Nguyễn Nhật Ánh và những câu chuyện tình yêu của tuổi thơ

Bạn có thích đọc những câu chuyện tình của những đứa trẻ hồn nhiên và thật dịu dàng một cách êm đềm không?

Vậy thì hãy nhớ đến Nguyễn Nhật Ánh, người đã mang đến cho chúng ta một cái nhìn thật mới mẻ đối với thế giới tuổi thơ. Ai nói trẻ con không biết yêu. Ai nói trẻ con không cảm nhận được sâu sắc về tình yêu. Thật sự mà nói trong thế giới của Nguyễn Nhật Ánh, tình yêu sẽ được nhìn nhận theo một góc độ khác, không thể so sánh với tình yêu của người lớn được. Chính vì, cái thế giới trẻ con rất hồn nhiên, trong sáng và tình yêu đến với chúng như những rung động đầu đời. Mặc dù chúng còn nhỏ để nhận thức đúng đắn nhưng điều đó không quan trọng, vì đối với chúng, đó là phép màu, và những đứa trẻ của Nguyễn Nhật Ánh biết trân trọng phép màu đó.

Những câu chuyện ngôn tình như vậy của Nguyễn Nhật Ánh rất khác so với mọi người. Tình yêu không tâm lí nặng nề, không âu lo và luôn hồn nhiên chỉ có ở những đứa trẻ mà thôi. Vậy nên khi bạn hòa cùng những dòng cảm xúc ngây thơ đến chân thật ấy thì bạn sẽ hiểu được, thế giới của trẻ con như thế nào.

Vì sao tôi nói bạn sẽ hiểu được, vì tôi biết, bạn từng là một đứa trẻ hay đang là một đứa trẻ, thế nên bạn có nhiều kỉ niệm đẹp thời tuổi thơ. Nhưng, thời gian trôi thật nhanh và ngắn ngủi, chính vì điều đó làm bạn lớn nhanh hơn, trưởng thành hơn. Và khi bạn đã lớn, bạn bị cuốn vào vòng xoáy đen tối của xã hội, không lối thoát, bạn phải liên tục hoạt động để mưu cầu hạnh phúc trong cuộc sống. Tôi nghĩ điều đó thật bất hạnh, chính điều đó khiến những kí ức ấn tượng, những kỉ niệm đáng yêu thời còn là trẻ con đã dần bị bạn đưa vào quên lãng. Vì thế nên bạn phải đọc, đọc những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh để có thể nhớ lại những kỉ niệm đẹp của mình và đồng thời hiểu hơn về sự nhìn nhận của trẻ con đối với tình yêu như thế nào.

Nói thật sự thì Nguyễn Nhật Ánh rất đáng đế khâm phục, với thời gian trôi nhanh đã lấy đi tuổi thanh xuân tuyệt đẹp của ông, thế mà ông đã không đánh mất đi cái tuổi thơ của mình. Bằng ngòi bút điêu luyện và hồn nghệ sĩ lãng mạn, ông đã tìm ra được những chân trời mới lúc tuổi thơ.

Những câu chuyện của ông là gắn liền với tất cả cảm xúc chân thành. Nói thật thì lúc đầu tôi không nghĩ câu chuyện cho một đứa trẻ đọc thì không thể nào có chi tiết diễn biến tâm lý tình cảm được vì nó thật chưa phù hợp với lứa tuổi. Mãi cho đến khi tôi đã đọc qua hết bốn cuốn sách này: “bảy bước tới mùa hè”,  “trước vòng chung kết’, “ngồi khóc trên cây”, “chúc một ngày tốt lành”. Tất cả tôi đều hiểu được ý nghĩa và tình cảm tác giả muốn gửi gắm lại cho tất cả mọi người. 

 Bảy bước tới mùa hè nói về chuyện tình của một cậu bé trẻ về quê chơi.

 “Ngồi khóc trên cây” là câu chuyện của một anh chàng sinh viên lần đầu biết yêu.

Chúc một ngày tốt lành lại là chuyến đi của cậu bé miền quê để chiếm được tình cảm của một cô bé thành thị

Nhưng, “trước vòng chung kết” thì cũng là một câu chuyện tình cảm, nhưng đó là tình bạn, tình bạn trong sáng của những đứa trẻ chơi bóng với nhau trong tinh thần nhiệt huyết.

Tất tần tật những câu chuyện trên đều là thứ quý giá níu giữ lại tuổi thanh xuân của mình.

Chính vì trẻ con là điều tuyệt vời nhất mà ai cũng mong muốn, nhưng mấy ai được đâu. Phải, ta sinh ra, biết đi, biết nói, rồi sống một cuộc sống vô tư, không phiền não, thật hạnh phúc, đó là cuộc sống của trẻ con. Nhưng thời gian không cho phép ta làm vậy, thời gian bắt ta phải sống tiếp để đối mặt với một thứ, đó chính là sự già đi.

Nó bắt chúng ta già đi để quên hết tất cả nó cho ta, và rồi ta cũng trở về với cát bụi cuộc đời, tất cả mọi thứ đều chấm dứt rất nhanh như ngày hôm qua. Đúng rồi, ta chẳng còn lại gì khi đã về với đất, vậy tất cả mọi người đều hỏi: “mình sinh ra trên thế giới này để làm gì?”. Thật là một cơn ác mộng kinh hoàng khi ta không biết được mục đích của mình đang tồn tại trên thế giới này.

Tôi cũng đã từng suy nghĩ như vậy, thật tuyệt vọng, tôi chẳng còn một chút ánh sáng nào trong cuộc đời và tôi không muốn cố gắng, vì có cố gắng thì cũng sẽ mất hết tất cả như mới ngày hôm qua thôi. Tôi thật chẳng còn gì để đáng sống.

Nhưng, suy nghĩ như vậy là quá sớm, và suy nghĩ như vậy là quá đủ. Vì từ khi tôi đọc những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh, tôi đã xác định được mình sống trên thế giới để làm gì.

 “Sống là để lưu giữ lại những kỉ niệm mà bạn đã trải qua và tận hưởng từng giây phút của cuộc sống.”.

Thật vậy, vì trước sau gì chúng ta chẳng phải ra đi, nhưng trước khi về với đất, chúng ta đừng uổng phí thời gian, hãy giữ tiếng cười và tận hưởng cuộc sống khi ta còn có thể. Đó cũng chính là thông điệp mà những câu chuyện của Nguyễn Nhật Ánh mang lại. 

Cũng như vậy, thứ mà chúng ta luôn tìm kiếm trên thế giới này là sự hạnh phúc. Mỗi người đều tìm kiếm hạnh phúc theo những cách khác nhau, nhưng đa số là thiên về mặt tình cảm. Nếu chúng ta có tình cảm, tự khắc chúng ta sẽ cảm thấy hạnh phúc thôi. Và Nguyễn Nhật Ánh muốn cho chúng ta biết về sự hạnh phúc ấy.

Các bạn có mong cầu được hạnh phúc không, các bạn có muốn lưu giữ lại những kỉ niệm tuổi thơ không? Vậy sao chúng ta không thử đọc qua những quyển sách của Nguyễn Nhật Ánh để lạc vào kỉ niệm của tuổi thơ hồn nhiên mà vui tươi, trong sáng nhỉ. 

“Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.” (Bởi Nguyễn Nhật Ánh).

“Thơ ca là thứ vô cùng phù phiếm nhưng vô cùng thiêng liêng. Tôi tin ngay. Cũng như tôi tin ở trên đời có những thứ vô cùng thiêng liêng nhưng vô cùng phù phiếm.” (Bởi Nguyễn Nhật Ánh).

“Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi. Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá. Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó chẳng làm được những điều tôi kí thác. Nó để Hà Lan đốt tôi, đốt rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi vãi trên đường về.” (Bởi Nguyễn Nhật Ánh).

Các bạn thấy đấy, tác giả Nguyễn Nhật Ánh rất tâm đắc về cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Ở ông, cuộc sống được tạo ra theo phép màu riêng biệt, và ông dùng phép màu ấy tạo ra những câu chuyện riêng biệt. Vì thế nên chúng ta khi đọc tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thì sẽ cảm thấy cuộc sống có gì đó đẹp đẽ hơn, phép màu hơn. Bạn sẽ được trở vào thế giới của tác giả để thỏa sức tưởng tượng, bay lượn vô điều kiện.

Đó là những câu chuyện đẹp mà tôi muốn nhắn gửi cho các bạn để các bạn có thể viết tiếp những trang khác của cuộc đời mình. Vì bạn là nhân vật chính, ai cũng là nhân vật chính trong mỗi câu chuyện, và tôi gọi câu chuyện ấy là cuộc đời của bạn. Chính vì thế bạn đừng thất vọng, hãy trở thành một nhân vật chính xuất sắc trong cuộc sống và làm cho bộ phim của bạn tuyệt vời hơn bao giờ hết. Và hãy cố gắng đừng để đánh mất kí ức và tuổi thơ. Vì đối với mỗi con người thì những điều ấy đều rất quan trọng, một khi bạn đã đánh mất tất cả thì đừng nói là cố gắng, cuộc sống của bạn cũng sẽ không có thể giải quyết được đâu.

Tôi viết bài này nhằm để cho các bạn quên đi hết những công việc thường ngày mà đưa tâm trí mình vào những hồn sách thơ mộng, để bạn có thể quên đi hết những phiền não trong lòng đang gánh chịu bấy lâu nay. Tôi biết điều đó là rất khó vì con người ai chẳng phải lo âu và suy nghĩ. Nhưng mà, nếu bạn cố gắng và nhớ lại những kỉ niệm đẹp trong khi đọc những cuốn sách của Nguyễn Nhật Ánh thì chuyện bạn từ bỏ phiền não chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

 Hãy đón đọc và suy ngẫm nhé! Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: