Những lá thư không gửi – Bao yêu thương không cất thành lời

Những lá thư không gửi là một thế giới tràn đầy tình yêu thương và cả những điều từng day dứt. Một tiểu thuyết không thể bỏ qua của nhà văn gốc Mỹ Susie Morgenstern. Được xuất bản năm 1996 tại Pháp và đã giành được 28 giải thưởng lớn nhỏ.

MUA SÁCH NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG GỬI TRÊN TIKI

Ernest cậu bé 10 tuổi với vẻ ngoài đẹp trai, học giỏi, ngoan ngoãn khiến rất nhiều cô bé cùng lớp si mê. Nhưng Ernest lại chẳng có bạn bè, không có thú vui giải trí, người thân duy nhất mà cậu biết đến là bà nội đã 80 tuổi và gần như chẳng bao giờ bước ra khỏi nhà.

Cuộc sống của Ernest tẻ nhạt và chỉ dừng lại trong một vòng tròn nguyên tắc. Nhưng Ernest dần dần bước ra khỏi ranh giới ấy và thay đổi từ khi gặp gỡ cô bạn Victorie và gia đình với bố mẹ cùng 13 người anh em trai của cô bé. Cuộc sống của hai bà cháu Ernest bị khuấy động. Những bí mật luôn được chôn giấu trong ngôi nhà dần được hé lộ trước mắt Ernest.

Tồn tại một cách chủ động

Mười tuổi- một độ tuổi đầy những câu hỏi vì sao và muôn điều tò mò mỗi ngày. Nhưng đối với Ernest, cậu bé lại giống một ông cụ non, cậu chỉ luôn đi trên một đường thẳng đã có đích đến, “chẳng bao giờ phát kiến ra con đường nào khác”. Ernest ở tận tầng ba của một tòa nhà, cậu không hề biết rằng trẻ con cũng được đi thang máy nên mỗi ngày đều đặn cậu đều “nặng nề leo hết năm mươi bảy bậc cầu thang lên tới gác ba”. Căn phòng mà Ernest ở “khiến người ta liên tưởng tới một cái hốc tường hay phòng giam trong nhà tù xưa”.

Ở độ tuổi lên 10, Ernest có một cuộc sống tẻ nhạt như bà nội 80 tuổi của cậu- người đã già nua cả tuổi tác lẫn tinh thần. bà nội không nói nhiều với Ernest, cũng chẳng dạy dỗ cậu bé. Ernest lớn lên một cách đơn độc và không thực sự hiểu, cuộc sống có ý nghĩa gì.

Một đứa trẻ như Ernest có đầy đủ mọi yếu tố để được quan tâm và chú ý. Nhưng Ernest thì luôn cảm thấy mình cô độc và vô hình, tới mức khi bị nhắc nhở phải giữ trật tự trong lớp, cậu bé lại “cảm thấy có chút tự hào. Như thể cậu đang được chú ý vậy.”

Những tổn thương mà bà nội phải chịu đựng trong suốt những năm tháng của cuộc đời mình khiến bà như chỉ đang tồn tại mà không thực sự sống. Bà chỉ luôn hoài niệm về những người đã khuất, những người đã ra đi qua những bức tranh vô hồn trên tường, những lá thư cũ và ký ức. Bà thậm chí còn không nhìn đến hiện tại- một Ernest nhỏ bé cũng rất cần được bà bận tâm tới.

Khi Ernest hỏi bà: “Bà ơi, bà làm gì suốt cả ngày ạ?”. Bà đã tự trả lời trong lòng mình rằng: “Ta làm gì suốt ngày ư? Ta tồn tại. Một cách chủ động”. và chính bà cũng đã vô tình dạy Ernest làm theo như vậy, tồn tại, một cách chủ động.

Victorie (Chiến công)

Victorie- cô bé vừa chuyển vào lớp của Ernest, được xếp ngồi cùng bàn với Ernest và suốt ngày lẽo đẽo theo cậu bé. Victorrie cùng gia đình khổng lồ 14 người anh em của cô bé đã thực sự làm thay đổi cuộc sống của Ernest, sự thay đổi từ những bước đầu rất nhỏ và vô tình như nhờ cậu bé mang tập sách tới nhà mình. Lần đầu tiên Ernest vượt qua ranh giới thói quen của mình, một ngày của cậu dài hơn. Không phải chỉ từ trường về nhà nữa, trên quãng đường tới nhà Victorie, Ernest lần đầu tiên thấy “chỉ cách nhà cậu gần ba trăm mét, nơi cậu sống khép kín trong bốn bức tường từ mười năm nay, nào là chó, mèo, trẻ em và đủ thứ khác nữa đang nô đùa trong gió và bỗng khiến tâm hồn Ernest chợt rung động.”

Ernest lần đầu tiên biết rằng mình đẹp trai vì Victorie đã nói thẳng với cậu bé như vậy chứ không phải qua những bức thư tỏ tình như mọi cô bạn gái cùng lớp- những bức thư mà Ernest chẳng bao giờ đọc. Nhờ Victorie, Ernest cũng lần đầu tiên đi thang máy. Cảm giác của lần đầu tiên đó trở thành một trải nghiệm thú vị và mới mẻ đối với Ernest.

Victorie không chỉ khiến cuộc sống của Ernest thay đổi, cô bé còn khuấy động cả cuộc sống u buồn của bà nội, “một chút lóe sáng của cuộc đời này, cuối cùng đã thâm nhập vào gian phòng gần như nghĩa trang mà họ đang sống. Một cánh cửa đã mở ra.”

Gia đình Victorie đã giới thiệu cho bà nội một người giúp việc- một cô gái trẻ trung, hiện đại và giàu sức sống. Cô nàng nói liên tục khiến ngôi nhà không còn trầm mặc, u buồn. Cô đã thuyết phục được bà nội lắp điện thoại rồi thì tivi và thay tất cả những rèm cửa trong nhà … Cuộc sống của Ernest và bà nội đã trở nên sống động hơn. Hai con người ấy, dường như đã hòa nhập hơn vào thế giời hiện đại đang mỗi ngày sôi động đi qua cuộc sống của họ mà trước nay luôn bị ngó lơ một cách khinh miệt.

Victorie đã mang đến một chiến công lớn, một luồng sinh khí mới như chính cái tên của cô bé. Ernest đã được các bạn nam chủ động tới làm thân và rủ cậu chơi đá bóng. Ernest “phát hiện rằng mình cũng có trái tim biết rung động. Trái tim bị ngủ quên đã bắt đầu được thức tỉnh, trái tim khô khăn bắt đầu biết vui nhộn, trái tim câm lặng đã có những nhịp đập mới, trái tim trầm tĩnh đã đặt ra câu hỏi, trái tim từ nay được nối bằng một sợi dây gần như hữu hình với cô bạn hàng xóm có tính cách mạnh mẽ, và rất rất hay cười”.

Những lá thư không gửi

“Lời nói nếu không tuân ra liên tục thì nó đóng băng lại” và những từ ngữ của hai bà cháu có lẽ cũng vì như thế mà chẳng bao giờ được nói ra. Bà nội thì luôn sống với những hình ảnh quá khứ của bà. Mà “người ta sẽ chết nếu cả đời chỉ sống với những người chết”.

Còn Ernest- cậu bé cũng có những câu hỏi chẳng bao giờ dám cất lên trước bà nội. Khi nghĩ tới gia đình Victorie, Ernest có những thắc mắc có lẽ bất cứ người lớn nào cũng cảm thấy đau lòng khi nghe tới: “Lẽ nào lại có một người phụ nữ có chừng ấy đứa con trong khi một người khác lại chết ngay sau khi hạ sinh được duy nhất một đứa con trai tội nghiệp?”. Ernest cũng những muốn hỏi bà nội, cha của cậu đâu hay tại sao cha lại bỏ rơi cậu, “liệu đó có phải là một người cha không nếu ông không muốn là một người cha?”

Cậu bé Ernest tội nghiệp luôn nỗ lực học tập vì cậu tin nếu cậu chăm chỉ, một ngày cậu sẽ có thể thấu hiểu mọi bí mật trong gia đình mình. Nhưng cậu bé không thể tiến xa hơn mong ước của mình nếu Ernest không gặp Victorie và mở rộng lòng mình đón nhận thế giới bên ngoài, nếu cậu không can đảm để đặt câu hỏi và gửi nó đi.

Những lời Ernest không thể nói ra cũng như những lá thư suốt 10 năm không gửi của cha cậu- những tình yêu và nỗi day dứt bị đóng lại trong những phong thư cần được gửi đến đúng nơi những yêu thương ấy muốn được cất tiếng. Một người chỉ được tha thứ nếu họ mở lời xin lỗi và tỏ bày.

Những lá thư không gửi cũng giống như một lá thư nhỏ chứa đầy những thương yêu. Ở đó có nỗi buồn, có những mất mát, cũng có những thương yêu đong đầy chất chứa chờ đợi, một cánh cửa mở ra. Bằng văn phong dí dỏm và đáng yêu, Susie Morgenster đã khiến những lá thư không gửi trở thành một tác phẩm tràn đầy hy vọng và đáng được trân trọng, nâng niu.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: