Papillon Người tù khổ sai- Cuốn sách của sức sống mãnh liệt và khát vọng tự do

Tác giả của cuốn sách Papillon Người tù khổ sai – Henri Charrière đã dồn hết tâm sức đưa những kí ức, đưa cuộc đời của ông cũng như các bạn ông vào trang giấy. Cuốn sách như là sự tái hiện lại một cách chân thật về cuộc đời bất công tại Pháp những năm 30 thế kỉ 20, về cuộc đời đầy bất hạnh đã đẩy ông xuống tầng đáy xã hội, bị tước đi quyền làm người. Nhưng với bản lĩnh, với những phẩm chất cao đẹp và khát khao tự do, ông cùng với những người bạn đã cùng nhau vượt lên nghịch cảnh đề giành lại cuộc sống. Trong cuốn hồi ký ông đã ghi lại chi tiết các vụ vượt ngục, những âm mưu vượt ngục, những chuyến đi và những lần bị bắt lại từ khi ông bị tù năm 1932 tới lần đào thoát cuối cùng sang Venezuela.   

Papillon Người tù khổ sai

Tìm ra được hạt vàng trong cát

Kể lại cuộc đời của mình, tác giả được biết đến trong truyện với cái tên Papillon – Bướm (có nguồn gốc từ 1 hình xăm trên ngực của mình). Mở đầu truyện tác giả lấy bối cảnh là 1 vụ kiện tụng trước tòa, Papi bị kết án tù chung thân vì giết người, anh ta không thể làm gì vì đơn giản: anh ta không có tiền!

Từ đó Papi bắt đầu cuộc sống tù tội khổ sai, và nghịch cảnh này đã tạo điều kiện cho những phẩm chất cao đẹp của anh được bộc lộ, đã làm cho anh khác biệt, vượt lên hoàn toàn so với số tù khổ sai khá. Những phẩm chất này có thể sẽ mãi mãi bị chôn vùi nếu như anh ta có một cuộc sống tầm thường. Đúng là hạt vàng trong cát, chỉ được tìm thấy khi sàng lọc.

Papillon Người tù khổ sai

MUA SÁCH TRÊN FAHASA

Lửa thử vàng, gian nan thử sức

Cuộc sống lao tù nhây nhớp kinh tởm không làm trở ngại việc những linh hồn đẹp đẽ tới với nhau. Ở đây anh đã tìm được những người đồng minh, những người bạn hữu. Từ tù nhân da trắng đến da màu, từ cai ngục đến quản đốc,chủ trại. Đó đều là những con người yêu mến khâm phục Papi, đều có những tấm lòng nhân hậu bác ái bị cuộc sống kìm hãm. Vì thế họ gửi gắm hi vọng, lòng tin vào việc chắp cánh cho con Bướm bay thoát khỏi cuộc sống nhơ bẩn này.

Tuy rằng có sự giúp đỡ nhiệt tình từ đồng minh, việc vượt ngục hoàn toàn chẳng dễ dàng một tẹo nào. Bỏ tất cả vào một lần vượt ngục, lên kế hoạch, đợi thời cơ hàng tháng. Có lần bị phát hiện ngay từ lúc chuẩn bị, có lần bị bắt lại ngay từ giây phút lên đường, có lần ra ngoài sống hàng tháng, tưởng được tự do xong cuối cùng vẫn bị bắt lại…Không biết bao lần Papi vượt ngục, nhưng kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh, mỗi lần bị bắt là một lần bị tra tấn, bị biệt giam  trong lao tối hàng năm trời.

Hầu hết mọi người khi gặp khó khăn, nghịch cảnh là buông xuôi, như những bạn tù khác của Papi chẳng hạn, đơn giản họ không phải là vàng, vì thế tốt nhất lên tránh xa lửa. Còn Papi thì khác, anh không bao giờ từ bỏ. Những năm tháng bị biệt giam, những thời khắc bị tra tấn chính là ngọn lửa để thử vàng, để tôi luyện ý chí của anh ngày một kiên cường và thế rồi anh lại tiếp tục với kế hoạch vượt ngục cùng với những đồng minh mới.

…và cuối cùng, giấc mơ trở thành hiện thực

Không ai đánh thuế giấc mơ, nhưng để đạt được ước mơ, bạn phải trả một cái giá thực sự xứng đáng. Cái giá Papi trả không chỉ là tiền bạc, thời gian của riêng anh ta, mà đó là cả tình yêu, tình bạn và cả mồ hôi hòa lẫn máu của những người bạn đứng cùng một chiến tuyến trong cuộc chiến chống lại sự bất công trong cuộc đời. Đây là câu truyện kết thúc có hậu, Papi được tự do và tái hiện lại cuộc đời của mình trên giấy, đưa câu truyện này đến những độc giả đời sau như một tấm gương sáng về nghị lực kiên cường, về giấc mơ cháy bỏng.

Lời kết

Cuốn sách Papillon Người tù khổ sai là một cuốn tự truyện có thật về cuộc đời của nhà văn Henri Charrière .Ông đã vễ lên một bức chân dung bao quát cuộc sống xã hội Pháp những năm 30, vẽ một bức chân dung thật đến mức trần trụi, với màu tối là chủ đạo. Màu tối của bức tranh là thứ đã vùi dập những kiếp người bé nhỏ kia nhưng lại là thứ làm nổi bật lên những tâm hồn, những phẩm chất bên trong của những con người như Papillon. Bức tranh thật đến mức làm cho người đọc tưởng chùng như mình đang ở trong chính hoàn cảnh ấy, thất được những thứ đằng sau đó mặc dù tác giả chẳng cần đề cập đến.

Papillon Người tù khổ sai không lôi cuốn người đọc bởi ngôn từ hoa mĩ, bởi nghệ thuật đỉnh cao hay tình tiết hấp dẫn, nội dung phong phú. Tác giả không phải là nhà văn, bản thảo đầu tiên của ông thậm chí còn có nhiều lỗi chính tả nữa :)). Điều lôi cuốn người đọc ở chỗ cuốn sánh này rất thật, tác giả đang viết về chính mình chứ không phải một ai khác, khi các bạn đọc, các bạn sẽ thấy hình ảnh của mình được phản chiếu trong đó.

Papillon Người tù khổ sai là câu chuyện lấy bối cảnh chủ yếu ở trong lao tù, nhưng câu chuyện này mang đầy những thông điệp cao cả, đầy tính nhân văn về tình bạn, tình người của những con người đã bị xã hội chối bỏ muốn vươn lên là lại cuộc đời, cung cấp cho người đọc cái nhìn bao quát cuộc sống trong tù nói riêng và cuộc đời nói chung.

Bài review được đóng góp bởi Cộng tác viên Mạnh Trí Chu

Leave a Reply