Review Sách Buông Bỏ Con Người Cũ

Được sống, được làm con người quả là một hạnh phúc lớn lao. Dẫu vậy, tuy có nhiều những niềm vui, hạnh phúc, song, suy cho cùng, mỗi con người đều ít nhiều phải trải qua những đau khổ, chia li, mất mát. Nhỏ là mất chiếc bút bi; lớn hơn là mất chiếc áo, đôi dép; lớn hơn nữa là mất tiền hoặc những tài sản có giá trị lớn; đau khổ nhất có lẽ là sự chia cách, thậm chí mất đi người mình thương yêu, gắn bó. Mỗi khi đối diện với những sự mất mát đó, con người như bước vào một thử thách nghiệt ngã.

Có nhiều những người “mạnh mẽ”, đủ sức vượt qua, lại cũng có không ít người suy sụp, gục ngã. Tác giả Lama Surya Das cũng là một trong số những người như vậy. Đã có thời, ông vật vã, đau đớn, tự giày vò, day dứt. Để rồi khi nhận ra chân lí của cuộc sống, ông bắt đầu tìm lối thoát cho ông, và sau này là cho tất cả những ai đang sống trong đau khổ.

Buông bỏ con người cũ là một hành trình tâm linh nhưng lại mang đậm yếu tố hiện thực, không huyễn hoặc, không huyền ảo, tư liệu cuộc sống chính là chất liệu viết nên Buông bỏ con người cũ của Lama Surya Das. Từng trang sách đều toát lên sự trải nghiệm – những trải nghiệm không chỉ của riêng tác giả mà còn là sản phẩm của những bậc tiền bối khác. Một cách cụ thể, đó là bài học về những đổi thay, mất mát và chuyển hóa tâm linh. Nghe qua có vẻ đặc mùi tôn giáo nhưng thực chất đó là những câu chuyện sinh động, đầy triết lí nhân sinh.

Với độ dài 263 trang, tác giả Lama Surya Das như từng bước, từng bước dẫn dắt con người tìm đường giải thoát cho những cảm xúc tiêu cực.

Tìm hiểu về bản thân

Hãy nhìn thật kĩ, thật sâu để biết bản thân thích gì, muốn gì, sợ gì… và bắt đầu đối diện với nó. Tác giả cho rằng, với một giải pháp đơn giản – phóng đại nỗi sợ lên nhiều lần thì nỗi sợ sẽ giảm đi nhiều lần – nỗi sợ sẽ dần dần biến mất. Dĩ nhiên, “phóng đại” phải có phương pháp, cách thức cụ thể.

Gọi tên sự mất mát

Chúng ta nên nhận thức rằng: Mất mát là điều không tránh khỏi, ai rồi cũng sẽ mất đi thứ này, hoặc thứ khác. Vậy nên, chúng ta nên gọi đúng tên gọi của nó bởi không khác gì hít thở, khổ ải và mất mát cũng là một phần của việc sống.

Với mỗi con người chúng ta, những thứ mất đi thường trở nên có ý nghĩa quan trọng, “cá sẩy là cá to”; mặc dù, đôi khi được sở hữu chúng, chúng ta lại bỏ quên  chúng bên “lề đường”. Và, khi mất đi rồi, chúng ta thường có khuynh hướng đem so sánh rằng: tôi mất đi thứ tôi quý giá hơn thứ anh mất! Liệu có phải như vậy? Mark Twain đã từng nói: Theo quy luật vĩnh hằng về sự cân xứng, một đứa trẻ mất con búp bê và một vị vua mất ngôi là những sự kiện lớn như nhau. Điều đó cho thấy rằng, mất mát là đau khổ, không phải riêng ai. Vấn đề là ta dám gọi đúng tên của sự mất mát đó, dũng cảm đối diện với nó, không lẫn tránh nó.

Trong phần này, tác giả dẫn ra rất nhiều những dẫn chứng với những con người cụ thể, sự việc cụ thể. Đọc qua những mất mát đó, ta thiết nghĩ rằng, hóa ra đời ta còn đủ đầy, sung túc hơn rất nhiều những kiếp người nhỏ bé khác. Điều đó buộc ta phải suy ngẫm và hướng bản thân đến một lối sống tích cực.

Khi đã nhận diện được những đau khổ, chia li, mất mát, ta dần tiến tới xác lập và buông bỏ con người cũ.

Tác giả nhận định, con người chúng ta mặc dù đã trưởng thành nhưng chúng ta cũng mang trong mình tín điều của đứa bé lẫm chẫm: Nếu tôi muốn nó, nó là của tôi; nếu trước đây tôi từng có nó, nó là của tôi; nếu tôi cho bạn rồi, sau đó tôi đổi ý, nó là của tôi… Suy cho cùng, chữ “tôi” là tối thượng. Đó là căn nguyên của khổ. Chúng ta cứ khư khư giữ mọi thứ cho mình, vì mình; vậy nên, khi người/vật đó xa ta, ta sẽ khó mà chịu đựng được.

Vậy làm thế nào để thoát khỏi tín điều của đứa bé lẫm chẫm?

Sẽ có nhiều cách để thoát khỏi, buông bỏ là một cách. Hãy buông bỏ ý niệm người đó là người yêu của ta, họ phải sống cùng ta, phải sống vì ta, để chăm lo cho ta, để tâm sự cùng ta… Hãy sống và tận hưởng phút giây ta được sống bên cạnh người đó. Khi ta hết lòng yêu thương, ta sẽ không hối tiếc khi rời xa.

Có nhiều người sợ đối diện với người bệnh, sợ ở bên cạnh người sắp chết… Tác giả Lama Surya Das cũng từng như thế. Lama Surya Das đã từng sơ, rất sợ nhưng vì yêu cầu của cha nên ông hứa sẽ ở bên cạnh cha khi người cha hấp hối. Lama Surya Das đã chăm sóc ân cần, lo lắng chu đáo để bù lại những khoảng thời gian không lo được cho cha mình trước đây. Cũng nhờ đó, khi người cha nhắm mắt xuôi tay, Lama Surya Das đã không phải day dứt, dằn vặt. Hóa ra, mọi việc thật đơn giản: Sống chậm lại, cảm nhận từng phút giây ta hiện hữu trên cõi đời, vứt lại bên đường những suy nghĩ ngỗn ngang, những suy hơn tính thiệt, những đố kị, ganh ghét… tự khắc, tâm ta sẽ tĩnh lặng, bình an và ta sẽ được sống những phút giây hạnh phúc trọn vẹn.

Hãy bắt đầu bằng việc ăn một trái táo, ngậm một viên kẹo, uống một ly cam tươi… và theo dõi từng nhịp thở ra, thở vào, cảm nhận từng hương vị trên đầu lưỡi, dùng hết tâm lực vào giây phút hiện tại, bạn sẽ nhận được điều kì diệu.

Còn rất nhiều những điều kì bí mà quyển sách nhỏ Buông bỏ con người cũ sẽ mang đến cho bạn. Tiếp xúc với quyển sách, bạn cảm nhận nhiều, nhiều hơn những điều tinh tế, thú vị trong cuộc sống. Hi vọng những bạn đam mê đọc sách sẽ tìm thấy những quyển sách ý nghĩa cho riêng mình, để những trái tim đồng điệu tự khắc kết nối yêu thương.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên HẠNH TIÊN CHÂU

Leave a Reply