Ba ơi, mình đi đâu? – Người cha có đến “hai ngày tận thế”

Mình đã gấp sách lại rất nhẹ nhàng, vì mình lo sợ một cái gấp sách thô lỗ sẽ động chạm đến thứ tình cảm thiêng liêng đó, những con chữ đó, tình yêu đau thương và vĩ đại. Mình trân trọng những gì thuộc về cuốn sách này, theo nghĩa hơn cả một tác phẩm văn học.

Đó là cảm giác tuyệt vời mà “Ba ơi, mình đi đâu?” của Jean-Louis Fourneir đem lại. Cuốn sách mỏng nhất trong toàn bộ những cuốn sách mình từng đọc. Nhưng dung lượng không thể quyết định nội dung. Và nhất là khi con chữ không thể đủ để bao chứa cảm xúc, nó ào ạt tuôn ra như thác đổ.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cảm xúc chính là vũ khí bí mật của cuốn sách này. Những lời ứa ra từ tim, những lời mặn chát nước mắt và sôi bỏng yêu thương. Đó là tâm sự của một người cha có tới “hai ngày tận thế”.

Ông có hai đứa con tật nguyền. Mathieu và Thomas – hai đứa con trai từng là hi vọng lớn nhất đời ông – là hai đứa trẻ không bình thường. Chúng khác những đứa trẻ khác, những đứa trong cuộc thi “Em bé xinh đẹp”. Dĩ nhiên chúng không xinh đẹp.

Thomas lặp đi lặp lại một câu hỏi duy nhất, suốt cả cuộc đời nó. Mathieu không lớn lên, mà chỉ già đi, mỗi ngày. Bạn có hiểu không, cảm giác mà một người cha phải nếm trải khi chứng kiến những bước chập chững giật lùi của con mình. Hoàn toàn không thể thay đổi số mệnh của nó? Bạn biết không, việc chiến đấu một mình để bảo vệ những con chim bé bỏng đáng thương. Hoàn toàn cô độc.

Nếu như “Hãy chăm sóc mẹ” của Shin Kyung Sook là chân dung một người mẹ hoàn hảo không tì vết, và thế là đôi khi xa cách, thì cuốn sách này, rất thực. “Ba ơi, mình đi đâu?” chân thực vì người cha hiện lên trong đó không phải lúc nào cũng lạc quan trong nghịch cảnh, hay hoàn toàn bao dung, hoàn toàn sống vì các con mình. Phải, đã có lúc, nhiều lúc ông tỏ ra ích kỉ.

“Ba không phải bận tâm gì về chuyện học hành hay định hướng nghề nghiệp cho các con. Ba mẹ không phải lo lắng xem các con sẽ làm nghề gì sau này, bởi chúng ta nhanh chóng biết được điều đó: không gì cả. Và đặc biệt, suốt nhiều năm trời, ba được hưởng miễn phí giấy chứng nhận đã đóng thuế ô tô.”

Sẽ không bao giờ chúng trở thành sinh viên đại học Bách khoa. Sẽ không bao giờ chúng “biết chia ở ngôi thứ nhất số ít và ở thức trình bày hiện tại động từ thuộc nhóm thứ nhất này: yêu”. Sẽ không bao giờ, thậm chí, không bao giờ chúng có thể nói lời này với ông: Con yêu ba. Bất lực vì đau khổ và vì yêu thương.

Cũng từng có khi ông định buông xuôi tất cả. Nhưng … Đôi mắt của Mathieu, nụ cười của Thomas, giọng nói yếu ớt của chúng, những bức tranh nguệch ngoạc chúng vẽ mỗi ngày… Tất cả truyền đi một thông điệp vô hình nhưng mạnh mẽ, níu giữ tình yêu của Jean-Louis ở lại. Sẽ là kiệt cùng khổ đau nếu có con là những đứa trẻ tật nguyền.

Nhưng, bạn biết đấy, có lẽ sẽ hoàn toàn tuyệt vọng nếu người cha này chưa từng biết đến sự tồn tại của chúng, đúng không? Được làm cha, đôi khi đã là một đặc ân quá lớn, đúng không? Không có một cốt truyện đồ sộ, những hình tượng bất hủ, nhưng tác phẩm này đã vượt lên trên những định nghĩa thông thường về một cuốn sách hay.

Bằng giọng cười ngạo nghễ, Jean-Louis Fourneir đã nhìn thẳng vào những bất trắc của số phận, để tìm kiếm hạnh phúc giản đơn từ chính bất hạnh của mình. Ông sẽ âm thầm cười, âm thầm khóc, và tiếp tục yêu các con mình bằng tất cả tình yêu mà ông có. Dẫu cho “cuối con đường tôi đi là ngõ cụt, phần kết cuộc đời tôi là bế tắc”, ông nhất định không bao giờ bỏ rơi chúng, quên đi chúng. Không bao giờ. Vì ông là một người cha!

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Thảo Trang Nguyễn

Leave a Reply