Review Sách Đừng Lãng Phí Những Ngày Đẹp Trời của Tác giả Jinie Lynk

Ngồi bó gối trong căn phòng nhỏ, nhìn ra bầu trời cao rộng ngoài kia, tôi luôn mang trong mình suy nghĩ, bầu trời ấy không có chỗ dành cho tôi”.

Tôi và bạn đều đang trải qua khoảng thời gian gọi là thanh xuân, khi mà tâm trí chúng ta vẫn luôn hiện hữu những câu hỏi: “Mình muốn làm gì?”, “Mình phải làm gì?”, “Mình cố gắng vì điều gì?”. Tuổi trẻ là bất định, là sự chông chênh không biết nên làm gì. Tuổi trẻ là luôn đứng giữa những sự lựa chọn, chúng ta buộc phải đưa ra lựa chọn cho chính bản thân mình. Lựa chọn nào cũng sẽ dẫn tới một con đường, đó không phải là con đường trải đầy hoa hồng mà là con đường đặt chân xuống bạn sẽ thấy nó thật lắm chông gai.

“Đừng lãng phí những ngày đẹp trời”

Cuốn sách không chỉ dành cho tuổi trẻ mà còn dành cho những ai đã qua cái tuổi thanh xuân. Dành cho những ai muốn tìm lại cho mình chút cảm xúc xa xưa hay đơn giản chỉ là muốn nhớ lại một thời đã qua.

Viết cho tuổi thanh xuân chông chênh hay vấp ngã, hoang mang khi đứng giữa các sự lựa chọn và luôn quanh quẩn với những câu hỏi mà mãi vẫn không có câu trả lời. Chỉ cần một lần vấp ngã đã cảm thấy nản chí, đổ lỗi cho số phận, cho sự kém may mắn chứ không bao giờ nghĩ đó là lỗi của mình.

Tôi cũng đã từng như thế. Cho đến ngày có một người bạn đưa cho tôi quyển sách này “Đừng lãng phí những ngày đẹp trời” – Jinie Lynk. Tôi chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình đâu chỉ có những ngày âm u vì thất bại. Nó còn có những ngày đẹp đến mức dù chỉ có một mình, dù cảm thấy cô đơn vẫn cũng chẳng sao. Vậy tại sao bạn lại định chôn vùi thanh xuân của mình chỉ vì một vài thất bại không đáng có.

“Thanh xuân là một lần đi xa mãi không về

Thanh xuân là một lần gặp gỡ mãi chẳng quên”

Tuổi thanh xuân, cái tuổi theo tôi là ẩm ương nhất trong cả quãng đường của một đời người. Dù chỉ là một lần vấp ngã, ngay lập tức ta sẽ cảm thấy chán nản, tuyệt vọng. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong trường hợp như vậy? Ngồi lì trong phòng rồi tuyệt giao với thế giới bên ngoài là cách mà tôi đã làm khi tôi thi trượt và để mất cơ hội đi du học. Suốt cả một thời gian dài tôi đã chìm đắm trong sự tuyệt vọng cho đến khi tôi tìm thấy được con đường mới cho mình. Thật là lãng phí phải không? Và nếu tôi coi đó là một bài học kinh nghiệm sớm hơn thì có lẽ tôi đã không mất một quãng thời gian dài như thế.

Cuộc sống ngày càng khó khăn và khắc nghiệt hơn. Nhưng bạn phải luôn tìm hiểu và học hỏi những cách đối mặt với từng khó khăn. Lấy thất bại làm động lực hay bài học kinh nghiệm.

Ai trong đời này đều phải vấp ngã trong cuộc đời, và những vấp ngã đấy thường rất đau. Nhưng chính bạn phải chấp nhận những vấp ngã và tự mình đứng lên, tự mình xoa dịu những vết thương ấy. Đừng bao giờ có suy nghĩ sẽ có ai đó đến và giúp bạn xoa dịu những nỗi đau. Tự vực dậy bản thân chính là khả năng tuyệt vời mỗi ai cũng có, hãy tận dụng. Hãy xem đó là những kinh nghiệm quý giá trong cuộc đời và bạn sẽ không hối hận khi nhìn lại nó. Cũng đừng đổ lỗi tại người này người kia hay đổ tại số phận, ai trong đời cũng phải trải qua những bài học như thế. Họ đã vượt qua được để trưởng thành. Vậy tại sao bạn lại không thể làm được?

Họ đã không từ bỏ và đứng dậy tại nơi mình vấp ngã, làm lại từ đầu. Vậy thì tại sao bạn lại “lãng phí những ngày đẹp trời” của tuổi thanh xuân chỉ vì một vài vấp ngã. Chỉ vì một vài chuyện như thế đã khiến bạn gục ngã thì khi nhìn lại tuổi thanh xuân của mình bạn sẽ thấy gì? Chắc chắn sẽ chỉ còn lại những sự hối tiếc mà thôi. Nếu bạn không dám làm lại thì làm sao bạn có thể biến những điều không thể thành có thể? Người giàu có không phải là người đáng ngưỡng mộ nhất. Mà người đứng dậy sau vấp ngã rồi thành công mới là người đáng ngưỡng mộ nhất.

Có lẽ đọc đến đây bạn đang tự hỏi: Vậy thanh xuân chỉ toàn thử thách và khó khăn hay sao? Không! Thanh xuân đâu chỉ dừng lại ở những điều ấy. Đó là những ngày dù cô đơn, nhưng chỉ cần mỗi ngày ngủ thật thoải mái, phơi nắng buổi sáng, uống ly cafe, gặp gỡ những con người thật dễ thương… cũng cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Là những ngày đi chơi với bạn bè vui vẻ mãi không thôi. Là những ngày đi học, đi làm, bài tập hay deadline dí đến sát mông nhưng vẫn cảm thấy hôm nay là một ngày đẹp trời. Là những ngày chỉ cần xách xe ra đường dạo loanh quanh Sài Gòn thôi là đủ thấy hết mỏi mệt luôn. Và bản thân mình đang sống sao để không phí hoài những ngày đẹp trời ấy.

Thanh xuân là những ngày dù nắng hay mưa, được ai đó nắm chặt tay. Cũng là những ngày nước mắt không ngừng rơi khi ai đó ra đi. Những ngày tuổi thanh xuân đẹp đẽ như thế bạn lại định lãng phí vì những vấp ngã hay sao? Thanh xuân là thời gian, là cảm xúc của bạn mà khi nó hiện hữu bạn lại không mảy may để ý. Để rồi khi nó đi qua bạn hối hận đến mức bằng lòng đánh đổi tất cả để lấy lại quãng thời gian tươi đẹp ấy.

Hãy sống và tự tin! Hãy coi như thành công không phải đích đến cuối cùng của cuộc đời bạn. Và thất bại cũng không phải vực sâu không đáy. Tất cả mọi thành công hay thất bại chỉ là động lực để bạn đi tiếp cuộc đời này thôi. Một con tàu không thể chìm nếu như nước không tràn ngập khắp cả con tàu đó. Giống như bạn không thể bị đánh gục chỉ vì một vài vấp ngã nhỏ nhoi.

Bạn muốn sống như người trưởng thành, bạn muốn tuổi thanh xuân trôi qua thật nhanh chóng để không còn phải vấp ngã thêm nữa. Nhưng bạn tôi ơi! Thanh xuân chỉ đi qua một lần, bạn có chắc là bản thân sẽ không hối hận khi đánh đổi như thế không. “ Đừng lãng phí những ngày đẹp trời”  viết cho những ngày thanh xuân vội vã. Dù sau này bạn có trở thành người thành công đến thế nào, cuộc sống của bạn có viên mãn đến bao nhiêu thì quãng thời gian tuổi trẻ luôn là đáng nhớ nhất, luôn khiến bạn khó quên nhất. Hãy sống sao cho những ngày của tuổi thanh xuân không trôi qua một cách lãng phí.

“Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời.”

Leave a Reply