Nỗi Cô Đơn Của Các Số Nguyên Tố - Vùng Vẫy Trong Sự Cô Độc

Nỗi Cô Đơn Của Các Số Nguyên Tố – Vùng Vẫy Trong Sự Cô Độc

Nỗi cô đơn của các số nguyên tố là một cuốn sách đẹp, và buồn.

BẢY TUỔI, KHỞI NGUỒN CỦA SỰ CÔ ĐƠN ĐẾN TUYỆT VỌNG

Bảy tuổi, chân của Alice bị tàn tật vĩnh viễn khi bị lạc trong sương mù dày đặc. Cô bé luôn tự ti, mặc cảm về điều đó, đặc biệt hơn khi những lời chê bai, cười đùa của người khác về đôi chân của em. Cũng là năm lên bảy, Mattia đã lỡ để quên em gái sinh đôi bị thiểu năng trí tuệ ở công viên và không bảo giờ tìm lại được em gái. Bảy tuổi, trong khi những người bạn cùng lứa đang tận hưởng niềm vui, niềm hoan lạc trong vòng tay của cha mẹ thì Alice và Mattia đã bị nhấn chìm xuống hố đen của tuyệt vọng, của sự cô đơn gặm nhấm từ từ.

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Alice luôn muốn hoà nhập với mọi người xung quanh. Em cố gắng làm mọi điều giống với bạn bè, làm cả điều mà em không thích nhưng đổi lại chỉ là tiếng cười đùa bỡn cợt. Em đã nỗ lực rất nhiều, rất nhiều nhưng không thể nào hòa nhập cùng với mọi người.

Khác với Alice, Mattia tự cô lập chính mình với mọi người xung quanh. Mattie không muốn nói chuyện với bạn bè, luôn dằn vặt không nguôi vì đã để lạc mất em. Mattie từ chối thế giới, còn Alice bị thế giới chối từ… Dù là lựa chọn khác nhau, nhưng hai đứa trẻ ấy vẫn ở một tình trạng chung giống nhau: tách biệt với mọi người, một mình và cô đơn không ngừng bao trùm lên cuộc sống.

Và cũng có lẽ chính sự cô đơn ấy đã dần dần đẩy Alice và Mattie nhích lại gần nhau hơn, dù chỉ từng chút, từng chút một. Alice và Mattie hiểu đối phương hơn bất kì ai khác. Alice cảm nhận được hố đen trong lòng Mattie, Mattie biết được cái cảm giác lặng lẽ một mình của Alice. Những nỗi đau và cả sự cô đơn ấy như được lắng nghe khi cả hai ở cạnh nhau, dù bao trùm đó là một sự lặng im tới mơ hồ.

“Bởi cô và Mattia gần với nhau bằng một sợi dây thun vô hình, chôn sâu dưới một đống những điều chẳng có gì là quan trọng, một sợi dây chỉ có thể tồn tại giữa hai người như họ: hai kẻ cảm nhận được nỗi cô đơn của chính mình trong nỗi cô đơn của người kia.”

ĐÁNG TIẾC, CHÚNG TA LÀ CẶP SỐ NGUYÊN TỐ SINH ĐÔI

Các số nguyên tố vốn rất đặc biệt, nhưng cặp số nguyên tố sinh đôi càng đặc biệt hơn nữa. Chúng là những số nguyên tố gần nhau bị chen ngang bởi một số chẵn, như 3 và 5, 5 và 7, 11 và 13… Mattie luôn cảm thấy cậu và Alice là một cặp số nguyên tố sinh đôi.

Cả hai đều có hố đen cô đơn của riêng mình, và giữa họ, dường như có một cái gì đó chắn ngang mà Mattie không hiểu được. Và cũng bởi vì sự cố chấp về điều này, mặc cho Alice luôn cố gắng xé toang cánh cửa vô hình ngăn cách Mattie với thế giới, nhưng Alice càng cố gắng, Mattie càng khép chặt lòng mình lại hơn. Có phải chăng, chẳng có rào cản nào ở đây cả, đó chỉ là tâm trí của Mattie đang dựng lên một bức tường thành mà thôi?

“Các số nguyên tố chỉ có thể chia hết cho 1 và cho chính nó. Chúng có vị trí của mình trong dãy vô tận của các số tự nhiên, và cũng như các con số khác chúng bị kẹp giữa hai số, nhưng là đứng cách xa một bước. Chúng là những con số đa nghi và cô độc.”

Cả hai đều có hố đen cô đơn của riêng mình, và giữa họ, dường như có một cái gì đó chắn ngang mà Mattie không hiểu được. Và cũng bởi vì sự cố chấp về điều này, mặc cho Alice luôn cố gắng xé toang cánh cửa vô hình ngăn cách Mattie với thế giới, nhưng Alice càng cố gắng, Mattie càng khép chặt lòng mình lại hơn. Có phải chăng, chẳng có rào cản nào ở đây cả, đó chỉ là tâm trí của Mattie đang dựng lên một bức tường thành mà thôi?

Xuyên suốt Nỗi cô đơn của các số nguyên tố là sự cô đơn đến khủng khiếp, đến tuyệt vọng. Alice và Mattie thấu hiểu nhau nhưng không thể nào bước gần hơn được. Sự cô độc quá lâu đã khiến cho cả hai không thể nào bước tiếp. Lúc đọc cuốn sách này, mình đã hi vọng biết bao tác giả Paolo Giordano sẽ để cho hai bạn trẻ ở cạnh nhau nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả. Alice là Alice, Mattie vẫn là Mattie, sự cô đơn, tuyệt vọng cùng day dứt vẫn cứ âm ỉ tới những dòng chữ cuối cùng. 

LỜI KẾT

Đọc sách Nỗi cô đơn của các số nguyên tố, mình thương hai bạn biết bao, mình luôn thầm mong giá mà, giá mà… nhưng tất cả đều chỉ dừng lại ở đó. Alice và Mattie tội nghiệp vẫn phải sống trong sự cô đơn không thể nào giải thoát, không thể nào sẻ chia. Mình nhận ra, những người như Alice và Mattie luôn xuất hiện rất nhiều trong cuộc sống của chúng ta, đó có thể là cậu bạn cuối dãy hồi cấp 1, là cô bạn lầm lì ít nói hồi cấp 2…

Chúng ta thường dễ dàng gán mác lập dị, nói những lời trêu đùa có kiếm mà không hề biết rằng những người bạn ấy đang phải chịu đựng những gì. Không ai muốn “một mình” cả, cũng không có ai muốn bị tách rời khỏi xã hội. Cuộc sống vốn đã khắc nghiệt và không hề công bằng, hi vọng mỗi người chúng ta sẽ mở lòng hơn một chút, bao dung hơn một chút, như một bài hát mình đã từng nghe: dịu dàng hơn với thế giới một chút.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: