Hôm nay tôi thất tình – Cuốn sách mang nỗi buồn thấu tận tâm can

Rồi cũng có một ngày người thương cũng hoá người dưng, tình sâu đến mấy rồi cũng xa lìa cách biệt. Thật tâm yêu một người nhưng mãi mãi không bao giờ quay lại được với nhau, đanh nhìn người quay lưng bước đi mà trái tim đau đớn. Yêu hoá ra là như vậy, đau đớn đến tận tâm can. Đau vậy đó mà trái tim vẫn cứ nhớ người. Nỗi đau ấy được Hạ Vũ viết lên hết trong cuốn sách Hôm nay tôi thất tình. Một cuốn sách mang nỗi buồn thấu tận tâm can.

Hôm nay tôi thất tình - Cuốn sách mang nỗi buồn thấu tận tâm can

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Hôm nay tôi thất tình là cuốn sách thứ hai của Hạ Vũ. Không ai biết Hạ Vũ là ai cả. Nhưng Hạ Vũ luôn ở trong lòng người đọc bởi một giọng văn thấu đời đến lạ thường. Hôm nay tôi thất tình không phải tiểu thuyết cũng không phải ngôn tình. Nó chỉ là đôi dòng cảm xúc của tác giả, chỉ là những đau đớn mà tác giả từng trải qua. Cuốn sách như một cuốn nhật kí, không có tên chương, chỉ có  những dòng ngày tháng ở mỗi chương. Lời văn buồn man mác len vào lòng người, gây bao xúc động cho những con người từng khổ vì thương, đau vì nhớ, từng nặng lòng vì quá khứ mờ xa. Miệng cứ nói:

“Không đợi anh quay lại nữaKhông chờ anh trở về”.

Hôm nay tôi thất tình - Cuốn sách mang nỗi buồn thấu tận tâm can

Nhưng trong lòng vẫn đợi, vẫn chờ, vẫn đau. Đọc từng câu từng chữ của Hạ Vũ người ta đau lòng. Bởi họ tìm thấy mình trong đó. Tìm thấy sự ngốc nghếch, yếu đuối vì yêu của mình trong đó. Cuốn sách Hôm nay tôi thất tình ghi lại những nỗi đau mà Hạ Vũ từng gánh chịu.

Yêu một người hạnh phúc ngắn ngủi đến thế mà cũng phải tan. Cái đáng sợ nhất trong tình yêu không phải là ta buông tay nhau thật rồi mà là khi chia tay rồi mà lòng vẫn còn những nhớ. Cũng vì còn nhớ nên còn yêu, còn yêu nên mới đau khổ. Nhưng “Hai năm học nói suốt đời học im lặng”, có lẽ chỉ có thể vậy, im lặng đến cả đời. Có thể làm khác được đâu. Người ta đâu có còn yêu nữa, người ta hết thương rồi. Chỉ có thể im lặng đi sau lưng người, gượng cười nhìn người hạnh phúc. Người yêu cũ có người yêu mới còn mình thì lòng vẫn yêu người. Trên đời này chắc không còn điều gì làm tim ta đau hơn được nữa.

“Có một kiểu người rất thích sự ổn định. Họ để mãi một kiểu tóc, mặc mãi những kiểu phối quần áo quen thuộc. Đi ăn uống bên ngoài cũng chỉ đi đến những quán mà mình từng đến. Vào quán cũng chỉ chọn những món mà mình từng ăn rồi. Rất ngại thay đổi. Rấy lười khám phá sự mới mẻ

Những kiểu người như vậy, khi yêu một người, họ muốn dùng cả một đời để yêu. Khi phải quên một người, họ cũng mất một đời để quên”

Hôm nay tôi thất tình - Cuốn sách mang nỗi buồn thấu tận tâm can

Từng câu từng chữ Hạ Vũ viết ra đều mang theo nỗi buồn thiên cổ. Yêu một người không dễ mà quên đi lại càng khó hơn. Trên đời này luôn tồn tại cô gái như vậy. Đã yêu ai, yêu đến sức cùng lực kiệt. Lòng đau quặn thắt vẫn không nỡ buông tay. Vì trong lòng tồn tại chấp niệm quá sâu, chấp niệm đến rã rời. Dẫu biết tình là đau khổ nhưng cứ lao vào. Dẫu biết nhớ là tổn thương mà lòng vẫn cứ yêu. Nhớ nó đau khổ hơn quên trăm ngàn vạn lần. Người ta cứ phải sống mà ôm theo cái kí ức hạnh phúc năm nào rồi đau. Có còn người bên cạnh đau mà lòng cứ vẫn nhớ, vẫ thương. Trái tim nó không nghe lí trí mách bảo. Nó cứ yêu, cứ nhớ đến nát lòng.

“Suốt một đời tôi thương họ nhiều hơn một chữ thương.

Suốt một đời chỉ dám mong họ thương tôi vừa bằng một chữ thương.”

Đó có lẽ là câu nói gây ám ảnh nhất trong Hôm nay tôi thất tình. Cho đi nhiều như thế mà khi nhận lại chẳng có gì cả. Thương người nhiều lắm, thương hết một đời. Còn người người vô tâm, người tàn nhẫn. Vì người không yêu cũng chẳng thương. Đó như một nguyện ước tình yêu nhỏ nhoi. Chỉ mong được người ta quan tâm một chút thôi cũng không được. Tình cảm chính là như vậy, chẳng thể cưỡng cầu. Thế nên mới sinh ra đau khổ. Không ít đọc giả đã khóc khi đọc đến đoạn này. Bao nhiêu tâm tư, nỗi niềm Hạ Vũ gửi vào lời văn. Hôm nay tôi thất tình đọc đến đâu lại đau đến đó. Cứ như bắt gặp được hình ảnh của chính mình trong đó, một con người yêu đến dại khờ, yêu đến mù quáng.

Hôm nay tôi thất tình là cuốn sách chỉ ghi lại nỗi đau của người cầm bút, không có có cốt truyện gì đặc biệt, càng không có tên nhân vật. Tất cả như hư vô, ảo ảnh. Con người trong đấy cứ như mờ ảo xa xôi. Tình cảm mông lung đến xa vời. Hạnh phúc quá ngắn ngủi, tình yêu lại chẳng như ước muốn. Cảm xúc trong từng trang sách  có lúc mạnh lạc có lúc lại ngắt quãng. Tất cả khi theo một trật tự cấu trúc nào chỉ có cảm xúc mà thôi. Xúc cảm trong Hôm nay tôi thất tình đong đầy mà sâu lắng. Tình cảm đẹp mà đau khổ, đã diết mà đớn đau. Cảm xúc thấm ra ngoài câu chữ khiến người đọc đọc mà đau lòng, đọc mà cảm thương.

Những cảm xúc chân thực, sâu sắc và cái đau, cái buồn đến tái tê lòng đã tạo nên cái hay cho cuốn sách. Nó kết nối đọc giả và Hạ Vũ với nhau, làm người đọc hiểu được, thấu được cái đau của Hạ Vũ. Cái đau của một con người yêu mà không sao có được hạnh phúc. Quả không sai khi nói Hôm nay tôi thất tình là một  cuốn sách hay dành cho những trái tim đa cảm.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Hạnh Trần

Leave a Reply