Không gia đình – Cuốn sách cho những bài học đáng quý

Gia đình đối với mỗi người thiêng liêng và trân quý biết nhường nào. Bởi vậy mà rất nhiều nhà văn đã chọn gia đình là bến đỗ cảm xúc cho ngòi bút văn chương của mình. Hector Malot là một nhà văn như thế bởi ông đã rất thành công khi mang đến những câu chuyện xúc động về tình yêu đối với gia đình.

Nếu ở cuốn Trong gia đình, nhà văn đã mang đến hình ảnh một cô bé Perin kiên cường, hiếu thảo thì đến với Không gia đình, người đọc sẽ có cơ hội được trải nghiệm cùng những chặng đường chông gai mà cậu bé Remi phải vượt qua.

Hành trình của nhân vật chính đôi lúc khiến người ta phải ngậm ngùi xúc động bởi em là cậu bé mồ côi cha mẹ phải rong ruổi khắp các ngả đường nước Pháp để mưu sinh. Cuộc sống của em là những ngày lưu lạc theo một đoàn xiếc chó, khỉ với sự bao bọc của cụ Vitalis. Rồi đến khi người ông đáng kính ấy mất đi, một mình em phải cầm đầu đoàn xiếc lang thang kiếm sống. Vượt qua bao gian nan, vất vả, nếm trải cả những ngày ngục tù tối tăm, sau tất cả may mắn dường như đã mỉm cười với em khi vị thần tình thương đã đưa tay đón lấy cậu bé tội nghiệp để đưa em trở về đoàn tụ với mẹ và em.

Xuyên suốt hành trình của cậu bé Remi, người đọc không khỏi xúc động bởi có những khi lang thang đến mấy ngày liền mà cả đoàn không có miếng gì vào bụng. Đã có lúc em suýt chết vì rét. Cũng có khi em bị lụt ngầm chôn trong giếng mỏ mười mấy ngày đêm. Tội nghiệp hơn khi cậu bé nhỏ con ấy mắc oan bị giải ra trước tòa và bị ở tù. Thế nhưng dường như chính nghịch cảnh khắc nghiệt ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ và mang đến cho em những bài học đáng quý về tình thương, về nghị lực cuộc sống và cả cách đối mặt với những khó khăn.

Trải dài theo chặng đường mà Remi đi qua, Hector Malot cũng đôi lúc khiến người đọc cảm thấy ấm lòng vì tình thương đâu đó vẫn hiện hữu quanh em bé tội nghiệp. Đó là những ngày tháng đầu đời được bao bọc trong vòng tay của má Barberin, là những bài học đáng quý đến từ cụ Vitalis, là tình bạn chân thành với chú bé nghệ sĩ Mattia. Và niềm vui đôi khi cũng đến từ những người bạn đặc biệt. Đó là chú chó Capi không ngoan, lanh lợi hay con khỉ Joli-Coeur láu lỉnh mà đáng thương. Tất cả dường như đã mang đến cho Remi một cảm giác chân thành, ấm áp giống như em đang được sống giữa tình yêu của những người thân trong gia đình.

Bên cạnh những giây phút lắng đọng là những tình tiết mang đến cho người đọc sự thích thú khi tác giả đã thêm vào chất phiêu lưu cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn. Từng mảnh đất mà Remi đã đi qua, từng làng quê mà em đặt chân đến, những con người mà em gặp gỡ,… Tất cả đã vẽ nên một cuộc phiêu lưu đầy chông gai, thử thách nhưng không kém phần hấp dẫn. Đó là cuộc phiêu lưu của lòng dũng cảm và tình yêu gia đình.

Không gia đình là một tác phẩm đặc biệt mà nhà văn dành cho thiếu nhi, nhưng gấp lại những trang cuối cùng của cuốn sách, tôi nghĩ món quà này không chỉ dừng lại ở độ tuổi ấy. Bởi lẽ, với những bài học nhân văn sâu sắc mà nhà văn gửi gắm qua từng trang viết, cuốn sách này xứng đáng trở thành tác phẩm được đông đảo bạn đọc đón nhận. Ở đó, người ta có thể dễ dàng cảm nhận được sức mạnh của tình thương, niềm tin và ý chí vượt lên số phận. Nhà văn cũng khéo léo lồng ghép vào đó những bài học về sự trân trọng tình bạn và sống có ý nghĩa. Và thành công hơn khi câu chuyện đã hướng con người ta vươn đến những ý nghĩa triết lý nhân sinh sâu sắc: “Con cũng nên hiểu rằng nếu bây giờ con đang ở bậc thang dưới cùng trong xã hội, nếu con quyết chí, con có thể dần dần đạt một bậc cao hơn”.

Leave a Reply