang ký ức ai về.”

Đọc tới đoạn thơ này, tôi nhớ tôi đã từng tương tư. May mắn thay chỉ để lại ký ức đẹp, ánh mắt tôi và anh chạm nhau vài giây, nụ cười thoải mái sau cuộc nói chuyện chân thành và thú vị, sự biết ơn và nhận lỗi. Tôi thích cún anh cũng có một nàng cún mũm mĩm, sự đa nghi của tôi dành cho anh theo thời gian nó thành sự thấu hiểu và yêu mến, những giây phút đùa vui và ca hát như những đứa trẻ…

Những khoảnh khắc ấy với anh cùng những con người đáng yêu sẽ không bao giờ quên. Tôi không tiếp tục theo đuổi anh và chọn ra đi vì tôi không muốn mình sẽ là người mang ký ức về anh mà không có kết thúc đẹp. Tôi sợ anh bởi ngoài những cuộc vui anh là người của công việc, nguy hiểm khó đoán, khôn khéo, đa tình, tôi sợ tôi lại bị từ chối, tôi sợ những câu đùa nửa thật của anh làm tôi lại say nắng, vì tôi sợ quá nhiều nên tôi chọn an toàn.

Tôi chọn công việc ít phức tạp hơn, ít đấu đá hơn, ít hy vọng hơn.

Tôi chọn môi trường mới nhiều phiêu lưu hơn, tấp nập hơn, sống lành mạnh hơn.

Nơi tôi chọn không có anh.

Vì chưa đủ để hiểu hết anh, chưa sâu sắc và hy sinh, chưa quá nhiều kỷ niệm nên tôi dễ buông tay !.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuốn sách Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới không dài nhưng cứ mỗi đoạn tác giả chia sẻ lại nhắc tôi về những khoảnh khắc mà thời gian đã lướt qua. Nó làm tôi cười nhẹ, rồi cười sảng khoái, lúc thì tôi dừng lại để suy ngẫm, lúc thì tôi mếu máo và nước mắt nó rưng rưng.

Nhưng sau hết nó cho ta niềm tin và đủ mạnh mẽ để dừng lại rồi bước tiếp với lựa chọn của mình.

Cuộc sống mà “quá trẻ để chết ”, quá trẻ để từ bỏ, quá trẻ để thôi yêu.

Iris Cao à ! Cám ơn chị.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: