Lũ trẻ đường tàu – Câu chuyện của những thiên thần

Đã bước qua tuổi 25, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn có niềm đam mê rất lớn đối với những cuốn truyện dành cho thiếu nhi. Tuổi thơ bé tôi đọc vì tôi hiểu và chúng hiểu tôi. Lớn lên tôi vẫn đọc, hẳn là vì cuộc sống của một người lớn luôn đầy rẫy trách nhiệm, lo âu. Những trang văn học dành cho con trẻ cho phép chúng ta chút “ảo tưởng” mộng mơ về những tháng năm tự tại, vô lo chăng?

Cái tựa đề khiến ta dễ nghĩ, đây hẳn là cuộc đời của những đứa trẻ lem luốc, bất hạnh và bi thảm lắm. Ồ! Có một chút đấy, nhưng cuốn truyện hoàn toàn không “đen tối” đến vậy. Nó rất tươi đẹp, ấm áp!

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Cuốn truyện được sáng tác năm 1906 bởi nữ nhà văn Edith Nesbit- một trong những người sáng lập hội Fabian-một tổ chức xã hội chủ nghĩa lâu đời ở Anh được thành lập vào năm 1884, góp phần cho việc hình thành một nền kinh tế xã hội chủ nghĩa và là một lực lượng tiến bộ.  Lũ trẻ đường tàu đã được tái bản liên tiếp nhiều lần và với sáu lần được chuyển thể thành phim. Cuốn truyện  kể về một người mẹ và ba đứa trẻ 2 gái 1 trai (Cô chị cả Roberta, Peter và em út Phyllis), từng là những người ở tầng lớp thượng lưu. Vì một biến cố lớn xảy ra với người cha mà ba mẹ con họ phải cùng nhau chuyển về “Ba ống khói”- căn nhà nhỏ, ở một vùng quê và gần một đường ray tàu hỏa- Nơi sẽ khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ, những lỗi lầm, sự tha thứ, sự yêu thương  mà 3 đứa trẻ nhận được (hoặc gây ra) với những người sống quanh chúng- Đó là tất cả nội dung của cuốn truyện một cách sơ lược nhất.

Nếu ngồi hồi tưởng lại đôi chút, nhớ đến tất cả những cuốn truyện thiếu nhi mà tôi từng đọc. Tôi dường như cảm thấy Lũ trẻ đường tàu là cuốn truyện khiến bản thân cảm thấy “nhẹ nhàng” nhất. Ngẫm cũng có đôi phần kì lạ, biến cố xảy ra với người cha- một người trụ cột đặc biệt quan trọng trong gia đình là không hề nhỏ. Trên thực tế ,những đứa trẻ trong hoàn cảnh như vậy dễ dàng bị hư hỏng hay trở thành những đứa trẻ chỉ nghĩ được những điều tiêu cực, đen tối lắm chứ! khi mà mẹ chúng phải tối ngày cặm cụi với những trang viết để kiếm những đồng tiền ít ỏi.

Tuy vậy, Roberta, Peter và Phyllis lại là ba đứa trẻ có giáo dục và ngoan ngoãn, dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cha, bất hạnh nào đã xảy đến với gia đình. Nhưng chúng có thể nhìn thấy nỗi buồn trong mắt mẹ và thực tế hiện tại của gia đình. Ngày đầu tiên ở nhà mới, không có người giúp việc, cô chị cả Roberta dậy thật sớm để gọi các em và làm tất cả những việc cần thiết như vệ sinh cá nhân và chuẩn bị những thứ cần thiết cho bữa sáng để mẹ được ngủ nhiều hơn.

Rồi cũng sáng hôm ấy, chúng phát hiện ra đường tàu, nơi sau này là một phần rất lớn trong cuộc sống của chúng. Nơi chúng đã làm quen với một “ông cụ lịch lãm” chỉ từ những cái vẫy tay khi đoàn tàu chạy qua vào lúc 9 giờ 15 phút mỗi ngày, là câu chuyện ba đứa trẻ cứu đoàn tàu thoát khỏi tai nạn trong trận lở đất, giúp đỡ ông người Nga tha hương tìm lại gia đình, cứu một em bé thoát khỏi trận hỏa hoạn …

Nhưng đằng sau những “chiến tích rực rỡ” ấy cũng có nốt trầm của sai lầm. Vào “tháng Sáu có ba ngày mưa, buốt như dao chích, lạnh cóng” mà nhà quá nghèo không có tiền mua than, Peter đã ăn trộm than ở ga tàu lửa và bị trưởng ga bắt gặp. Là nốt trầm của nỗi buồn khôn nguôi, không biết bao giờ Cha sẽ về với chúng. Ba đứa trẻ chỉ có thể gửi nỗi nhớ cha qua con “Rồng xanh”- những chuyến tàu: “- “Em bảo này,” Phyllis gợi ý “ Lát nữa Rồng xanh đi qua chúng mình cùng vẫy chào nhé. Nếu nó là Rồng thần nó sẽ hiểu và mang tình yêu của mình tới cha. Còn nếu không, ba cái vẫy tay thì có mất gì đâu. Đừng bỏ lỡ dịp này.”(Trích Lũ trẻ đường tàu).

Cuộc sống của ba đứa trẻ và mẹ chúng đôi khi khiến chúng ta trùng xuống vì cảm thương. Nhưng Edith Nesbit không để cảm giác ấy bị kéo dài, ngòi bút của bà mang đến những cảm nhận rất dễ chịu, đúng như cách cảm nhận của một đứa trẻ, dễ buồn, mau quên và đôi lúc lại chân thành đến ngây ngô hài hước thế này: Một lần mẹ bị ốm nặng, bác sĩ đến thăm bệnh, trước khi ra về, ông đưa cho Roberta một tờ giấy ghi những thứ cần mua để bồi bổ cho mẹ. Nhưng vì không có tiền để mua những thứ ấy, ba đứa trẻ đã bất đắc dĩ nghĩ ra cách viết thư cho “ông cụ lịch lãm” mà chúng chỉ biết mặt qua những lần vẫy tay khi tàu đi qua. Nội dung của bức thư như sau:

“KÍNH GỬI QUÝ ÔNG MÀ CHÚNG CHÁU KHÔNG BIẾT TÊN … Mẹ ốm và bác sĩ nói mua cho mẹ những thứ ở cuối bức thư này, nhưng mẹ bảo không có tiền mua nên dặn chỉ mua thịt cừu cho chúng cháu còn mẹ sẽ uống nước xuýt. Chúng cháu không biết ai ở đây ngoài ông vì cha đi vắng và chúng cháu không có địa chỉ. Cha sẽ trả ông, còn nếu cha mất hết tiền hay có làm sao đấy thì khi nào lớn lên Peter sẽ trả ông. Chúng cháu hứa danh dự. Cháu- nợ- ông tất cả các thứ mẹ cần. Peter đã ký.”… Ba đứa trẻ ngoan ngoãn sau đó đã thành thật kể mọi chuyện với mẹ khi mẹ đã khỏe, mẹ rất giận, bà bật khóc nhưng rồi lại xin lỗi vì đã nổi cáu khi chúng chưa hiểu chuyện và cho chúng biết hành động của mình sai ở đâu. Mẹ còn viết một bức thư cảm ơn và xin lỗi tới người mà bà cho rằng đã bị các con bà làm phiền.

Nếu là một đứa trẻ đọc cuốn truyện, chúng sẽ được cùng Roberta, Peter và Phyllis trải qua một chuyến hành trình thú vị, ở đó có cả những bài học của sự ngoan ngoãn, cảm thông và lòng dũng cảm. Nhưng nếu là một người lớn đọc sách, người đó sẽ được cùng lúc hồi tưởng lại quãng tuổi thơ trong trẻo, tinh nghịch mình đã từng đi qua và nhìn lại hành trình cảm xúc của một người lớn và đặc biệt rút ra được những bài học trong việc giáo dục trẻ nhỏ.

Xen lẫn vào thế giới trẻ thơ là thế giới rất chân thực của những người lớn, với những câu chuyện khó nói như câu chuyện tự ti về cái nghèo của chú gác cổng nhà ga tên là Perks. Vào sinh nhật lần thứ 32 của Perks, ba đứa trẻ ngoan ngoãn- cũng là những người bạn thân thiết của chú ta nảy ra ý định sẽ đến từng nhà trong làng để hỏi họ rằng, họ có thứ gì muốn được tặng Perks không? Vì hôm nay là sinh nhật của chú ấy. Đó là thứ tình cảm rất nồng ấm và hết sức vô tư của 3 đứa trẻ và những người trong làng. Tuy nhiên Perks lại nổi cơn giận dữ, bởi chú ta cho rằng vì gia cảnh mình nghèo nên người ta thấy tội nghiệp mà bố thí những vật đó cho chú.

Hay câu chuyện dở khóc dở cười của người mẹ đáng kính. Trong mắt ba đứa trẻ ngoan ngoãn, mẹ của chúng là một người nhân hậu và sẵn sàng giúp đỡ tất cả mọi người. Điều đó tốt thôi, nhưng chúng mang tất cả những người gặp hoạn nạn trên đường chúng gặp về nhà thì: “Mẹ mỉm cười nhưng mẹ cũng thở dài. Thật là dễ chịu khi các con bạn tin rằng bạn sẵn lòng mở rộng cửa và mở tấm lòng cho bất cứ ai cần giúp đỡ. Nhưng đôi lúc cũng khá rắc rối khi chúng hành động theo niềm tin đó.”(Trích Lũ trẻ đường tàu).

Lũ trẻ đường tàu có một cái kết mà tôi cho rằng rất giàu cảm xúc và gợi mở. Không chỉ khiến người đọc cảm thấy trở nên ấm áp và dịu dàng hơn. Những trang cuối của cuốn truyện không làm cái nhiệm vụ “khép lại một kết thúc” mà là một lời gợi ý cho trí tưởng tượng của người đọc. Bằng tất cả những cảm nhận đã trải qua khi đọc những mẩu truyện của 3 đứa trẻ mà mỗi người sẽ tưởng tượng ra, vẽ nên trong đầu hay những đứa trẻ thậm chí sẽ tự viết vài trang trong giấc mơ thơ trẻ của mình cuộc gặp gỡ đầy mong đợi mà nhà văn Edith Nesbit còn để ngỏ.

Nếu có cuốn sách nào đó bạn nhất định muốn đọc cho con của mình trước khi chúng chìm vào những giấc mộng xinh đẹp thì nhất định đó phải là Lũ trẻ đường tàu. Bởi vì chắc chắn, không người bạn nào vui tươi hơn, thân thiện hơn, quả cảm hơn ba đứa trẻ đó mà bạn muốn con mình lựa chọn bầu bạn đâu. “Nguyên cớ” của cuốn truyện là từ một vấn đề rất lớn của những người lớn. Nhưng xuyên suốt cuốn truyện lại ngập tràn những bước đi đầy trải nghiệm của lũ trẻ, mỗi ngày một câu chuyện mới mở ra, có sai lầm, có những cãi vã, có những giọt nước mắt. Nhưng tất cả luôn được hóa giải rất nhẹ nhàng, ấm áp, ấm áp hơn tất cả những gì bạn có thể nghĩ đến.

Nếu bạn chọn một cuốn truyện để có những cao trào, những nút thắt mở ngột thở, những cuộc phiêu lưu bí ẩn. Lũ trẻ đường tàu không đáp ứng được những điều đó cho bạn. Nhưng nếu trái tim bạn vì một điều gì đó mà đang trở nên cảm thấy bất an, nặng nề. Hãy bắt đầu với Lũ trẻ đường tàu–  Sự ngoan ngoãn, ấm áp của 3 đứa trẻ sẽ xoa dịu trái tim bạn.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Hà Thúy Ngà

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: