Mẹ Dắt Con Đi – Cùng con từng bước trưởng thành

Từ xưa đến nay, mẹ luôn là người chăm lo, yêu thương và ảnh hưởng sâu sắc nhất đến cuộc đời mỗi chúng ta. Tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng, đáng quý nhất trên đời. Làm mẹ rất khó, không phải ai cũng có thể hoàn toàn thấu hiểu và đủ tâm lí với các con của mình. Cũng giống như bao người mẹ trẻ tuổi khác, tác giả Phoenix Ho cũng có những khó khăn, niềm vui và nỗi buồn trong hành trình bảy năm làm nghĩa vụ thiêng liêng này. Hãy đến với Mẹ dắt con đi để cảm nhận.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Không nhận thấy mình có năng khiếu chụp ảnh, quay phim hay vẽ tranh như những người khác trong số các anh chị em của mình, Phoenix Ho ghi lại những khoảnh khắc bên con qua những lời văn đầy ấn tượng. Tác giả có tên thật là Hồ Phượng Hoàng, sống tại Việt Nam cùng gia đình cho đến năm 14 tuổi rồi chuyển sang SanJose, California, Mỹ và đổi sang tên tiếng Anh bạn vẫn thường thấy trên các trang báo. Hiện tại chị đang làm Điều phối viên tư vấn hướng nghiệp tại RMIT, một công việc hoàn toàn không liên quan gì đến nghiệp văn.

Không giống với những cuốn sách khác về tình cảm mẹ con hay những câu chuyện về chăm sóc con mà bạn thường thấy, Mẹ dắt con đi là một cuốn sách tổng hợp những mẩu chuyện ngắn mà chị vẫn thường chia sẻ trên facebook, những câu chuyện rất tự nhiên trong cuộc sống hàng ngày của hai mẹ con.

Bạn sẽ nhận thấy bản thân mình ở đâu đó trong các mẩu chuyện này hoặc đơn giản là yêu thích lối hành văn gần gũi hoặc hình ảnh bé Gấu đáng yêu, ngộ nghĩnh. Có nhiều quan điểm và kinh nghiệm hay về cách dạy con mà bạn, một người mẹ tương lai cần học tập và chuẩn bị như: “Dạy dỗ trẻ em thành những người giàu lòng nhân ái, có tinh thần tự lập, có nghị lực vươn lên trong cuộc sống, có trách nhiệm và biết quan tâm đến mọi người.

Lòng mẹ bao la, vô tận. Tình thương mẹ dành cho con từ  khi con sinh ra, những bước đi, những câu nói đầu tiên cho đến khi con trưởng thành và gây dựng gia đình riêng. Dù có lớn như thế nào đi chăng nữa thì trong mắt cha mẹ, con cái luôn bé bỏng như ngày nào.

Không phải là mạch chuyện thông suốt từ đầu đến cuối, Mẹ dắt con đi là một quá trình nuôi con trong suốt 7 năm được thu gọn trong 6 chương sách: Gắn bó, Thỏ thẻ như trẻ lên ba, Nuôi dưỡng tùy cá tính tự nhiên, Kỷ luật dựa trên giá trị sống, Khi con qua 5 tuổi và Những khoảng lặng.

Mộc mạc, tự nhiên, giản dị mà gần gũi, không hề hoa mỹ, bóng bẩy, cuốn sách đã chiếm được cảm tình của rất nhiều bạn đọc. Từ những người đã, đang và sắp làm mẹ như chị hoặc những bạn trẻ yêu thích trẻ con hoặc những bạn trẻ đồng điệu với cảm xúc của người kể chuyện. Những khoảnh khắc của hai mẹ con từ nhà ra phố, từ chuyện ăn ngủ đến cách cư xử với những người xung quanh, Gấu luôn có mẹ đi cùng và chia sẻ, dạy cho bé những điều hay ý tốt. Vui vẻ có, hạnh phúc có, xúc động trào nước mắt có, đây là cuốn sách bạn nên có trong tủ sách của bạn.

“Cho dù làm mẹ tốt cách nào, lòng mẹ vẫn luôn canh cánh mình làm sai và sợ ảnh hưởng không tốt vào cuộc đời con sau này. Quá thông cảm ư? – Sau này con khó hài lòng với người khác. Quá bảo vệ ư? – Rồi làm sao nó có thể tự lập và trưởng thành”.

Cảm giác lần đầu tiên làm mẹ, Phonenix Ho cũng bơ ngỡ như bao người khác. Làm sao để có thể dạy con mình thành người tốt cho xã hội, hiếu thảo với người thân và thân thiện với người xung quanh? Làm sao để con có một cuộ sống yên bình, hạnh phúc và con có thể tự bảo vệ mình? Có quá nhiều thức khiến mẹ phải suy nghĩ và lo toan. Đôi khi kỳ vọng quá lại làm tổn thương con, đôi khi một lời nói thôi cũng khiến người con có một vết sẹo trong tâm trí không thể quên. Hầu hết cha mẹ đều nghĩ, “yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” nhưng liệu câu nói đó có thật sự áp dụng đúng trong hoàn cảnh hiện nay.

Trong cuộc sống tấp nập và ganh đua, không chỉ người lớn mà trẻ con cũng cạnh tranh theo vì bắt chước. Cha mẹ thấy con cái mình không giỏi bằng người khác thì về quát nạt, đánh đập, chửi bới bằng những ngôn từ không hay. Không dừng lại ở đó, có một số người còn bỏ đói, hành hạ con mình theo những cách không thể tàn nhẫn hơn. Liệu họ có hiểu con cái họ cũng có những tâm tư và mong muốn mà chúng muốn họ thấu hiểu nhưng họ không hề hiểu. Liệu đòn roi có đổi lại được một đứa con thật sự ngoan ngoãn hay cái mà họ nhận được sau cách dạy đó là sự sợ hãi, không phục và thái độ oán trách.

Cô hàng xóm gần nhà tôi luôn so sánh và chỉ trích con cô ấy bằng cách sử dụng cụm từ “con người ta”. Tại sao cô ấy không hỏi tại sao con không được như thế hay không tự hỏi mình là sao con mình không được như thế? Mỗi người có một kiểu học và cách nhận thức khác nhau. Không ai có thể hoàn hảo cả. 9 điểm đã là một con số đáng tự hào và được ngợi khen rồi mà tại sao cô vẫn đánh em. Viết chữ xấu hơn hôm qua, điểm kém lại bị mẹ đánh vào tay. Hôm sau, hôm sau nữa, cả người bé toàn những vết thương.

Nhìn bé mà tôi đau xót không thôi, mỗi lần cô ấy to tiếng là nó co rúm lại, run rẩy, mở đôi mắt cún con đáng thương, sợ hãi ngước lên nhìn mẹ nó và nhắm chặt lại khi cô ấy chuẩn bị đánh. Lớn hơn chút, nó bắt đầu cãi lại, cô ấy mắng nó bằng những từ ngữ không thể thậm tệ hơn. Vẫn là vì thành tích, vẫn vì có thể tự hào và khoe khoang với người khác. Có nhất thiết phải vậy không. Còn gì hạnh phúc hơn khi thấy con mình mỉm cười và lớn lên, làm điều mình muốn và yên ấm sau này. Đánh đổi cả tuổi thơ hồn nhiên, nụ cười đáng yêu bằng những giờ học trên trường, học thêm, học gia sư, học tiếng Anh, học kỹ năng,… học đủ thứ trên đời để làm gì khi con bạn không được hạnh phúc.

Người ta vẫn thường nói, gia đình là nơi che chở và bao bọc, bên bạn những khi bạn buồn. Nhiều khi tôi tự hỏi, người lớn định nghĩa như thế nào là trưởng thành khi người con mệt mỏi trong cuộc sống, muốn tìm nơi an ủi là cha mẹ mà nhận lại là có lớn không có khôn, lớn rồi mà như trẻ con, ngủ, to xác, mãi không lớn được. Bạn nghĩ sao nếu cha mẹ bạn không an ủi, đưa ra lời khuyên cho vấn đề bạn đang chịu thiệt thòi, đang chịu tổn thương mà chỉ mắng bạn, chỉ nói bạn rồi bảo bạn xem lại xem bản thân có đúng hay chưa.

Nếu không ấm ức, không sai thì nó chẳng kể với bạn làm gì đâu. Xin các bạc làm cha mẹ, hãy nghĩ thoáng ra, kiếm tiền quan trọng những hạnh phúc của con mình còn quan trọng hơn. Hãy thoải mái cho cả bạn và con mình. Ai cũng có cuộc sống của mình. Bạn không thể áp đặt cuộc sống của mình cho con cái của bạn. Hãy cho bé một tuổi thơ không cần quá đầy đủ nhưng hạnh phúc và phát triển đúng với lứa tuổi của mình.

Tuy yêu thương nhưng vẫn nghiêm khắc, Phonenix Ho cũng buồn lắm khi con mình thay đổi sau mỗi lần mẹ con xung đột nhưng chị cần nghiêm khắc để con chị có thể đủ bản lĩnh vượt qua những sóng gió phía trước trên đường đời. Bạn sẽ thấy được những kinh nghiệm và bài học cần thiết cho đứa con tương lai hoặc thay đổi cách mẹ con bạn đang tiếp xúc với nhau. Không có thành công nào mà không trải qua thử thách, cách bạn đối xử sẽ quyết định mối quan hệ, tình cảm và con người mà con bạn sẽ trở thành sau này vì con cái là bản sao hoàn hảo của cha mẹ.

Nhẹ nhàng, sâu lắng, tự nhiên, vui vẻ, gần gũi và cảm động là những gì bạn sẽ cảm nhận được khi đọc cuốn sách này. Đừng vội khó chịu vì đôi khi xuất hiện những từ tiếng Anh trong câu văn, hãy thấu hiểu và từ từ cảm nhận nhưng giá trị đang chứa đựng trong Mẹ dắt con đi.

Leave a Reply