Review sách Đồi Thỏ của tác giả Richard Adams

“Đôi khi ta để cho mình nghĩ rằng mọi thứ sẽ ổn nếu ta có thể đến được nơi nào đó hoặc làm được việc nào đó. Nhưng khi đạt được điều đó rồi mới thấy mọi việc không đơn giản như vậy.”

Bạn đã có bao giờ đọc đi đọc lại một cuốn sách dù đã nắm rõ cái kết của câu chuyện hay từng chi tiết nhỏ nhất trong câu chuyện chưa? Có bao giờ bạn đọc một cuốn sách mà trong tâm trí lại nửa muốn nó kết thúc nửa muốn nó chưa kết thúc? Hay có bao giờ bạn thẫn thờ sau khi đọc xong một câu chuyện và những chi tiết trong truyện cứ quẩn quanh trong bạn một cách vô thức?

Có những cuốn sách khiến bạn bật khóc khi kết thúc chỉ đơn giản vì nuối tiếc cho các nhân vật trong truyện. Có những cuốn khiến bạn bất giác mỉm cười vì những bài học tác giả đưa ra vô cùng khéo léo và tài tình. Hay có những cuốn sách khiến bạn thấy vô cùng ngưỡng mộ vì tất cả sự kì diệu mà tác giả đã sáng tạo ra.

Tất cả những điều trên bạn sẽ được cảm nhận khi đọc cuốn “Đồi thỏ” của tác giả Richard Adam.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Nếu đi vào tiệm sách và đi ngang qua tác phẩm này, chắc hẳn bạn sẽ không để ý đến nó vì đơn giản trong suy nghĩ của mọi người đây là một quyển sách dành cho trẻ em. Ngay tựa đề Đồi thỏ đã phần nào củng cố thêm suy nghĩ của bạn về đối tượng hướng đến của cuốn sách này. Nhưng với tôi cuốn sách dày 500 trang này không chỉ hướng đến đối tượng là trẻ em mà còn hướng đến đối tượng là chúng ta, những người được gọi là người trưởng thành trong xã hội này. Bạn hãy tin tôi đi, bỏ quan cuốn sách “Đồi thỏ” chính là cả một sự hối tiếc với bạn đấy.

Và có lẽ với tôi bài học lớn nhất tôi rút ra được sau khi đọc xong cuốn sách dày 500 trang này chính là tình đoàn kết. Có lẽ bạn và tôi đều hiểu tình đoàn kết quan trọng như thế nào trong cuộc sống. Nhất là trong tình huống mà tác giả nêu ra trong tác phẩm. Khi cả bầy thỏ rời bỏ khỏi quê hương để đi tìm vùng đất mới và trốn tránh con người. Đoàn kết chính là sức mạnh của cả một tập thể.

Vậy tại sao đoàn kết lại có thể có một sức mạnh to lớn đến như vậy? Trong một tập thể, mỗi người có một tính cách và một cá tính riêng biệt. Mỗi cá tính đấy đều muốn được thể hiện bản thân trước mặt người khác và làm thế nào để dung hòa được các cá tính trong một tập thể như thế đòi hỏi cần một người dẫn đầu giỏi dẫn dắt. Giống như sự lãnh đạo của thủ lĩnh bầy thỏ di cư – thỏ Thủ Lĩnh Cây Phỉ, dường như dưới sự lãnh đạo của chú, mỗi chú thỏ đều phát huy được năng lực và tính cách của mình. Để mỗi chú thỏ trong đàn dù là nhỏ bé nhất đều góp phần sức mình vào bức tranh di cư đến vùng đất mới của bầy thỏ.

“Bây giờ thì không còn ai thắc mắc gì về sức mạnh của Tóc Giả, về tầm nhìn của Thứ Năm, về sự khôn ngoan của Mâm Xôi, và quyền lực của Cây Phỉ nữa…”

Đoàn kết không phải là một tập hợp toàn những người giỏi toàn diện với nhau. Nếu ở xã hội của chúng ta có thể tập hợp được những người giỏi toàn diện được như thế, có lẽ đất nước chúng ta đã có thể phát triển sánh ngang với các cường quốc trên thế giới. Trong một tập thể không quan trọng mọi người đều phải giỏi, sự đoàn kết không những cải thiện những mối quan hệ giữa người với người mà còn giúp chúng ta dễ dàng thành công trong công việc.

Nhưng đấy không phải là lí do khiến bạn ỷ lại vào người khác khi làm việc trong một tập thể. Có rất nhiều người chỉ dựa vào người khác, xem nhẹ công việc tập thể. Bạn biết không? Như vậy không giúp bạn thành công đâu, nó khiến bạn làm việc một mình khó khăn hơn. Hãy thử suy nghĩ xem. Nếu những chú thỏ trong tác phẩm “Đồi thỏ” đều tự dựa vào sức mình để đi đến vùng đất mới, liệu được bao nhiêu chú thỏ có thể tự tin là mình đến nơi. Nếu không nhờ vào sự đoàn kết có lẽ cuộc di cư của bầy thỏ tìm nơi ở mới đã không thành công.

“Sự thật về cánh đồng thỏ là một cú sốc tàn nhẫn, nhưng nhờ vậy chúng trở nên gần gũi nhau hơn, tin tưởng vào nhau và biết cách trân trọng khả năng của mỗi người. Bây giờ chúng biết rằng cuộc sống của chúng phụ thuộc vào chính những điều này chứ không phải bất cứ một điều gì khác, và chúng sẽ không lãng phí bất cứ thứ gì mà chúng đã phải vất vả cùng nhau mới có được”

Đến cả những chú thỏ còn có thể đoàn kết với nhau được như thế? Vậy tại sao con người chúng ta lại không thể làm được. Và để đoàn kết được thì mỗi người trong tập thể lại phải biết quan tâm và cảm thông đến từng người trong tập thể. Không thể coi thường một người chỉ vì họ không biết làm những việc bạn biết làm. Bạn nào đâu biết được có những việc bạn không làm được nhưng họ làm được thì sao. Hãy biết phân chia công việc một cách phù hợp nhất với năng lực của từng người để nâng cao hiệu suất lao động giúp công việc hoàn thành một cách nhanh nhất có thể.

Đoàn kết chính là một khối thống nhất, nơi mà mọi người gắn bó chặt chẽ với nhau. Giống như ông cha ta có câu:

“Một cây làm chẳng nên non

Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.”

Sự kết hợp đồng lòng giữa những con người có cùng một mục đích sẽ giúp chúng ta vượt qua được mọi khó khăn hay rào cản vật chất cũng như tinh thần, đem lại kết quả như ta mong muốn. Đoàn kết chính là sức mạnh, khi mỗi cá nhân tập trung thành một khối thống nhất. Một đội bóng không thể nào thành công nếu cứ mỗi người chơi một kiểu, để giành chiến thắng họ phải đoàn kết.

Và đó là bài học lớn nhất mà tôi nhận ra khi đọc “Đồi thỏ” của tác giả Richard Adams. Còn một câu chuyện mà tôi tin chắc rất ít bạn đọc nhận ra khi đọc xong cuốn sách này. Bạn biết đó là gì không? Đó chính là sự tàn phá của con người đến thiên nhiên, đến môi trường sống của động vật hoang dã. Bạn nghĩ vì sao bầy thỏ lại phải từ bỏ quê hương để tìm một vùng đất mới. Nếu không có sự nhúng tay của con người vào nơi ở của chúng thì có lẽ cuộc di cư của chúng đã không xảy ra.

Con người đang chỉ biết suy nghĩ cho chính bản thân họ mà không mảy may suy nghĩ tới nơi ở của những loài động vật đang bị hủy hoại nghiêm trọng. Những cánh rừng bị chặt hạ một cách tàn nhẫn, những loài động vật bị săn đuổi đến tận cùng để rồi bị giết, bị lột da chỉ để phục vụ cho thú vui của con người. Các loài động vật hoang dã đang kêu cứu, chúng đang cầu xin loài người tha cho chúng. Có những loài đã đứng trước nguy cơ tuyệt chủng chỉ vì nạn săn bắn trái phép. Vậy tại sao ngay bây giờ tôi và bạn không đứng lên để bảo vệ chúng – những loài động vật hoang dã.

Một cuốn sách dày hơn 500 trang nhưng có quá nhiều bài học, có quá nhiều thứ chúng ta phải suy nghĩ. Không đơn giản chỉ là một cuốn sách dành cho thiếu nhi mà những người lớn như chúng ta cũng nên tìm đọc. Hãy đọc và chia sẻ cảm nhận cùng tôi nhé!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: