co gai van chuong

“Cô gái văn chương và thiên thần sa ngã” – Thiên Thần hay Bóng Ma là ở trong trái tim chúng ta

Tôi từng xem qua một clip nhỏ, đâu đó nơi mạng xã hội, về tác phẩm kinh điển “Bóng Ma Trong Nhà Hát” của Gaston Leroux. Trên phim, trong sách, trên sân khấu kịch, mỗi thứ là một dị bản khác nhau của tác phẩm, tuy nhiên, đều nói về mối tình của “bóng ma” dành cho cô gái đam mê ca nhạc Christine. Vì tình yêu, bóng ma đã hoá thành thiên thần, đem đến cho Christine vai diễn nữ chính trong buổi nhạc kịch cô luôn ao ước, đem đến cho cô giọng hát say đắm thế gian, biến cô từ một cô gái nghèo thành một nàng công chúa.

Nhưng rồi sao? Công chúa mãi mãi yêu hoàng tử, giống như dù bóng ma có yêu điên dại, có cuồng si, có bao nhiêu cố chấp thì Christine vẫn chỉ yêu chàng Raoul đẹp trai, lịch lãm. “Từ nay tôi muốn sống cuộc sống như những người bình thường… Có một người vợ như bao người khác. Mỗi chủ nhật chúng tôi sẽ cùng nhau tản bộ…”

co gai van chuong

“Cô gái văn chương” của tác giả Noumura Mizuki nói về những con người, câu chuyện mà nhân vật trên tựa đề là Amano Tooko, trưởng clb văn học của trường, cô nàng yêu sách đến nỗi có thể thưởng thức chúng bằng vị giác, Tooko ăn sách và tưởng tượng ra mùi vị của chúng. Và thành viên còn lại của clb, nam chính Inoue Konoha có nghiệm vụ sáng tác những câu chuyện và bỏ vào hòm thư của clb để làm điểm tâm cho Tooko. Mỗi tập truyện của “Cô gái văn chương” đều sẽ giới thiệu và đi theo motip của một tác phẩm văn học kinh điển và phần 4 này là về “Bóng ma trong nhà hát.”

Câu chuyện bắt đầu kể về những buổi sau giờ tự học, Konoha và cô bạn cùng lớp Kotobuki Nanase đến phòng âm nhạc để sửa soạn dụng cụ giúp thầy giáo thanh nhạc Mariya Keiichi. Một trong những khoảnh khắc tươi sáng nhất bộ truyện, Konoha ngơ ngác, Kotobuki nóng nảy và thầy Mariya vui tính bên nhau những ngày yên bình nhất. Cho đến một ngày Kotobuki nhận được tin cô bạn thân nhất từ hồi cấp 2 của mình mất tích. Hoang mang, lo sợ, xót xa, đau đớn, Kotobuki tìm đến sự giúp đỡ của Konoha và cuộc chạy đua tìm kiếm cô gái sa ngã bắt đầu. Bức màn về sự xuất hiện của Omi Shirou, sự thật đằng sau cuộc sống vui vẻ của Mito Yuuka và những hành động đáng ngờ về quá khứ của Mariya Keiichi dần được vén lên.

Là Mito Yuuka, cô gái 16 tuổi đeo trên lưng mình món nợ gia đình khiến cô phải bán thân giúp cha trả nợ, giúp em trai được đi học, giúp bản thân theo đuổi ước mơ âm nhạc. Cô lạc đường vào hang động tăm tối, cô thấy bản thân thật nhơ nhuốc và bẩn thỉu, không xứng đáng với bạn thân Kotobuki Nanase và người bạn trai cô yêu tha thiết. Khi mất phương hướng nhất, cô gặp được thiên thần. Thiên thần ấy người giúp cô học hát, người tặng cô cây thông Giáng Sinh, người tạo ra không gian ánh sang để cô có thể tìm lại sự trong sạch của bản thân dù chỉ trong khoảnh khắc. Để rồi cô gái 16 tuổi ra đi trong sự sát hại của người đàn ông cô yêu nhất, nhưng vẫn không ngừng bao che, không ngừng tưởng tượng ra vòng tay tình yêu của anh. Mito Yuuka, sống trong cây Noel, đêm Nole dành cho anh, lễ Giáng Sinh ở bên Nanase. “Em hạnh phúc biết bao…”

Là Mariya Keiichi. Dưới lớp vỏ bọc giáo viên thanh nhạc hài hước, cợt nhả là một trái tim đã đánh mất giọng hát quý giá nhất của bản thân. Từ khi còn nhỏ anh đã được cha mẹ, người đời kỳ vọng vào giọng hát trời phú, mọi người ca tụng anh là “thiên thần âm nhạc” nhưng đến khi trưởng thành, anh vỡ giọng. Anh bơ vơ mất phương hướng, anh bị một giọng hát của một “thiên thần đích thực” ám ảnh, anh sợ hãi bài thánh ca xuất sắc của “thiên thần”, và anh từng tìm đến cái chết. Có lẽ anh thực sự là người tốt, có lẽ anh thực sự yêu Mito Yuuka, có lẽ anh chỉ muốn kéo người anh thương ra khỏi những sai lầm như năm xưa “thiên thần” từng mắc phải, hoặc do anh ghen ghét, anh sợ hãi, anh mất ổn định. Nhưng tât cả điều đó chẳng thể bao biện được việc chính tay anh đã gây ra sự ra đi của người anh yêu, cũng là người yêu anh nhất. Hoa hồng xanh chẳng còn rực rỡ mà cầu xin Chúa giúp anh nữa. Đôi nhẫn vẫn còn, chỉ là cô gái ấy chẳng gỡ đôi bàn tay anh, kéo anh ra khỏi bùn lầy nữa. Cứ ngỡ anh là hoàng tử Raoul, hoá ra anh lại chính là bóng ma đội lốt hào quang lấp lánh.

Là Omi Shirou. Đối lập với Mariya, Omi với vẻ bề ngoài lạnh giá, u ám, kì ảo, phi giới tính nhưng trái tim cậu luôn khao khát yêu và được yêu. Sở hữu giọng hát “thiên thần thực sự”, giọng Thánh Ca khiến bất cứ tâm hồn nào rung động, như âm thanh từ thiên đường mời gọi con người. Nhưng hào quang kết thúc khi có người tự sát vào một buổi công diễn của cậu. Omi tình cờ gặp Mito Yuuka, rồi tình cờ giúp đỡ thanh nhạc cho cô. Đối với Omi, Yuuka không phải tình yêu, đó là hi vọng, Yuuka chính là hạt giống Omi nuôi nấng, là ánh sáng, là ấm áp trong quãng thời gian cô độc dài dằng dặc của cậu. Và phải chăng những lời Thánh Ca cuối cùng cậu cất lên, khi cậu đang ôm Yuuka mong manh vào những giây phút cuối cùng của cô, đã giúp cô gột rửa sạch những ô uế trần gian, là “thiên thần” đã đưa cô về với thiên đường, về với ánh sáng mà cô luôn khao khát.

Omi Shirou. Với Mito Yuuka là sự áy náy, nhưng với Kotobuki Nanase lại là tình yêu đơn phương thầm kín. Cậu biết về Kotobuki qua những lời kể chắp vá của Mito Yuuka, rằng đó là cô bạn thân nhất của Mito Yuuka, là cô gái đáng yêu nhưng đầy chân thật. Nhưng cho đến khi đứng từ xa để ngắm nhìn cô, cậu mới phát hiện ra rằng Kotobuki Nanase còn đẹp hơn cả trong ảnh, rằng Kotobuki Nanase khi giận sẽ đỏ bừng mặt rất đáng yêu còn khi bối rối sẽ mím môi không tự chủ, rằng Kotobuki Nanase là cô gái thẳng thắn nhất trên đời. Nhưng cậu biết thân phận của cậu vốn là “bóng ma”, cậu chỉ có thể đứng nhìn người mình thương từ xa, rồi để một cậu con trai khác an ủi, dỗ dành cô trong những lúc cô cô đơn bất hạnh nhất. Cậu ra đi và ôm theo những ký ức về Mito Yuuka và tình cảm dành cho Kotobuki Nanase. “Bởi hạnh phúc của Nanase chính là tâm nguyện của Yuuka, và cũng là nguyện vọng lớn nhất của tôi.”

Vậy đó, giữa “Cô gái văn chương” và “Bóng ma trong nhà hát” thì chỉ có một vai diễn duy nhất trùng hợp: Mito Yuuka là Christine. Mariya có dáng vẻ của Raoul, nhưng lại đóng vai “bóng ma”. Con quái vật đội ôm nỗi lòng và trái tim yêu cuồng nhiệt Mito Yuuka , có được tình yêu của cô nhưng luôn lo sợ, và cuối cùng đưa tay huỷ tất cả, giống như nước mắt của Christine đã chạm đến trái tim của “Bóng ma” thì hoa hồng xanh và cặp nhẫn của Yuuka cũng đưa trái tim của Mariya trở về. Còn Omi vốn là “bóng ma đội lốt thiên thần” chìm trong bóng tối và luôn khao khát cuộc đời bình thường. Đến cuối cùng, gột rửa bụi đất, hoá ra cậu lại là thiên thần thực sự, và còn là Roal.

Chistine nói: “Eric bất hạnh đáng thương…”

Yuuka nói: “Tình yêu của tôi trên thế giới này thực sự quá bi ai. Nếu không mang nó lên bầu trời, nó sẽ không thể thuần khiết được.”

Và Mito Yuuka này, em xuất sắc như vậy, em yêu một tình yêu thuần khiết như vậy, tôi mong rằng ở nơi em đến, sẽ có hoa hồng xanh Chúa trời che chở bảo vệ em, và em sẽ là một thiên thần đúng nghĩa, vẫn là Mito Yuuka mà Kotobuki Nanase và tất cả chúng tôi quen biết vậy. Hãy mang tình yêu của mình lên thiên đường, và hạnh phúc nhé!

Bài viết được đóng góp bởi tác giả Thục Quyên!

Leave a Reply