Những Màu Cánh Thiên Thần – Sự Thú Vị Không Tròn Vẹn

Sự chú ý của tớ va phải cuốn sách này vào cái ngày nó được Shopee sale cực mạnh. Cuốn sách có một cái tên hấp dẫn, một đề tài hấp dẫn, một lời giới thiệu hấp dẫn và cả sự bí ẩn cũng hấp dẫn nốt. Đầu tiên thì tớ không tài nào tìm được tên nó trên Goodreads, cũng không tìm thêm được chiếc review nào về quyển sách này cả, cứ như quyển sách đã bị lãng quên rồi ấy. Quyết định mua Những màu cánh thiên thần là một sự mạo hiểm, nhưng sau cùng tớ thấy khá may rằng mình chưa đến nỗi quá hối hận vì cái quyết định bồng bột này.

Khi đọc một tác phẩm fantasy, cái khiến tớ chú ý đầu tiên chính là cách tác giả xây dựng thế giới. Theo tớ thì cái làm nên sự thú vị của fantasy chính là việc tác giả có thể khiến người đọc tin vào thế giới xuất hiện ở trong tác phẩm hay không, thế giới đó rộng tới mức nào, và sâu bao nhiêu. Về điểm này thì Những màu cánh thiên thần làm tương đối tròn trịa.

Tác giả không cố gắng xây dựng một thế giới quá đồ sộ (một điều gần như không thể với một tác phẩm stand alone chưa đến 400 trang). Thế giới trong sách được tập trung khắc họa ở những địa điểm cụ thể (như các vùng thiên thần hay khu nhà của những người được chọn).

Những quy luật, nền tảng được đặt ra trong thể giới này cũng không quá vô lý hay thiếu thực tế. Hệ thống phân loại phân cấp của các thiên thần khá đơn giản và dễ nắm bắt. Chỉ tiếc là tác giả đã không đào sâu hơn vào điểm thú vị này. Đây không phải là lần đầu tiên thế giới của các thiên thần được khắc họa trong một tác phẩm fantasy. Nên mặc dù tác giả đã cố gắng thêm thắt những điều mới lạ, độc giả cũng khó mà cảm thấy sự choáng ngợp hay bất ngờ trước thế giới ấy nữa. Nhưng cũng bởi vì sự quen thuộc ấy mà độc giả sẽ nhanh chóng làm quen với những khái niệm được giới thiệu, cũng như dễ dàng hơn trong việc mường tượng ra bối cảnh của câu chuyện.

Thứ hai, về cốt truyện Những màu cánh thiên thần, đây đáng tiếc lại là một điểm trừ khá nặng. Nhịp độ câu chuyện được triển khai không đồng đều, khi hồi một của câu chuyện khá chậm rãi, hồi hai lại lan man rườm rà và hồi cuối thì mọi thứ lại quá đỗi dồn dập.

Tớ hiểu việc tác giả bắt buộc phải giới thiệu thế giới ở hồi dầu dẫn đến việc tình tiết bị chậm, nhưng điều đó cũng không thể giải thích cho việc mọi thứ bị kéo giãn quá mức ở hồi hai. Hành động của các nhân vật đôi khi hơi khó hiểu một cách không cần thiết, càng đi sâu vào cốt truyện thì những lỗ hổng trong cốt truyện cũng xuất hiện càng nhiều, rồi được tác giả chữa cháy bằng những cách mà tớ cho là hơi vụng về.

Xung đột xảy đến nhiều nhưng được giải quyết khá dễ dàng, khiến nó cứ trôi tuồn tuột đi mà chẳng đọng lại gì cả. Đến những chương cuối thì cao trào lại được đẩy lên quá nhanh, thông tin đến dồn dập khiến người đọc khó có thể nằm bắt. Những nhân vật cứ đột nhiên xuất hiện và nhiều tình tiết không rõ ràng gây khó hiểu (hoặc chỉ là do tớ đã bị kéo tuột ra khỏi sự tập trung ở những đoạn ấy).

Việc chia cuốn sách Những màu cánh thiên thần ra làm hai phần rõ rệt cũng khiến sự liên kết bị đứt gãy, khi phần hai bị khớp với phần một khá nhiều. Cái kết của câu chuyện, theo tớ cũng khá cliché, nhưng đây có lẽ cũng không phải điểm trừ gì quá lớn. Sau cùng thì, câu chuyện được kể cũng không phải một câu chuyện quá mới lạ.

Bù lại cho phần cốt truyện hơi nhạt nhòa thì tớ lại khá có thiện cảm với dàn nhân vật nam chính. Tại sao lại chỉ có nam chính? Bởi vì nữ chính của quyển sách thực sự không tạo được nhiều ấn tượng lắm. Cô ấy được xây dựng là người sẽ gánh vác sứ mệnh to lớn, là chìa khóa quyết định đến sự thành bại cuộc chiến thiên thần – ác quỷ. Thế nhưng tớ chẳng cảm nhận được điều đó chút nào. Tính cách không rõ ràng, suy nghĩ hành động của cô cũng rất kì quặc, được giải thích sơ sài và chẳng có tác dụng gì ngoài việc thúc đẩy cho cốt truyện đi tới nơi nó cần đến. Tớ bị mất liên kết trầm trọng với nhân vật này, cảm giác như cô ấy đơn giản chỉ là một con rối, một NPC trong game. Chứ không phải là nhân vật có cá tính, có chặng đường phát triển hoàn thiện nữa.

Mối quan hệ tình cảm của nữ với các nam chính cũng hơi chóng vánh và thiếu thuyết phục (Tớ chẳng hiểu tại sao họ rơi bụp vào tình yêu với nhau chỉ sau vài trang giấy, mà tình cảm đó còn sâu đậm đến mức khiến hai thiên thần Phàm và Tùng bị thổi bay luôn lý trí cơ).Việc nữ chính biến mất ở đầu phần hai, rồi lặn một hơi đến tận cuối truyện mới xuất hiện trở lại càng khiến vai trò của cô thêm mơ hồ, và sự xuất hiện ở phút cuối để gánh team của cô cũng vô cùng khó hiểu nốt.

Ngược lại thì ba nam chính được xây dựng tốt hơn (chắc vì họ có nhiều thời gian để phát triển hơn). Tớ đã không thể phân biệt được ba người này ở những chương đầu tiên, nhưng đến nhưng chương sau khi tính cách của họ được ổn định hơn rồi thì lại là chuyện khác. Cả ba thiên thần đều được xây dựng phù hợp với những quyền năng mình đại diện, có những mặt tốt và cũng có những khuyết điểm riêng.

Mỗi người đều có quá trình phát triển khá đầy đủ và thuyết phục. Mối quan hệ giữa ba người họ được xây dựng tương đối ổn (dù khúc đầu sự phát triển vẫn còn hơi nhanh). Tuy cả ba đều là những kiểu nhân vật khá điển hình, nhưng cũng vì vậy mà họ dễ lấy được cảm tình của người đọc. Tớ phải thừa nhận rằng tớ không bỏ dở quyển này cũng vì sự dễ thương của nhân vật Lâm thôi đấy.

Cũng phải nói thêm về tuyến nhân vật phản diện. Tuy được hứa hẹn là vô cùng thâm độc và nguy hiểm, nhưng cũng giống như nữ chính, nhìn chung bọn họ đều mờ nhạt và thiếu chiều sâu, đôi khi còn có chút ngô nghê đến buồn cười nữa. Trùm ẩn cuối cùng thì khá dễ đoán nên sau khi đọc xong, tớ cũng chẳng có quá nhiều ấn tượng. Khi sở hữu một tuyến phản diện yếu như vậy, cũng khá dễ hiểu khi trận chiến cuối cùng không đạt đến mức độ hoành tráng, ác liệt cần có, dù tác giả đã rất cố gắng để khắc họa.

Ngoài ra, cũng phải nói về giọng văn của tác giả. Thật lòng mà nói thì đây không phải là điểm mạnh của Những màu cánh thiên thần, giọng văn còn thiếu dấu ấn riêng, đôi khi hơi cường điệu và có phần rườm rà. Việc dùng lối hành văn đậm chất phương Tây tuy là phù hợp với bối cảnh câu chuyện, nhưng cũng gây ra một vài chỗ mất tự nhiên, điển hình là ở lời thoại nhân vật. Lời thoại của “những màu cánh thiên thần” đôi khi khá kịch, nhất là những lời thoại của những thiên thần cha và những nhân vật phản diện. Thật tiếc vì tớ nghĩ tác giả hoàn toàn có khả năng làm tốt hơn thế này.

Điểm cuối cùng khiến tớ không vừa ý ở cuốn sách này chính là khâu biên tập. Tớ không rõ những cuốn khác của Saigon Book ra sao nhưng chất lượng của cuốn này khá tệ. Sách có khá nhiều lỗi chính tả, đến mức làm khó chịu cả cái đứa vốn không phải cảnh sát chính tả như tớ. Tên của ba nhân vật chính Phàm, Tùng, Lâm đôi khi bị nhầm lẫn với nhau khiến tình tiết tự dưng trở nên rối rắm, khó hiểu (Cái này thì tớ không rõ là tác giả nhầm hay biên tập nhầm). Hi vọng điều này sẽ không xảy ra trong các tác phẩm tiếp theo của nhà xuất bản này.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Fantasy là một thể loại vẫn còn khá mới mẻ ở Việt Nam, để viết được một tác phẩm fantasy hay cần rất nhiều công sức. Những tác giả Việt Nam viết về thể loại này không nhiều và tớ cũng không đặt quá nhiều kì vọng ở Những màu cánh thiên thần. Tuy nhiên tớ vẫn nghĩ đây không phải là một tác phẩm quá tệ, nó cũng thể hiện một vài mặt tiềm năng, đủ để tớ tin rằng trong tương lai sẽ được đọc nhiều tác phẩm fantasy cây nhà lá vườn tốt hơn nữa.

Đánh giá: 3 sao

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: