Bồ câu không đưa thư – Hãy trân quý những điều bạn đang có

Người ta thường nói, đôi khi có những thứ mà khi đã mất đi thì không bao giờ có thể lấy lại được nữa, giống như thời gian vậy. Thiết nghĩ, khi về già rồi, có khi mình lại được yên bình ngồi trên ban công lộng gió với người bạn đời tóc bạc kia, vô thức mà mỉm cười nói rằng: “Thanh xuân của tôi đẹp lắm ông ạ, tôi nhớ cái thời cấp ba của tôi quá!”

Đúng vậy, thanh xuân có lẽ là quãng thời gian ta hối tiếc nhất, nó giống như là một khúc giao mùa vậy, khúc giao mùa của cả một cuộc đời. Ta có những người bạn ngày ngày nghịch ngợm bày trò phá phách, ta có những rung động đầu đời thật khó quên dù chỉ lướt ngang qua mà thôi. Có những việc làm kì lạ đến khi nghĩ lại mới thấy thật buồn cười. Và Nguyễn Nhật Ánh với câu truyện dài “Bồ câu không đưa thư” chính là chiếc đồng hồ quay ngược thời gian cho ta tìm lại cái chuỗi ngày thanh xuân rực rỡ ấy.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Đó là một câu chuyện được diễn trên những trang giấy với 14 chương. Kể về một lá thư dưới ngăn bàn của cô thiếu nữ tên Thục. Cô là một cô gái hiền lành và nhạy cảm, trái ngược với hai cô bạn thân ma mãnh và có “tâm hồn ăn uống” là Xuyến và Cúc Hương. Đối mặt với lá thư làm quen dưới cái tên Phong Khê, hai cô bạn này như có được một màn vui lớn nên đã đáp trả một cách tinh ranh pha lẫn sự hài hước vốn có bên trong mình. Còn Thục thì ngại ngùng nhưng cũng cảm thấy tò mò về anh chàng Phong Khê này. Anh biết rát rõ về Thục và hai người bạn của cô, thế nhưng những cô gái ấy lại chẳng hề biết anh.

Cứ thế, ngày ngày trôi qua, những bức thư qua lại dưới ngăn bàn đã trở thành vấn đề bàn luận cuốn hút hàng ngày của ba cô gái từ bao giờ không hay. Rồi một lần, cả ba phát hiện ra một điều vô cùng hợp lý nhưng lại chẳng ai ngời tới được. Cái tên Phong Khê ấy thực chất chẳng phải như họ đã từng nghĩ. Đó giống như một tiếng sét lớn đánh bên tai họ.

Với sự tức giận và thất vọng, họ đã quyết điều tra sự việc đến cùng và đã có một sự hiểu lầm khiến cho nút thắt của sự việc tưởng như đã sáng tỏ lại thành rối beng lên. Đến khi biết được tất cả sự thật, thì cũng đã quá muộn màng rồi. Giấc mơ về một anh chàng Phong Khê ấy như bỗng chốc nhòa dần vào trong không khí khiến cho đôi mắt người con gái ấy trở nên đỏ hoe, khiến cho một trái tim thiếu nữ như chợt nhận ra thứ quan trọng đã bỏ mất. Có một người vẫn luôn dõi mắt nhìn theo cô, có một người vẫn luôn đứng phía sau cô, chỉ là cô chưa từng một lần ngoảnh lại đằng sau ấy.

“Mình đã đến, mình đã ở bên cạnh các bạn suốt  buổi chiều hôm ấy. Chỉ có điều các bạn không biết đó thôi”

Buổi chiều cuối cùng ấy trôi qua một cách thật bình lặng. Anh không dám ngỏ lời với cô, anh chê thân phận của mình, anh chê cái sự cục mịch của mình. Chỉ lặng lẽ trao cô những lời lẽ thầm kín trên mảnh giấy trắng tinh khôi ấy. Được nói chuyện với cô hằng ngày qua những bức thư ấy là niềm mơ ước lớn lao đối với anh. Ở cái thời mà người ta còn phải chờ những cánh chim bồ câu hay những lá thư trao tay, tình yêu quả như một cơn gió thoảng mùi hoa ngọc lan vừa chợt ghé ngang vậy, nhẹ nhàng thôi, như lại lưu luyến mãi không ngưng.

“Người ta bảo chim bồ câu là nhịp cầu nối giữa hai người không ghét nhau. Nó sẽ mang thư của người con trai đến với người con gái cùng những lời chúc tốt lành.”

Mùa hè năm ấy là mùa hè cuối cùng của những cô gái lớp 12. Họ chia tay nhau bằng buổi liên hoan kỉ niệm, bằng những dòng lưu bút trên mảnh áo thanh xuân vô giá.

“Ngày mai, khi bước ra khỏi mùa hè rực rỡ và hiu quạnh đang đợi chờ, Thục sẽ vĩnh viễn bỏ sau lưng mình quãng đời học trò áo trắng. Và trên chặng đường thênh thang sắp tới, sẽ mãi mãi trống vắng một bóng người lặng thầm đi bên cạnh Thục.”

Những dòng chữ ấy tuy đơn giản thôi, nhưng lại có thể mang một người với bộn bề những lo âu cuộc sống, hay mang cả một con người đã bước sang ngưỡng cửa của tuổi già quay trở về sống trong ngôi trường cấp 3 rực đỏ một bầu trời hoa Phượng Vĩ. Cái cảm xúc như đã chết lặng từ bao giờ bỗng chốc lại khơi trào nên niềm xúc động của tuổi mới yêu, của những rung động đầu đời mãi mãi còn lưu đọng lại đâu đó trong cái không gian ảo ảnh của loài người.

Thời học trò chỉ có chừng ấy năm, ngắn ngủi như thế, trôi qua nhanh như thế, đến khi nào mới đủ sức để kéo lại thanh xuân? Kiếp sau ư? Không, đừng nói đến chuyện kiếp sau khi kiếp này ta chưa sống trọn vẹn với thanh xuân của mình, với cuộc đời của mình.

Đời ngắn ngủi, trân trọng khi ta còn có thể, cuộc sống là những trải nghiệm, là những niềm vui và đương nhiên là cả nỗi buồn, nhưng đó chính là món quà tuyệt với nhất mà thượng đế đã trao cho loài người. Từng giây phút trong đời người đều đáng quý, qua rồi thì đừng mong vươn tay lấy lại.

Gấp lại cuốn sách, những suy nghĩ ấy sẽ tự nhiên mà len lỏi vào trong tâm trí bạn, và len cả vào những ngóc ngách bé nhỏ nơi trái tim bạn. Như thôi thúc một niềm hi vọng, một niềm tin, một suy nghĩ phải sống hết mình vì cuộc đời và trân quý những điều mà mình có ngày hôm nay. Đừng để bản thân sau này phải hối tiếc điều gì cả, mà hãy để bản thân được vui cười và tự hào về chính mình khi đã về già

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Benkal

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: