Bóng hình của gió – Hay bóng hình của quá khứ dội về

Cậu bé Daniel Sempre mười tuổi, với sự cho phép của cha mình đã chọn một cuốn sách trong “Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên”. Và kể từ ngày hôm ấy, cậu bị một kẻ với khuôn mặt hoàn toàn bị  biến dạng rình rập. Tại sao lại có một nơi chốn với cái tên kỳ bí đến vậy?Nơi đó chứa đựng điều gì? Kẻ lạ mặt bám đuổi theo cậu là ai? Cuộc sống của cậu? của những người xung quanh cậu đang bị đe dọa?

Cuốn sách hay tác giả viết nó mang bí mật u tối nào? Cậu sẽ phải trải qua cuộc hành trình gian khổ ra sao để bảo vệ những người thân yêu của mình? Ai sẽ là người cậu có thể tin tưởng chia sẻ câu chuyện của mình và là người sẽ đồng hành cùng cậu? Tại sao những người xa lạ lại trở nên gắn kết với cuộc đời cậu? Một Barcelona từng tăm tối tới mức nào? Sự lừa dối, danh dự hư ảo, câu chuyện tình yêu và cả những vụ án mạng?

Bóng hình của gió chứa đựng một cốt truyện rất lôi cuốn phải không? Chắc chắn rằng, khó lòng có người nào hờ hững được với một tác phẩm như thế! Quá bí ẩn! quá cuốn hút! Nhưng nếu bạn là một fan của các tác phẩm hơi hướng kỳ bí, hình sự thì tôi phải nói trước với bạn rằng, à không! Tôi sẽ cố gắng đưa ra cho bạn một so sánh sát thực nhất rằng: Nếu các tác phẩm bí ẩn, phá án bạn đã đọc trước đó được viết bằng lý trí thì Bóng hình của gió được viết bằng con tim. Nghe rất trừu tượng phải không. Nhưng tin tôi đi Bóng hình của gió là vậy đấy. Để tôi chỉ bạn thấy!

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Vốn dĩ tôi nói, Bóng hình của gió là một cuốn truyện mang hơi hướng bí ẩn, phán án lại được viết bằng trái tim bởi vì cuốn truyện quả thật rất nặng tình người. Giữa cái thời còn quá nhiều định kiến, khó khăn, những kẻ đê tiện lại nắm quyền hành mà vẫn tồn tại cộng đồng những con người chở che, bao bọc nhau dù họ biết rằng, có thể hệ quả của những điều tốt đẹp ấy lại rất nặng nề. Vẫn có những trái tim dễ rụng động và cảm thông. Nhưng cũng tràn đầy những mất mát day dứt. Những điều diễn ra, chẳng biết là đúng hay sai, chẳng xác định được rằng, nếu là hoàn cảnh của bản thân, chúng ta có thể làm khác đi không?

Ở đó xen giữa hành trình đi tìm sự thật đằng sau một cuốn sách, đằng sau lời đe dọa của một kẻ biến dạng trông như một con quỷ đội lốt người cũng là hành trình lớn lên của cậu bé Daniel Sempre , hành trình từ một con người quá nhạy cảm và từng hèn nhát tới mức để mặc cho kẻ khác điên loạn đánh đập một người bạn đã luôn tốt bụng, giúp đỡ và che chở cho cậu để dần lớn lên trở thành một con người dám yêu, dám đấu tranh để bảo vệ tình yêu và bảo vệ những người có ý nghĩa trong cuộc đời cậu, bảo vệ những điều cậu cho là lẽ phải.

Đây là cuộc hành trình rất khó khăn của một con người, nhưng đôi khi lại bị làm cho trở nên “hoang đường” trong một vài tác phẩm hời hợt. Nhưng dưới ngòi bút lột tả tâm lý của Carlos Ruiz Zafón lại khiến tôi thực sự cảm thấy như mình đang được trở lại những năm tháng lớn lên của bản thân- ở đó bài học trưởng thành không bao giờ là dễ dàng để nhận được.

Tác giả Carlos Ruiz Zafón quả thật đã rất thành công trong việc khơi gợi trí tò mò của con người. Mỗi chương lại có một bí mật được tiết lộ. Nhưng cái hay lại ở chỗ, chưa chắc bí mật mà bạn tưởng vừa được bật mí lại là sự thật đâu. Nó có thể chỉ là một lớp màng giả dối đang bọc lại một bí mật khác mà thôi. Một câu chuyện dài 521 trang giấy, nhưng hoàn toàn không bị “đầu voi đuôi chuột”. Tôi không biết, tôi có phải là một độc giả kém trí thông minh, thiếu sức tưởng tưởng và suy luận hay không. Nhưng bức màn bí mật cuối cùng của toàn bộ câu chuyện hoàn toàn là một bất ngờ không thể đoán trước với tôi.

Bóng hình của gió có khá nhiều tuyến nhân vật. Nhưng cái hay của ngòi bút Zafón là ở chỗ, không khiến độc giả bị rối, nó chỉ nằm ở mức, khiến người ta  nhất định phải có chút dừng lại để liên kết và suy ngẫm. Một tác phẩm thú vị là phải ở đó, chứ đâu thể phơi bày ra hết, đọc đến đâu tỏ tường đến đó thì còn gì cuốn hút. Và tuy là các tuyến nhân vật phụ nhưng họ không hề đáng quên, họ có câu chuyện riêng của mình, có tính cách đặc trưng không bị pha lẫn, tôi tin rằng, họ thậm chí còn có được những độc giả yêu mến riêng.

Lấy bối cảnh là nước Tây Ban Nha trước trong và sau năm 1945. Thời điểm nội chiến, sau nội chiến tàn khốc và mất mát. Những lời lẽ của các nhân vật còn khá kiểu cách, lãng mạn và khách sáo. Vì vậy có đôi phần khiến độc giả cảm thấy thiếu gần gũi. Nhưng những đặc trưng như vậy lại có một điểm mạnh của nó, chính là giúp mỗi độc giả sau khi họ đọc xong cuốn truyện, dù nó chẳng phải một cuốn sách tìm hiểu về văn hóa của đất nước Tây Ban Nha mà lại có thể hiểu được đôi phần văn hóa của họ thông qua cách nói chuyện rất đặc trưng của các nhân vật trong truyện.

Đối với tôi, một cuốn truyện có hay hay không  còn chính là ở dư âm nó để lại cho người đọc sau khi đã gấp lại những trang giấy. Và thực sự Bóng hình của gió có một cái kết mà khiến tôi thực sự muốn hỏi tất cả các độc giả của nó rằng, bạn cảm thấy cái kết như thế nào? Bạn có muốn thay đổi nó không? Theo bạn đó là một cái kết đau thương hay có hậu?Một con người trải qua quá nhiều biến cố, có quá nhiều người hi sinh để cho sự tồn tại đến giờ phút này của họ, một sự sống như vậy là một may mắn hay bất hạnh đây?

Bóng hình của gió phần đầu có mạch truyện khá chậm với những người chỉ chăm chăm đi tìm kẻ lạ mặt và câu chuyện bí ẩn sau cuốn sách. Nhưng nếu bạn đủ kiên nhẫn thì bạn sẽ nhận được nhiều hơn thứ bạn mong muốn ban đầu. Một cuốn sách bán được hàng triệu bản trên thế giới, đạt được nhiều giải thưởng quốc tế- Luôn có một lý do xứng đáng cho thành tựu đó.

Một cốt truyện cuốn hút chưa phải là tất cả để tạo nên một tác phẩm đáng nhớ. Ở Bóng hình của gió bút pháp miêu tả của Zafón là thứ khiến tôi phải ngả mũ khâm phục, tin tôi đi, nó tuyệt vời vô cùng. Những đoạn tác giả miêu tả cảnh Daniel bước vào căn nhà hay ngôi biệt thự bỏ hoang nó đáng sợ thực sự. Nó đáng