Review Sách Anh Có Thích Nước Mỹ – Tác Giả Tân Di Ổ

Mỗi một cuốn sách đều mang đến cho chúng ta một cảm nhận riêng , một triết lý riêng . Khi bạn đọc cuốn sách Anh có thích nước Mỹ nó sẽ mang đến cho bạn một cảm giác nhẹ nhàng xen lẫn chút nỗi buồn .

Nội dung của nó rất đơn giản đều xoay quanh cuộc sống tình cảm của cô gái Trinh Vi với hai người đàn ông đó là Lâm Tĩnh và Trần Hiếu Chính . Điều đặc biệt của câu chuyện này chính là sự bất ngờ nhưng lại nhẹ nhàng không hề giống với những sự bất ngờ nào khác mà ta thường thấy . Mọi bất ngờ đều mang đến cho ta cảm giác thích thú , ngạc nhiên thì ở đây lại là một cảm giác mất mát buồn nhè nhẹ . Không có ai lại không mong tình yêu có thể đơm hoa kết trái nhưng dám theo đuổi dám hết mình vì nó không thì chắc gì đã dễ dàng . Cái tinh tế mà ta thấy được ở tác giả Tân Di Ổ qua cuốn sách này chính là sự tinh tế , sâu sắc khi đưa ra tình huống cũng như lối giải quyết . Tại sao khi nữ nhân vật chính Trịnh Vi yêu cả hai người đàn ông thì họ đều bị nước Mỹ cướp mất ? Tại sao tình cảm của cô không thể vượt qua được những khó khăn như trong các tiểu thuyết ngôn tình khác ? Đó là cái hay của cuốn sách là cái tài của tác giả . Bởi rất thực tế không mơ mộng rất chân thật cho người đọc thấy được cái gọi là tình yêu của xã hội hiện nay .

Đi sâu vào câu chuyện người đọc có thể nhận thấy Lâm Tĩnh trong cuộc đời của Trịnh Vi là vô cùng quan trọng không thể thiếu . Nhưng điều đó không có nghĩa sự xuất hiện của Trần Hiếu Chính trở nên mờ nhạt , những năm thanh xuân của Trịnh Vi gần như được xây dựng trên tình cảm với Trần Hiếu Chính .

Tuổi thơ của Trịnh Vi không thể thiếu được Lâm Tĩnh bởi cô yêu thích hay bởi cô đã dành cho anh ta một tình cảm vượt lên trên cả sự yêu thích . Dù bất kể là loại tình cảm gì thì Trịnh Vi gần như không thể rời xa Lâm Tĩnh . Đó liệu có phải tạo hóa của duyên trời hay không ? Nếu không tại sao lại xuất hiện một Lâm Tĩnh trong cuộc đời của cô chứ ? Phải nói Trịnh Vi may mắn hay không may khi tác giả đã đưa Lâm Tĩnh xuất hiện quá sớm trong cuộc đời của Trịnh Vi . Nếu là may mắn thì Trịnh Vi cũng phải đổi lại những ngày tháng đau thương . Đây cũng lại là một cái tài trong cách đặt tình huống của tác giả . Nhưng càng đọc truyện ta lại càng cảm nhận được cái hay của tác giả bắt đầu không may thì kết thúc chính là trái ngọt.

Thanh xuân của cuộc đời nói ngắn cũng không ngắn dài cũng không dài dù vậy chỉ cần hết mình vì nó thì sẽ không cần hối hận . Trần Hiếu Chính đối và Trịnh Vi cũng như vậy . Có người hối hận có người lại cảm thấy nhẹ nhàng . Tại sao thanh xuân tươi đẹp của Trịnh Vi lại có thể vì một người khô khốc như Trần Hiếu Chính mà cố gắng hết sức chỉ có thể là vì tình yêu nhưng rồi lại có một kết thúc đẹp ư ?

Câu chuyện không chỉ hay nhờ nhân vật chính mà còn nhờ ý nghĩa đầy sâu sắc của nó từ nhân vật chính cho đến nhân vật phụ . Hãy yêu hết mình sống hết mình thì bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Leave a Reply