Nhà Thờ Đức Bà Paris – Những Câu Chuyện Tình Yêu

Vào thời điểm Nhà thờ Đức Bà Paris bị cháy, tôi bất giác giật mình và tiếc nuối ngẩn ngơ.  Ngay lập tức, tôi với tay lấy cuốn sách của Victor Huygô, ôm vào lòng như muốn giữ lại một điều gì đó thật đặc biệt cho mình. Nhà thờ Đức bà Pari – tình yêu- những chân lí vĩnh cửu như hòa quyện vào nhau, trong những trang sách , những dòng văn của đại thi hào nước Pháp.

Với tác phẩm Nhà thờ Đức bà Paris, tôi không bị cuốn hút bởi văn phong của Huygô. Và tất nhiên, ở những trang đầu tiên của cuốn sách, đã có lúc tôi muốn đặt cuốn sách xuống bởi văn phong cổ kính được viết ra từ một ngòi bút điêu luyện. Thế nhưng, khi đủ kiên nhẫn đi đến cùng tác phẩm, tôi đã nhận được vẻ đẹp ở một cuốn sách đầy giá trị nhân văn, tôi đã nhận ra sự kì diệu trong trang sách về tình yêu, và lẽ phải, về con người,…Và cho đến bây giờ, cuốn sách đã luôn ở bên tôi như một minh chứng cho những điều tốt đẹp trong cuộc đời này.

NHÀ THỜ ĐỨC BÀ PARIS

Thực chất, ấn tượng ban đầu của tôi chính là vốn hiểu biết sâu sắc của Huygô và nhà thờ. Ông am hiểu nó. Ông viết bằng tất cả những hiểu biết của mình. Nhà thờ Đức bà hiện lên với tất cả khía cạnh từ kiến trúc, nguồn gốc,…và tất cả đều được lồng ghép trong tình yêu của Huygô.

Nhưng khi nhắc về nhà thờ, tôi nhớ Huy gô đã từng viết về đám cháy:

“Mọi ánh mắt đều hướng lên đỉnh nhà thờ, chứng kiến cảnh tượng kinh ngạc. Trên đỉnh của phòng trưng bày cao nhất, cao hơn của sổ hoa hồng trung tâm, có một ngọn lửa lớn dữ dội bốc lên giữa hai gác chuông. Bên dưới ngọn lửa, dưới những lan can ảm đạm, hai ống máng bằng đá như mồm hai con quái vật đang phun không ngớt cơn mưa lửa…Hàng loạt bức tượng quỷ dữ và rồng đau đớn trong biển lửa. Ánh sáng từ ngọn lửa dữ dội phan chiếu lên mắt chúng…Một sự câm lặng kinh hoàng giữa đám ăn mày. Tất cả âm thanh còn lại là tiếng kêu báo động của những linh mục bị nhốt trong tu viện…”.

Đầu năm 2019, Nhà thờ Đức bà Paris bị ngọn lửa thiêu rụi. Phải chăng, những câu văn của Huygô như một điềm báo trước?

NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH YÊU

Yếu tố cốt lõi trong tác phẩm Nhà thờ Đức bà Paris chính là câu chuyện về tình yêu: một tình yêu điên cuồng của giáo chủ, tình yêu mù quáng của Exmêranđa và tình yêu chung thủy của thằng gù nhà thờ đức bà Paris.

Exmêranđa là một cô gái Bô hê miêng xinh đẹp, không cha, không mẹ, phải làm nghề nhảy múa và bói toán để kiếm ăn. Cô đi lang thang khắp nơi và thường hay múa rong trước nhà thờ Đức Bà. Công việc của cô bị sự cấm đoán của Phó giáo chủ Nhà thờ  Clôt Frôlô. Nhưng chính bản thân Clôt Frôlô đã đem lòng yêu  Exmêranđa :“Cô gái xinh đẹp đến mức Chúa cũng phải yêu thích hơn là Đức Mẹ và sẽ chọn làm mẹ và con muốn được cô ta sinh ra nếu cô ta xuất hiện trước khi Chúa làm người”.

Chính Exmêranđa đã khiến Frôlô “sững sờ, say đắm, mê mẩn, để mặc việc mình cứ ngắm em”

Và hắn luôn nuôi trong mình những ham muốn tội lõi đối với Exmêranđa “Phó giáo chủ thong thả tiến lại gần. Ngay phút cuối này, cô vẫn thấy ông liếc con mắt long lanh, dâm dục, ghen tuông và thèm muốn lên tấm thân trần của cô…”

Hắn đã ra lệnh cho Quasimodo – gã kéo chuông nhà thờ xấu xí bắt cóc cô thiếu nữ. Sự việc không thành. Sau đó, vì ghen tuông nên hắn đã giết chết nhân tình của Exmêranđa và khiến cô bị kết án vì hai tội: giết người và làm phù thủy.

Exmêranđa được Quasimodo cứu. Điều đó khiến phó giám mục tuyệt vọng đến nỗi mất cả nhân tính và lí trí. Hắn đã ép buộc và đe dọa cô. Hắn đã giao cô cho một bà tu điên dại với mục đích hành hạ Exmêranđa cho đến chết nhưng cũng chính trong tình huống ấy, bà tu đã nhận ra Exmêranđa chính là con gái mình. Mục đích của Phó giáo chủ không đạt được, nhưng cuối cùng Exmêranđa đã bị lính tráng bắt và treo cổ.

Phó giáo chủ Frôlô sinh ra trong một gia đình trung lưu giàu có, từ nhỏ đã được cha mẹ chuẩn bị cho bước vào hàng giáo phẩm, được học tiếng Latinh ,lớn lên giữa những cuốn sách lễ và bộ từ điển để rồi chỉ mới 20 tuổi đã trở thành linh mục. Thế nhưng, hình ảnh của một linh mục – phó giáo chủ đức cao vọng trọng ấy giống như một cái tát với những mục sư, những đức giáo hoàng lúc bấy giờ. Bởi lẽ trong con người đạo mạo ấy là hình ảnh của một kẻ bẩn thỉu, ghê tởm. Hắn si mê Exmêranđa nhưng không thể bộc lộ tình cảm.

Với vẻ ngoài của một kẻ đạo đức, giá băng, hắn đã đánh lừa mọi người. Nhưng sau cái mặt băng giá ấy là một sự đào xới tâm can, là sự quằn quại tâm hồn khi tình yêu bị dồn nén. Hắn đã trở nên mù quáng vì chính sự mù quáng ấy đã dẫn tới hành động đâm tên đại úy khi hắn nhìn thấy đại úy Phêbuyx và Exmêranđa đang tình tự với nhau. Hoặc khi nhìn thấy Exmêranđa bị tra khảo, hắn đã không sao chịu nổi và dùng dao giấu trong áo tự đâm vào ngực mình. Và sau nhiều lần van xin tình yêu của Exmêranđa nhưng không thành, cuối cùng ông đã đẩy cô vào chỗ chết để không ai có thể chiếm được cô cả.

Tình yêu của Phó giáo chủ với Exmêranđa là thứ tình yêu vị kỉ, ích kỉ. Thứ tình yêu ấy không hề mang lại hạnh phúc của chính bản thân ông cũng như Frôlô. Nó chính là nguyên nhân dẫn đến những bất hạnh, bi kịch trong cuộc đời của Exmêranđa cũng như dẫn đến cái chết của Frôlô. Đó là cái giá phải trả cho một tình yêu ích kỉ.

Khi Phó giáo chủ luôn tìm mọi cách để có được trái tim của Exmêranđa  thì cô lại dâng hiến tình yêu của mình cho Phêbuyx. Tuy nhiên với viên đại úy, thứ tình cảm mà hắn dành cho Exmêranđa  không thể gọi là tình yêu. Hắn đã thể hiện tình cảm của mình một cách cuồng nhiệt, vồ vập nhưng là theo kiểu ăn chơi qua đường. Hắn muốn lợi dụng Exmêranđa, coi cô như trò vui chơi giả trí mặc dù Exmêranđa rất yêu hắn. Cảnh hắn và vị hôn phu của hắn xem Exmêranđa bị treo cổ đã đủ thấy sự đểu giả của một tên lừa tình, bội bạc. Ở hắn là một “tình yêu lừa lọc”, sự lừa lọc một cách trắng trợn.

Trái ngược hoàn toàn với thứ tình yêu điên dại của linh lục hay tình yêu lừa lọc của tên đại úy, Quasimodo yêu Exmêranđa  bằng một tình yêu chân thành và tôn thờ.

Quasimodo đem lòng yêu Exmêranđa khi anh rơi vào hoàn cảnh đặc biệt. Khi việc bắt cóc Exmêranđa không thành và anh bị kết tội, đưa lên dài bêu. Anh xin mọi người đứng xem chung quanh một ngụm nước nhưng ai nấy đều dửng dưng. Chỉ có Exmêranđa thương hại con người khốn khổ đó, trèo lên chỗ anh bị hành hình và cho anh uống nước. Từ đó Quasimodo không còn say mê với mấy cái chuông của mình nữa mà nhiều lúc thẫn thờ đứng trên tầng cao hướng con mắt buồn rầu, âu yếu nhìn theo cô vũ nữ ở ngoài quảng trường.

Bằng tình yêu chân thành, Quasimodo đã xông vào cứu Exmêranđa giữa lúc cô bị lên giá treo cổ. Anh đã vác cô vào nhà thơ, đã chăm sóc cô bằng tấm lòng yêu thương và tâm hồn cao thượng. Quasimodo bảo vệ Exmêranđa chống lại đám quần chúng nghèo khổ vì hiểu lầm nên kéo đén bao vây nhà thờ. Quasimodo cũng che chở cho cô thoát khỏi bàn tay ghê tởm của tên phó giáo chủ.

Có thể thấy, Quasimodo là một nhân vật khiếm khuyết về ngoại hình, là một “con quái vật” nhưng ở trong anh là một trái tim chân thành, đẹp đẽ, thuần khiết hơn hết thảy mọi trái tim, vượt xa thứ tình cảm vẩn đục, đen tối của linh mục cũng như sự bội bạc bẩn thỉu của viên đại úy. Quasimodo đã dành tất cả những thứ tốt đẹp nhất có thể cho Exmêranđa, đã cố gắng bảo vệ cô bằng tất cả sức lực và tình yêu của mình.

Tình yêu của Quasimodo đã đi qua mọi giới hạn khiến anh có đủ sức mạnh để chống lại phó giáo chủ – người mà anh đã từng tôn thờ, dám xô ngã vị linh mục- cha nuôi của mình rồi ôm xác Exmêranđa chết. Đó là một tình yêu trọn vẹn, chân thành và thủy chung.

NHỮNG SUY NGẪM

Nhà thơ Đức bà Paris không chỉ là câu chuyện về tình yêu, ở đó còn là những nghịch lí khiến người đọc phải đắn đo, suy ngẫm và tự tìm ra câu trả lời cho mình. Quasimodo – một người gù, thọt, chột, điếc. Bao nhiêu xấu xí đều đổ lên đầu Quasimodo nhưng ở anh lại là một trái tim nhân hậu, chan chứa yêu thương và yêu thương rất đỗi chân thành. Anh khiếm khuyết về cơ thể ,nhưng đổi lại, anh có một tâm hồn lương thiện và một trái tim đẹp đẽ.

Ngược lại, phó giáo chủ – một kẻ đứng trên thiên hạ, một kẻ đức cao vọng trọng, một kẻ đạo mạo bên ngoài nhưng bên trong là những thô bỉ, xấu xa. Hắn nhận nuôi Quasimodo không phải vì tự lương thiên, sự nhân hậu mà “vì yêu quý em trai, chàng tâm nguyện sẽ nuôi thằng bé này, để mai sau, dù chú Giăng có phạm lỗi lầm gì cũng sẽ được chuộc lại bằng việc từ thiện này”. Sự ích kỉ, tính toán ấy hắn mang vào trong cả tình yêu và giết chết chính người yêu của mình.

Ở hai nhân vật là sự tương phản và nếu không nhìn nhận một cách kĩ lưỡng, người ta có thể nhầm lẫn tai hại. Cuộc sống cũng như thế, luôn lẫn lộn những cái tốt xấu, thật giả mà nếu chỉ thiếu đi sự tinh ý, người ta sẽ dễ dàng bị “đánh lừa”. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất, Huygô đã mang đến cho người đọc một cái nhìn sâu sắc, để nhận ra đâu là giá trị đích thực trong cuộc đời.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Một điều đặc biệt khiến cuốn sách lôi cuốn tôi, đó là giá trị của tình yêu. Chứng kiến tình yêu của Quasimodo dành cho Exmêranđa, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra: tình yêu có thể cảm hóa con người. Chính tình yêu đã khiến Quasimodo trở nên “người” khi anh được sống với những cảm xúc nồng nàn nhất, chân thành nhất trong tình yêu. Người đọc không thấy ở Quasimodo là một con quái vật, một kẻ biệt lập, kì dị mà hơn hết, anh đã mang đến cho bạn đọc niềm tin vào tình yêu, vào sức mạnh của tình yêu.

Đặc biệt, chuyện tình của Quasimodo khiến người đọc tin rằng: chỉ cần có tình yêu, con người có thể đánh bại được cả một xã hội cho dù xã hội đó xấu xa đến thế nào đi nữa. Tình yêu luôn là một điều kì diệu. Một tình yêu chân chính sẽ luôn mang đến sức mạnh cho con người.

Ở mỗi cuốn sách, người đọc sẽ tìm ra những giá trị riêng cho mình. Tất nhiên, nếu sâu sắc, bạn có thể tìm thấy hết những tầng ý nghĩa ẩn chứa sau những câu chữ giản dị. Thế nhưng, với Nhà thơ Đức bà Paris, tôi nghĩ điều tuyệt vời nhất chính là bài ca về tình yêu. Câu chuyện xây dựng xã hội ở thời kì trung cổ, xã hội hiện lên với tất cả những xấu xa, đê hèn, bẩn thỉu và lừa lọc, nhưng quan trọng nhất tác phẩm vẫn thể hiện một cách sâu sắc và trọn vẹn vẻ đẹp của tình yêu, tình người. Đây chính là bài ca đẹp nhất, hay nhất mà tác phẩm mang đến.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: