Những đứa trẻ không bao giờ lớn – Thấp thoáng đâu đó bóng dáng của chính mình

“Tôi muốn quay nược thời gian và trở lại tuổi thơ.
Khi “Bố” là “Anh hùng và “Tình yêu” là “Cái ôm của mẹ”.
“Nơi cao nhất trên thế giới này” là “Bờ vai của bố”.
Điều duy nhất có thể gây “đau đớn” là “Xước đầu gối”.
Thứ duy nhất “Vỡ vụn” là “Đồ chơi”. Và khi..
“Tạm biệt” có nghĩa là “ Hẹn gặp lại vào ngày mai”.

Cuốn sách Những đứa trẻ không bao giờ lớn mở đầu với lời đề từ như thế, có lẽ sẽ không khó đoán, màu sắc trầm mặc lạnh lẽo của cô đơn, của thương nhớ, của đắng cay… sẽ bao trùm lên từng trang từng trang của cuốn sách này.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Lần đầu tiên tớ thấy một cuốn tản văn Việt Nam mà người viết không phải nhà văn, mà là Bác Sĩ. Nghe là đã thấy nhiều câu chuyện rồi. Và đúng như vậy thật, một nhà văn sẽ kể cho cậu nghe những cuộc đời, nhưng một anh bác sĩ sẽ kể cho cậu nghe rất nhiều những cuộc đời trong Bệnh Viện. Mà bênh viện thì,… cậu biết rồi đấy!

Cuốn sách là những dòng tản mạn, lúc ngắn, lúc dài về những chuyện đã trải qua. Về những người từng gặp, những cuộc đời, những số phận, những suy tư, tâm sự của một Bác Sĩ. Một con người, chưa già nhưng cũng đã ở tuổi mà sóng gió cũng đã trải qua không ít.

Có lẽ ở độ tuổi 28, tuổi trưởng thành, dù đã lập gia đình hay chưa, thì cũng chẳng ai còn ngây thơ vô tư được nữa. Từng đó tuổi, nếm đủ ngọt bùi đắng cay, đã trầm mặc và nhiều tâm sự. Trong cuốn sách này, tác giả trải lòng lòng về những tâm sự ấy. Tâm sự gia đình, tuổi thơ, quá khứ, bạn bè, và tất nhiên, cả nghề y.

Có lẽ hiếm khi chúng ta được nghe nhiều cậu chuyện bệnh viện cùng một lúc đến vậy. Một người phụ nữa Cà Mau nhập viện vì hen suyễn. Anh chồng bị tật một chân lếch thếch dẫn 3 đứa trẻ theo. Một đứa còn ẵm trên tay. Quần áo không biết bao nhiêu mảnh vá, rách tới nỗi làm rơi 2 triệu vừa đi vay. Một anh bác sĩ dành chọn tâm huyết cho nghề, qua đời khi đang làm tình nguyện. Ông chồng có người vợ nằm liệt giường, một mình làm trụ cột kinh tế, tìm đến bàn nhậu như giải khuây rồi lại thành nghiện rượu, nhập viện rồi có mấy ông bạn nhậu đến thăm. Lúc tỉnh vẫn nói cười hẹn ngày tái ngộ bên ly rượu, ông qua đời ngay lúc những ông bạn vẫn chưa về. Một anh bạn bị tai nạn nằm liệt một chỗ, mất ngay khi người bạn bác sĩ chưa dứt lời tâm sự. Hay vô vàn những mảnh đời bi thương khác mà chắc ai cũng đã từng chứng kiến hoặc nghe qua.

Giữa dòng đời đầy rẫy bất công, khổ ải, nhiều khi nghĩ sao cuộc sống này nó vô nghĩa thế, mạng sống của một con người lắm khi cũng chẳng hơn một con ruồi là bao. Đã vậy còn ngày ngày đối mặt với biết bao giả dối, đắng cay, bi kịch nhiều khi không đến từ tử thần, mà đến từ chính đồng loại, chính người thân, thậm chí chính bản thân mình, làm con người ta méo mó cả nhân hình, nhân dạng, hoặc là giả dối với chính cảm xúc của mình:

“Chúng mình sống làm sao để không phải mang quá nhiều mặt nạ bây giờ”

Một trăn trở nghe thôi cũng thấy đau lòng. Người ta phải đeo nhiều mặt nạ quá, lớp này chồng lớp kia, có lúc nào được tháo hết. Mà có khi đến cuối cùng lại không biết đâu mới là gương mặt thật của chính mình. Người ta không nhớ mình đã đánh mất bản thân như thế nào, lúc chơi vơi lại thèm về quá khứ. Như anh bác sĩ Tuấn nhớ cái se lạnh của Hà Nội, nhớ những tiếng người Hà Nội, nhớ bát phở Hà Nội. Như bất cứ ai cũng nhớ nhà, nhớ quê. Thèm cảm giác bình yên, che trở. Thèm những khoảng thời gian cùng bạn bè nói cười, không phải lúc nào cũng là chuyện vui, nhưng đều là những chân thật. Những bóng dáng bạn bè mà có thể sau này chẳng còn được gặp lại bao giờ…

Ấy thế nhưng cuốn sách này cũng không phải toàn viết về những điều đau khổ. Chúng ta vẫn đọc được trong đó những mẩu chuyện không nhớ ngày tháng năm, chỉ nhớ nó cũng thú vị, hài hước, hạnh phúc, nhiều khi làm mình ấm lòng. Tô thêm những màu ấm áp tươi sáng cho bức tranh không phải toàn màu đen. Anh bác sĩ Tuấn dặn bệnh nhân giảm cân khoa học đi tìm mua giảm cân.

Đôi vợ chồng già đi tuần trăng mật không may ăn phải đồ ăn bẩn, đau bụng quá phải chạy vào viện, những lúc bụng quặn lên vẫn nắm chặt tay nhau…Hoặc thậm chí ngay trong khoảng thời gian đen tối nhất, thậm chí biết chắc cái chết sắp đến, những con người trong câu chuyện vẫn đầy lạc quan. Lạc quan kể chuyện buồn, cách họ lạc quan chắc sẽ làm những người khỏe mạnh như chúng ta phải rơi nước mắt. Đó, chúng ta vẫn còn rất nhiều lý do để vui vẻ, một trong đó là tự nghĩ mình là người vui vẻ, đơn giản đúng không.

Tớ đọc cuốn sách Những đứa trẻ không bao giờ lớn trong một ngày mưa về, và nghĩ chắc nó sẽ rất hợp để đọc vào những lúc trời man mát, lạnh lạnh, tuyệt vời hơn là mùa đông. Vì nó sẽ sưởi ấm tâm hồn theo cách đơn thuần nhất, chân thành nhất, đó là tình thương và sự đồng cảm. Đó là lúc chúng ta vô tư mà sống thật với cảm xúc của mình, khóc như một đứa trẻ cũng chẳng có ai đánh giá, khen chê. Giọt nước mắt ấy chắc chắn sẽ rất tinh khiết, vì nó chân thật, cũng chẳng phải khóc cho mình, cũng chẳng phải diễn cho ai xem.

Điểm trừ lớn nhất của cuốn sách này có lẽ là vì anh tác giả là dân tự nhiên. Nên câu cú và diễn đạt có 1 số chỗ bị trúc trắc, một vài đoạn ý tứ chưa rõ ràng cộng thêm cách dùng từ, đặt câu làm cảm xúc chưa “lên đỉnh”. Tớ nghĩ nếu làm tốt khoản đấy, sẽ có nhiều lúc đọc văn anh, người ta bị nổi da gà. Nhưng bù lại chính là tình cảm, lúc đọc, tớ có cảm giác rất gần, rất thật, không bị màu mè sáo rỗng. Một điểm cực sáng nữa, là chính vì những câu chuyện cùng cách kể chuyện ấy, làm cho từng trang sách chưa đầy cảm xúc, có nhiều lúc đọc mà nước mắt cứ chảy dài. Thấy thương nhớ nhớ 1 chút cái gì đó mà mình cũng từng biết, từng quen. Thấy biết ơn cuộc sống vì mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người.

Tác phẩm đầu tay của anh tác giả mang tên Lạc quan gặp Niềm vui ở quán nỗi buồn có vẻ được chú ý hơn nhiều. Cá nhân tớ chưa đọc nên không dám so sánh, nhưng tớ đã đọc rất nhiều review tích cực về nó rồi. Vậy nên theo tớ, anh bác sĩ Tuấn đã thành một điểm sáng giữa vô số tác giả trẻ Việt Nam viết tản văn theo kiểu “mỳ ăn liền” rất đáng chán hiện nay.

Về cái tên Những đứa trẻ không bao giờ lớn, tớ nghĩ thế này. Ai cũng từng là trẻ con, và chắc ai cũng muốn mãi là đứa trẻ, hoặc sẽ có một lúc nào đó muốn quay lại tuổi thơ. Khi cuộc sống thật bình yên và đơn giản, những con người đơn giản, những câu chuyện đơn giản, những vấn đề đơn giản, và những suy nghĩ đơn giản. Nhưng tuổi thơ đương nhiên không ở lại mãi, rồi ai cũng phải bước vào thế giới của người lớn, làm quen rồi thành người lớn. Để làm được điều đó, cái giá phải trả thực sự rất đắt. Nhưng làm thế nào đây, làm sao có thể giữ mãi một khối óc trẻ thơ trong một thân xác trưởng thành. Mà khéo khi không lớn được lại là một bi kịch, mà người hứng chịu bi kịch đó không chỉ là bản thân mình. Thế nên thôi thì mặc phận đời, cứ vui vẻ mà làm người lớn vậy.

Đối với một đứa sắp bước vào thế giới của người lớn như tớ, đấy quả thực là một bức tranh toàn cảnh vẽ ra cái tương lai 10 năm sau. Chắc nhiều đứa 18 sẽ thấy sợ, thấy lo, níu kéo thời niên thiếu vô tư vui vẻ. Thế nhưng, chấp nhận đi các cậu ạ. Tới lượt chúng ta chuẩn bị tinh thần rồi.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Yến Yến

Leave a Reply