Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki – Dành tặng những tâm hồn yêu sách

Tác giả: Yagisawa Satoshi- Sinh năm 1977 tại tỉnh Chi ba, từng tốt nghiệp Đại học Nihon- khoa nghệ thuật.

Giải thưởng nhận được: Giải thưởng văn học Chiyoda (Giải thưởng của đặc khu Chiyoda thuộc thành phố Tokyo).

Phim chuyển thể: Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki- Nữ diễn viên Kikuchi Akiko thủ vai Takako. 

Nếu bạn là một người gần như chẳng bao giờ đọc sách, việc đọc hết một cuốn sách với bạn gần như là thứ xa xỉ nhất. Vậy bạn có tò mò rằng, một ngày bạn bị rơi xuống một khu phố “là phố sách lớn nhất thế giới” thì điều gì sẽ xoay chuyển không?

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki mang đến một chủ đề không mới, không đột phá. Cuốn sách có một cốt truyện rất đơn giản. Cô gái trẻ Takako bị bạn trai bỏ rơi, áp lực khiến cô nghỉ việc và nỗi buồn khiến cô nhốt mình trong căn phòng trọ chật hẹp và ngủ bất cứ lúc nào có thể. Chuỗi ngày ấy chỉ dừng lại khi Takako nhận được cuộc điện thoại từ người cậu đã hơn mười năm chưa gặp mặt- cậu Satoru. Takako được nhờ đến trông nom hiệu sách cũ giúp cậu tại khu phố Jimbocho- khu phố sách lớn nhất tại Nhật Bản. Những lần nói chuyện và thấu hiểu hơn về cậu, những cuộc gặp gỡ đã dần khiến Takako bước ra ngoài thế giới nhỏ bé đầy tự ti của mình.

Một phong cách kể chuyện rất Nhật Bản

Nếu là một người yêu thích và có tìm hiểu về đất nước Nhật Bản sẽ dễ dàng nhận ra mô-típ tính cách quen thuộc của một nhân vật nữ chính trong các bộ phim truyền hình là một cô gái không quá xinh đẹp nhưng  đáng yêu. Tuy vậy lại thường có tính cách nhút nhát, gần như không bao giờ dám bộc lộ suy nghĩ thật của mình, không nhận ra được những ưu điểm của bản thân, chỉ cảm thấy bản thân rất tệ hại. 

Takako của Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki cũng mang đầy đủ những đặc trưng tính cách đó của một cô gái Nhật Bản. Bị người yêu phản bội và lừa dối suốt hai năm nhưng khi anh ta tuyên bố sẽ kết hôn, Takako chỉ biết nói “Thế ư, tốt quá rồi” và lặng lẽ tự trách bản thân ngu ngốc. Cô thậm chí còn không dám hỏi tại sao, không dám nói với anh ta rằng cô đã yêu anh ta ra sao và đang cảm thấy đau khổ như thế nào.

Tính cách đó của Takako thật khó nhận được sự đồng cảm, thậm chí người đọc còn cảm thấy tác giả Yagisawa Satoshi đã thực sự cường điệu hóa tính cách của cô gái ấy lên. Nhưng Takako thật sự lại mang tính cách đặc trưng của phần lớn những người dân Nhật Bản, đó là sự khép kín, rất ngại tiếp xúc với những người lạ và ngại phải nói lên suy nghĩ thật sự của bản thân vì hoàn toàn không muốn làm phật lòng những người khác.

Không chỉ là việc xây dựng một nhân vật rất đặc trưng Nhật Bản, tác giả Yagisawa Satoshi thật sự đã mang một niềm tự hào rất Nhật Bản trong chính con người ông rải khắp những con phố nơi mà hiệu sách Morisaki “tọa lạc”. Tôi một lần đã được nghe một Youtuber là người Việt Nam định cư tại Nhật Bản kể rằng, nếu bạn hỏi 10 người Nhật Bản rằng trên đất nước họ nơi nào thú vị và xinh đẹp nhất để đi du lịch thì 9/10 người Nhật Bản đó sẽ trả lời bạn rằng đó là quê hương họ.

Niềm tự hào mãnh liệt ấy có lẽ cũng đã từ trái tim Yagisawa Satoshi mà chảy xuống một cách không cố ý dưới ngòi bút của ông. Phố sách Jimbocho dù được miêu tả dưới con mắt của một cô gái đang u sầu và chẳng mấy hứng thú gì với sách vở ấy vậy mà những hiệu sách cũ nơi đó, con phố, quán cà phê lại vẫn mê hoặc tới mức độc giả cảm thấy thật tò mò, thật thích thú muốn được tìm hiểu, muốn một lần được đặt chân tới.

Điều gì ẩn sau những trang sách cũ kĩ, ẩm mốc kia.

Thật khó để nói với một người thích cắm cúi vào màn hình điện thoại hơn là những trang sách về những điều mê hoặc ở những con chữ lặng thinh đó. Bởi con người có rất nhiều những lý do để làm một điều gì đó. Đôi khi là vì họ không đủ kiên nhẫn, họ cảm thấy dễ tiếp thu những thứ hời hợt hơn là dùng chút tâm sức để suy ngẫm.

Nhưng bởi không giành thời gian để thấu hiểu về một thế giới khác, giành cho bản thân cơ hội nhìn về một hướng khác. Con người lại dễ cô đơn và dễ phán xét kẻ khác, khó thấy mà yêu thương, đồng cảm được với bất cứ ai xung quanh mình. Hay thậm chí là không học được cách yêu thương chính bản thân mình.

Takako trước khi đến hiệu sách Morisaki đã luôn nghĩ về bản thân thế này: “đã cao thì chớ, gương mặt lại quá bình thường”, Takako đi qua cuộc sống “tàm tạm” của mình và hài lòng với nó, một cuộc sống “không có cao trao hạnh phúc, nhưng cũng chẳng có tột cùng đau khổ”. Vì chưa bao giờ can đảm dám làm khác đi, chưa bao giờ thực sự dám đối mặt với thực tại cuộc sống và luôn chỉ đọc qua những thứ hời hợt. Chỉ khi buộc phải dừng lại, khi có thể lắng nghe những điều từ người mà bản thân có cảm giác là không thích họ, khi tìm được sự đồng cảm, thấu hiểu từ khi thực sự đọc một cuốn sách. Takako đã dừng lại nhiều hơn, đọc nhiều hơn, bước đi nhiều hơn và cũng bởi thế thấu hiểu hơn, khám phá ra nhiều hơn. 

Sách là muôn màu những cuộc đời, những vùng đất, những xúc cảm khác nhau mà dù nỗ lực cách mấy, con người cũng không thể một quãng thời gian có thể tự mình trải nghiệm. Bởi vậy sách như một người thầy, một người dẫn lối. Giúp chúng ta bước được vào những hành trình cảm xúc mà chúng ta thực sự chưa được trải nghiệm trong chính cuộc đời mình, nhưng lại có thể nhờ sách mà thấu hiểu, mà yêu thương hơn, đồng cảm hơn.

Momoko

Không biết tác giả Yagisawa Satoshi có cảm thấy chút chạnh lòng nếu ông biết rằng, nhân vật để lại ám ảnh sâu sắc nhất với tôi không phải là là nữ chính Takako mà là người thím của cô ấy- Momoko hay không? Nhưng điều một cuốn sách mang đến chính là vậy, những con người của những tính cách khác, thế giới quan khác và một cuộc đời khác. Độc giả có thể bắt gặp một phần của chính mình, hay có thể chỉ là những điều mình đã từng phải đi qua giống với những gì con người ấy đang phải chịu đựng. Những con người trong trang sách ấy có thể là chính con người ta thực tế nhất, hiện hữu nhất.

Momoko chỉ là nhân vật xuất hiện ở nửa sau của cuốn sách. Con người ấy luôn hiện ra một cách vui vẻ và hồn nhiên nhất. Như chưa từng bao giờ có khoảng thời gian cô đã lặng lẽ rời đi. Một con người khiến người khác luôn chỉ thấy thứ cảm xúc vui tươi đôi khi lại đang gánh rất nhiều những nặng nề trong lòng. Câu chuyện của Momoko rất đau lòng, rất yếu đuối. Những cảm xúc không thể nói ra chính là thứ cảm xúc đau đớn và dằn vặt nhất. 

Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki là một cuốn sách chất đầy một thứ cảm xúc vương vấn rất nhẹ, điều đó đôi khi khiến mạch chuyện trở nên hậm chạp và đơn điệu. Nhưng chính câu chuyện về Momoko khiến sự nhẹ nhàng đó có sức nặng, khiến người đọc phải chùng lại, thậm chí là rớt nước mắt. Hình ảnh cậu Satoru chạy đến bên Momoko tại ngôi chùa có chứa một kí ức từng hạnh phúc nhưng kết thúc đau thương ấy của họ là một hình ảnh đầy cảm xúc và khó quên.

Kết.

Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki là một cuốn sách rất đẹp giành cho những ai yêu sách và cả những người chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu sách. “Nếu bạn không thích đọc sách, đó chẳng qua là vì bạn chưa tìm được cuốn sách mình cần mà thôi”- J.K.Rowling. 

Bà Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Hà Thúy Ngà

Leave a Reply