Nhảy Nhảy Nhảy – Người Vô Danh Trong Thành Phố Phồn Hoa

Nhảy nhảy nhảy của Murakami Haruki tựa như khúc ca buồn của những người trưởng thành đầy hoang mang, cô đơn đến lạc lõng. Tình yêu, đức tin, lẽ sống đều vỡ tan như bọt nước trước mắt những người trẻ đơn độc. Ở họ chỉ còn lại những chấn thương tâm lý đớn đau, những kỷ niệm mờ xa mãi mãi không lại được.

Dành cho bạn: Điểm Danh 3 Cuốn Tiểu Thuyết Haruki Murakami Không Thể Bỏ Lỡ

Những người vô danh xa lạ

Tiểu thuyết Nhảy nhảy nhảy được Murakami Haruki viết năm 1988 sau thành công rực rỡ của Rừng Na Uy. Cũng như những tác phẩm khác thì tác phẩm này lấy bối cảnh những năm đầy biến động của nền kinh tế – xã hội Nhật Bản những năm bảy mươi của thế kỉ hai mươi. Tác phẩm là phần tiếp theo của “bộ ba Chuột” gồm các tiểu thuyết Lắng nghe gió hát, Cuộc săn cừu hoang và Pinball, 1973.

Mua sách trên Fahasa

Tuy vậy nhưng tiểu thuyết này lại không có quá nhiều liên quan với các phần trước khi lối viết của Murakami đã có nhiều chuyển biến sang hướng mang tính hàm ẩn cao. Nhân vật chính là Chuột cũng không xuất hiện trong tác phẩm này. Nhảy nhảy nhảy xoay quanh tuổi trẻ đầy vết thương của chàng trai vô danh gần ba mươi tuổi. Anh vốn là con người cô độc, thế giới của anh đơn giản, chỉ có anh và nỗi đau về quá khứ, anh ẩn mình trong cái thế giới ấy, tự xây một cái hàng rào vô hình ngăn cách với bên ngoài. Vết hằn của quá khứ với anh là quá đủ, sự mở lòng với kẻ từng chịu đựng cú sốc tâm lý chưa bao giờ là điều dễ dàng cả.

Có ai đó khóc vì tôi. Từ một nơi xa, rất xa. Từ một nơi mà, xét cho cùng, là một giấc mơ. Dù tôi vươn xa bao nhiêu, dù tôi có chạy nhanh thế nào, tôi cũng không bao giờ đến được nơi ấy.

Tại sao lại có người khóc vì tôi?

Murakami luôn đặt tên nhân vật một cách đầy hàm ý, như tên Watanabe trong Rừng Na Uy là đọc trại âm của want to be, thể hiện khát khao sống. Còn tên của nhân vật Kafka trong Kafka bên bờ biển là tên của nhà văn Franz Kafka mà Murakami yêu mến. Nhưng ông không đặt tên cho nhân vật chính trong tác phẩm này, cả thân thế của nhân vật cô gái Kiki cũng vô cùng mờ ảo. Murakami đã mờ hóa mọi liên kết xung quanh những nhân vật chính khiến cho câu chuyện trở nên mộng mị như giăng một lớp sương mờ chờ người đọc giải đáp.

Tôi hầu như không biết gì về nàng. Quê hương, tuổi thực, ngày sinh, học vấn và hoàn cảnh gia đình nàng – tất cả đều không biết. Bất chợt như nắng mưa, nàng đột nhiên ùa tới từ đâu đó để rồi bốc hơi đi mất, chỉ để lại những ký ức.

Sự mất kết nối

Bao trùm Nhảy nhảy nhảy là những âm thanh u buồn của âm nhạc, là những giọt rượu đắng cay và nỗi cô đơn của con người. Nhân vật chàng trai vô danh sau một thời gian dài cố gắng phục hồi nỗi đau đã quay trở lại làm việc. Công việc mà anh tìm được là một nhân viên viết bài quảng bá trên các tờ tạp chí, một công việc khiến bản thân anh chán chường tuyệt vọng.

Anh yêu văn học, yêu thích việc đọc sách nhưng lại xem việc viết bài trên tạp chí là một sự tẻ nhạt đến vô vị. Việc viết chạy doanh số, mỗi ngày viết những thứ giống nhau mà mình được cấp trên giao, phỏng vấn những người nổi tiếng đã chuẩn bị câu hỏi từ trước khiến anh thấy bản thân mình đôi lúc thật vô dụng và thất đức. Là người cầm bút, nhưng thứ anh viết đến anh cũng không muốn đọc, nhưng anh vẫn phải làm việc để sinh tồn. Xã hội quanh anh là thế, còn anh, anh chỉ đang vận hành theo cái quy luật ấy một cách máy móc đến không có lối ra.

Tôi không thể thấy cả bàn tay của mình. Tiếng nhạc nhè nhẹ cũng không còn nữa. […] Không khí lạnh lẽo và ẩm mốc.

Tôi đứng đó một mình, lạc lõng trong cõi hư không.

Chàng trai vô danh đã không còn cách nào cố gắng sống như những người bình thường khác nữa. Anh không còn thấy giá trị của việc chạy theo một cuộc sống thành đạt là thế nào, một cuộc sống mà mọi người vẫn nói là cần phải sống như vậy thế nào. Cố gắng học thật giỏi rồi thi đậu đại học sau đó tìm một công việc để làm là điều thực sự không khiến cho anh cảm thấy hạnh phúc. Sống như những người khác sống chỉ khiến anh cảm thấy bản thân mình như một cái vỏ rỗng chỉ sống vì những giá trị mà xã hội muốn chứ bản thân mình chưa từng cảm thấy hạnh phúc.

Tôi không chỉ thoáng nghĩ như thế, mà còn tự cất tiếng hỏi mình: “Ta đang ở đâu?” Như thể không hề biết rằng: Tôi đang ở đây. Trong cuộc đời tôi. Sự tồn tại của tôi là một đặc tính của thế giới này. Không phải vì tôi nhớ rõ ràng mình từng chấp thuận những sự kiện, hoàn cảnh, tình huống này mà trong đó coi là nhân vật chính.

Những người nhạy cảm trong xã hội trước những biến động của đời người họ luôn tha thiết như thế. Sự nhạy cảm khiến họ luôn tổn thương, họ tha thiết yêu cuộc đời này nhưng họ đang đi trên một con đường không có lối thoát, sống trong đau thương như một cái vỏ rỗng, đớn đau vì không có cách kết nối với con người. Anh trở thành kẻ không còn quan tâm đến những gì mà xã hội chạy theo, bất kể người khác có nói gì. Anh trở nên mất kết nối dần với những con người ngoài xã hội, anh không còn bận tâm việc nói năng hay kết giao với ai khác nữa, trở thành kẻ đơn độc giữa đám đông.

Chuyến đi tìm lại kí ức đã mất

Sống đau khổ trong thực tại, chàng trai vô danh quyết định đi một chuyến lên đảo Hokaido để tìm lại mảnh kí ức đã mất, cũng là tìm lại cô gái Kiki đã biến mất khỏi anh một cách bí ẩn. Tại đó, anh đã đến khách sạn Cá Heo mà mình từng cùng cô gái Kiki đến nhiều năm trước. Tuy nhiên cảnh vật đã thay đổi, con người cũng không còn như xưa, ở đó chỉ còn lại sự bí ẩn đợi anh giải đáp mà thôi.

Không, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Thế giới này mong manh và dễ vỡ hơn chúng ta vẫn tưởng.

Nhảy nhảy nhảy không chỉ nói về một chuyến đi đến Hokaido mà còn là thứ ẩn dụ về khủng hoảng ngầm của giới trẻ. Đó là sự khủng hoảng tâm lý dai dẳng của những người thành va vào hiện thực xã hội đầy bi đát. Cuốn sách lấy bối cảnh thập niên bảy mươi của thế kỉ XIX, thời đại mà kinh tế Nhật Bản phát triển chóng mặt nhưng lại kéo theo sự trống rống trong tâm hồn, đó là bi kịch của lớp trẻ xứ hoa anh đào. Họ loay hoay không tìm được lối đi, con đường giải thoát cho bản thân. Con người trong cuộc đua phát triển kinh tế của thời đại trở nên thực dụng hơn, còn những người sống nội tâm thì lại càng cô đơn hơn và bị kéo ra bên ngoài sự rìa xã hội.

Có thứ gì đó đang ăn mòn chú. […] Đó là một cái bóng dày đặc. Giống như cái chết đang ở rất gần, bao bọc lấy chú, giữ chặt mắt cá chân chú lại. Như thể nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Nhưng nó không khiến chú sợ. Bởi vì chưa bao giờ nó thể hiện cái chết của chú cả. Lúc nào cũng là cái chết của người khác. Cứ như vậy, mỗi lần ai đó chết nó lại làm chú suy sụp.

Nhảy nhảy nhảy của Murakami ghi dấu ấn trong lòng độc giả bởi yếu tố tâm lý đau thương, âm hưởng trầm buồn da diết của âm nhạc và màu sắc tự thuật đầy chân thực. Cái góc nhìn trên ngôi thứ nhất khiến nhiều điều trở nên bí ẩn hơn. Vì Murakami luôn cho rằng con người không phải Chúa trời, bạn sẽ không thể biết được người khác đang nghĩ gì và những nỗi đau của người khác, bạn cũng sẽ không dễ dàng thấu cảm được cả.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: