Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời - Khi phía Tây không chỉ có mặt trời

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời – Khi phía Tây không chỉ có mặt trời

Đã lâu lắm mới lại đọc một lèo hết một cuốn sách gần 300 trang chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Có lẽ vì những gì tác giả viết khiến người ta cứ muốn đọc tiếp, đọc tiếp mà không dừng lại được. Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời – Đọc xong mới lại thấu hiểu thêm vì sao văn của Haruki Murakami lại có nhiều độc giả đến thế. Sức hấp dẫn từ câu chữ là điều có thật.

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời - Khi phía Tây không chỉ có mặt trời

Lần đầu tiên đọc tên sách Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, trong đầu mình luôn nghĩ đó là một cuốn sách nói về đề tài chiến tranh. Có lẽ bởi vì cái từ “biên giới” luôn làm người ta dễ dàng nghĩ đến một câu chuyện diễn ra ở chiến trường nhiều hơn so với những hoàn cảnh khác. Nhưng “Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời” lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Đó là câu chuyện cuộc đời của Hajime. Những xúc cảm tự nhiên của anh cứ cuốn lấy người đọc, khiến họ mải miết đi theo những bước chân của anh, cùng trải nghiệm, cùng buồn vui lẫn lộn với những cảm xúc mà anh có.

Điều mình ấn tượng nhất trong cuốn sách, có lẽ là cái cách tác giả kể về câu chuyện cuộc đời Hajime một cách rất nhẹ nhàng và đủ đầy với nội dung xoay quanh những cảm giác về tính dục, khoái cảm, những suy nghĩ về tình yêu và cuộc sống. Người ta dễ dàng hình dung cuộc đời anh như thế nào từ lúc còn là cậu bé 12 tuổi với những cảm xúc của tuổi mới cho đến khi trở thành một người đàn ông thành công năm 37 tuổi.

Những người con gái đi ngang qua đời anh – Shimamoto-san, Izumi, chị họ Izumi hay Yukiko đều ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời Hajime nhưng có lẽ cô bạn năm 12 tuổi với nhiều điểm tương đồng Shimamoto-san là người ảnh hưởng đến anh nhiều nhất.

Vào thời điểm khi ở Nhật gia đình nào cũng có từ hai con trở lên, Hajime và Shimamoto-san trở thành những đứa con một hiếm hoi và nhanh chóng tìm được sự đồng cảm. Họ bên nhau mỗi ngày, cùng chia sẻ những sở thích trò chuyện, nghe nhạc và đọc sách. Sau đó, vì gia đình chuyển đi, hai đứa trẻ thưa dần liên lạc nhưng Hajime vẫn luôn nhớ đến cô bạn nhỏ của mình với những cảm xúc đặc biệt mà cô mang lại. Cái nắm tay đầu tiên trong đời dù chỉ vẻn vẹn 10 giây nhưng mang lại biết bao cảm xúc đặc biệt.

MUA SÁCH TRÊN FAHASA

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời - Khi phía Tây không chỉ có mặt trời

“Lòng bàn tay đó, giống như một cái hộp đựng hàng mẫu, có tất cả những gì mà tôi muốn và tất cả những gì mà tôi phải biết về cuộc đời. Chính cô đã dạy tôi, bằng cách nắm tay tôi, rằng cô tồn tại một nơi toàn vẹn ở ngay chính giữa của hiện thực. Trong mười giây đó, tôi cảm thấy mình trở thành một con chim nhỏ hoàn toàn. Tôi bay lên trời, đón gió lần vào từng sợi lông.

Từ trên trời, tôi ngắm nhìn những cảnh tượng xa xôi, Ngày cả khi chúng quá xa để có thể nhìn chính xác có gì ở đó, từ nay tôi đã biết là chúng tồi lại. Rồi một ngày tôi sẽ có thể đi đến đó. Sự thực này khiến tôi thất ngạt thở, ngực rung lên.”

Lớn lên một chút, Hajime lúc này gặp và yêu Izumi, nhưng khao khát tính dục của tuổi trẻ đã khiến anh làm tổn thương cô khi làm tình trong suốt một khoảng thời gian với chị họ của chính người yêu mình. Izumi, cô gái mười bảy tuổi khi đó chỉ biết yêu thương và sẵn sàng hòa làm một cùng Hajime chỉ để mong anh có thể ở lại. Thời tuổi trẻ bồng bột, có những điều tưởng chừng như chỉ nhằm thỏa mãn bản năng của con người lại khiến người ta để lại một vết thương lòng không hề nhỏ.

Có lẽ khi đó, người ta chỉ có thể dành một từ cho Hajime là “thằng khốn nạn”. Sự tổn thương mà Hajime mang đến khi ấy, không ngờ rằng sau này lại khiến Izumi đánh mất nụ cười và trở thành một con người khác hoàn toàn… Mình rất thương xót cho Izumi vì những tổn thương mà cô phải gánh chịu. Cô và Hajime không đủ đồng điệu để có thể hiểu hết những gì mà anh nghĩ. Có lẽ chính vì điều đó mà họ không thể hạnh phúc ở bên nhau.

Cho đến khi anh gặp và kết hôn với Yukiko ở độ tuổi 30, cuộc đời anh có lẽ mới bước sang một trang mới tốt hơn. Với sự giúp đỡ của gia đình vợ, Hajime tìm thấy niềm vui trong công việc mới và thành công hơn với vai trò ông chủ quán bar nhạc jazz có tiếng tại Aoyama, Tokyo phồn hoa, tráng lệ. Khi đọc qua những dòng đời của Hajime ở phần thứ 2 của đời mình, mình cứ nghĩ câu chuyện có một chút nhàn nhạt, nhưng đó chỉ là khoảng lặng cho đợt sóng xô cảm xúc ở phần đời của anh ở sau đó.

Năm 37 tuổi, Hajime và Shimamoto-san gặp lại nhau sau 25 năm. Những cảm xúc sâu kín trong Hajime đã được Shimamoto khơi lại trong những lần gặp gỡ hiếm hoi sau một khoảng thời gian dài. Hajime khi ấy đã nói với Shimamoto-san thế này:

“Khi anh nhìn em, đôi khi anh có cảm giác đang ngắm nhìn một ngôi sao rất xa. Một ngôi sao rất sáng, nhưng ánh sáng thực ra đến từ cách đây hàng nghìn năm ánh sáng. Có thể là anh đang ngắm nhìn một thiên thể đã không còn tồn tại vào lúc này nữa, nhưng trong mắt anh nó thực hơn bất kỳ điều gì khác.”

Ngọn lửa tình yêu của Hajime lại bùng lên một cách mạnh mẽ. Và trò chơi cút bắt của Shimamoto-san khi những lần viếng thăm bất chợt không quy củ cứ khiến tâm tư của Hajime đảo điên không ngừng. Cô cứ xuất hiện rồi lại biến mất rồi lại trở lại như chưa từng có khoảng thời gian vắng bóng dài nào. Hajime tự dày vò mình trong những khoảng thời gian cô biến mất. Anh không biết gì về cô, cũng không biết cô ở đâu, đang làm gì, sự bị động khiến Hajime cảm thấy bên trong mình xáo động nhiều hơn bao giờ hết.

Đôi khi phải mất cả đời để biết chúng ta thực sự cần gì, thực sự yêu ai, để có được câu trả lời cho khoảng trống tưởng như không bao giờ lấp đầy của mình. Hajime biết đó là Shimamoto-san, anh thậm chí còn có thể sẵn sàng bỏ lại người vợ Yukiko và hai đứa con gái của mình để cùng cô đi khắp thế gian này. Nhưng sự thật là anh không hề biết gì về Shimamoto-san cả. Cho dù họ cuối cùng cũng đến với nhau, chạm vào nhau trong một đêm mưa và tưởng chừng không còn gì có thể giấu nhau nữa, nhưng khi tỉnh lại, Hajime chỉ còn ở đó có một mình. Cái cảm giác cô độc ấy và những suy nghĩ chất chồng bủa vây lấy Hajime.

Phía Nam biên giới, không chỉ là nước Mexico với kẻ đang nuôi nấng ảo vọng. Phía Tây mặt trời không chỉ là một chứng bệnh của những người nông dân Xiberi sống trong cảnh ngày đêm không phân cách, đôi khi đó chỉ là hướng đi để người ta mặc sức chọn lựa. Những câu hỏi không có lời đáp, chỉ còn ở đó sự ám ảnh, sự cuồng nộ, và cảm giác vụt mất.

 “Khi mệt mỏi vì ngắm nhìn mãi những điều điên rồ, tôi đứng trước cửa sổ nhìn ra phong cảnh bên ngoài. Thỉnh thoảng, tôi thấy như thể mình bị bỏ rơi trong một sa mạc không sự sống. Đoàn đoàn lũ lũ những ảo ảnh che lấp tất cả màu sắc của thế giới xung quanh tôi, chỉ còn để lại sự trống rỗng.

Tất cả mọi vật, tất cả mọi phong cảnh đều có vẻ chán ngắt và trống không như những trang trí phù du bằng giấy bồi, đầy bụi và màu của cát. Tôi nhớ lại người bạn ở trường trung học một hôm cho tôi tin tức về Izumi. Anh đã nói với tôi: “Có nhiều cách sống, và nhiều cách chết. Nhưng có quan trọng gì đâu. Điều duy nhất còn lại là sa mạc.”

Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời - Khi phía Tây không chỉ có mặt trời

Khi đọc những dòng cuối của cuốn sách, mình chợt thấy Hajime thật may mắn biết bao khi đã trải qua được hết những xúc cảm của bản thân, được sống thật và gỡ được những nút thắt trong cuộc đời mình. Bàn tay của Yukiko đặt lên vai anh trong một buổi sáng nào đó thức tỉnh anh trở lại. Cuộc đời anh cũng thật may mắn vì có Yukiko bên mình.

Sẽ thật hợp khi đọc câu chuyện này khi đang mở bài hát “South of the Border” (Phía Nam biên giới) của Nat King Cole – bài hát mà Hajime đã nghe cùng Shimamoto – san từ những ngày còn rất bé.

Một cuốn sách thật hay đáng để đọc trong những ngày Sài Gòn bất chợt trở lạnh. Bạn sẽ vương lại nhiều suy nghĩ sau khi đọc xong, nhưng hãy cứ để nó tự nhiên mà lan man…

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Đinh Thị Thu Hiền

Leave a Reply