Quái Vật Trong Đêm – Sự Xấu Xa Của Con Quái Vật Mang Tên Bạo Lực Học Đường

Quái vật trong đêm không phải là cuốn tiểu thuyết trinh thám, kinh dị cũng không. Nó là một cuốn sách về vấn nạn bạo lực học đường ở Nhật Bản.

Cứ đến đêm, tôi lại trở thành quái vật.

Đúng vậy, cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, cậu học sinh Adachi lại biến thành con quái vật 8 mắt có hình hài đáng sợ. Còn ban ngày, Adachi sẽ trở về hình dáng con người, một học sinh cấp 2 lạnh lùng. 

Adachi thích ban đêm vì khi đó, cậu có thể làm và sống như những gì mình muốn, không cần sợ những lời nói, lề thói bó buộc bản thân. Thế nhưng bí mật động trời này của Adachi lại bị Yano, cô bạn cùng lớp mà Adachi luôn tránh né và thậm chí là bắt nạt biết được. Không hề hoảng loạn, Yano còn bình thản nói chuyện cùng Adachi, có vẻ như không hề sợ con quái vật là cậu này. 

CON QUÁI VẬT MANG TÊN “BẠO LỰC HỌC ĐƯỜNG”

Lớp học của Adachi có một “tinh thần tập thể” đến đáng sợ. Một “tinh thần tập thể” mù quáng được lập ra chỉ để ghét bỏ, hành hạ và bóc lột Yano, một cô gái thân thiện, luôn chào cả lớp dù không ai đáp lại. Cái “tinh thần tập thể” ấy khiến tất cả sẵn sàng cô lập và bạo lực bạn chỉ vì giúp đỡ Yano. Dù biết rằng việc hành hạ Yano là sai nhưng có ai can đảm để nói lên điều đó không? Không, không một ai. Vì bọn họ đều không muốn bản thân trở thành một Yano thứ hai. Ngay cả Adachi cũng vậy. Dù cảm thấy vô cùng bứt rứt nhưng cậu vẫn giương mắt nhìn cô gái mong manh ấy bị bắt nạt hay dẫm nát cả túi quà Yano tặng mình…

SỰ LỰA CHỌN CỦA LƯƠNG TÂM

Trải qua nhiều lần nói chuyện vào ban đêm cùng Yano, Adachi dần nhận thức được bản thân đã tự biến thành con “quái vật” vào ban ngày. Adachi buộc phải đưa ra quyết định cho chính bản ngã của mình: tiếp tục là con “quái vật” ban ngày đến trường hùa cùng “tinh thần tập thể” bắt nạt Yano hay là Adachi của ban đêm luôn sẵn sàng lắng nghe và giúp đỡ Yano?

Lúc nào cũng thế.

Bất kể lúc nào, Yano cũng vừa cười thỏa mãn, vừa chào những kẻ mà nó biết rõ sẽ phớt lờ mình.

Chỉ mình tôi biết rằng nó làm thế không phải tại đầu óc không bình thường.

Chỉ mình tôi biết rằng thực ra nó đang sợ hãi.

 

Tôi nhận ra một điều khi biết cả hai con người của mình đều phản chiếu trong mắt Yano.

Cả “tôi”, người không thể bỏ mặc Yano trong đêm.

Và tôi, người không muốn bị mọi người ghét vào ban ngày.

Có một chi tiết mình rất thích ở Quái vật trong đêm đó là việc lặp đi lặp lại liên tục cụm từ “tinh thần tập thể”. Yoru Sumino như đang mỉa mai bản chất “tinh thần tập thể” của một bộ phận xã hội học đường Nhật Bản, mà cụ thể ở đây là lớp học của Adachi. Hoá ra phía sau sự đoàn kết lấp lánh ấy là nước mắt, là một con người đang bị chà đạp, bị hành hạ bởi những cô cậu học sinh “đáng mến” đó.

KẾT

Quái vật trong đêm mang đến cho mình cảm giác buồn rất lạ, không quá day dứt hay ám ảnh nhưng để lại một ngọn sóng cứ cuộn trào mãi, rất khác với tác phẩm Tớ muốn ăn tụy của cậu của Yoru Sumino trước đó. Bạo lực học đường luôn là một vấn đề nan giải không chỉ ở Nhật Bản mà còn của nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Có thể mình khá là may mắn và hạnh phúc khi trong những ngôi trường mình theo học, tất cả đều chưa xảy ra nạn bạo lực học đường (hoặc cũng có thể là mình không biết). Mình biết vượt qua điều này là vô cùng khó khăn nhưng mình luôn hy vọng rằng, các bạn đừng bao giờ câm lặng trước nó, hãy mạnh mẽ và vùng lên chống lại nó nhé. 

Khép lại những trang cuối của Quái vật trong đêm, mình đã rất hạnh phúc khi biết được lựa chọn của Adachi. Dù cho Yano vẫn chưa thoát khỏi cảnh bị bắt nạt, nhưng giờ đây, cô bé ấy không còn cô độc và chống chọi với nó một mình nữa, vì giờ Yano đã có Adaichi ở bên. 

Hãy đọc và cảm nhận cuốn sách này cùng mình nhé. Chắc chắn Quái vật trong đêm sẽ không phải là một lựa chọn tồi đâu!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: