[Review sách] – Mình Sinh Ra Đâu Phải Để Buồn – Iris Cao và Hamlet Trương

Sau một loạt thành công như Ai rồi cũng khác, Thương nhau để đó, Mỉm cười cho qua,… bộ đôi Hamlet Trương và Iris Cao lại tiếp tục tạo nên một làn sóng mới với tác phẩm Mình sinh ra đâu phải để buồn. Cuốn sách này là một món quà đầy ý nghĩa dành cho bạn cũng như cho những người thân yêu của bạn.

Mình sinh ra đâu phải để buồn là những suy nghĩ, những trải nghiệm của người trẻ trước những vấn để muôn thuở: tình yêu, gia đình, đam mê,… Khi phải bước đi một mình trên con đường đời thật dài phía trước, khi đứng trước quá nhiều sự lựa chọn và những cám dỗ luôn lẩn khuất xung quanh, bạn dễ vấp ngã và cảm thấy chơi vơi, không biết phải làm gì. Những điều bạn chưa bao giờ thấy, những gam màu khác lạ sẽ xuất hiện trong cuộc sống của bạn. Cuốn sách này là bức tranh khắc họa chân thực cuộc sống thực tế được tô điểm bởi rất nhiều màu sắc, trong đó có những khoảng xám của sự lạc lối, vô định.

Nhịp đập của những trái tim khỏe mạnh luôn lên xuống ổn định. Cuộc sống cũng giống như những nhịp đập con tim, lúc thăng hoa đầy hạnh phúc nhưng cũng có những thăng trầm và vấp ngã để tạo thêm những gia vị khác cho cuộc sống của bạn. Nếu cứ mãi đi theo môt đường thẳng vô tận, đó là sự tồn tại chứ không phải là sống.

Thời gian trôi qua, sự ngây ngô, thuần khiết, vô tư của mỗi người sẽ dần biến mất. Khi đã lớn lên, những điều bạn trải nghiệm và được trải nghiệm trong cuộc sống sẽ rèn luyện trở thành một con người trưởng thành hơn, chín chắn hơn nhưng phần nào đó lãnh đạm hơn và trầm ổn hơn. Sẽ có những viết thương được hình thành trong quá trình đó, có những vết thương có thể chữa lành nhưng sẽ có những vết thương không bao giờ lành khiến tâm hồn bạn trở nên chai sạn. Bạn sẽ trưởng thành hơn nhờ những nỗi đau ấy nhưng sẽ mất đi những thứ đã từng rất quen thuộc.

Iris Cao và Hamlet Trương sẽ đưa bạn đến một cái nhìn tích cực hơn, những thứ có thể giúp bạn vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, có thêm dũng khí để đối mặt với những điều mà bạn không muốn vượt qua. Với cách nhìn nhận mới mẻ cũng như cách diễn đạt mới lạ của hai tác giả sẽ làm bạn thích thú và nhận ra cuộc sống này rất tươi đẹp.

Mình sinh ra đâu phải để buồn được viết bởi hai tác giả nên bạn sẽ thấy có sự không thống nhất trong nhiều tản văn. Với những tản văn được chấp bút bởi Iris Cao, bạn sẽ thấy được những tâm tư của một cô gái bị tổn thương trong tình yêu. Người yêu bạn khi đang tuổi thanh xuân, có thể bạn sẽ cùng người ấy nắm tay đi đến hết cuộc đời nhưng có thể người ấy sẽ nắm lấy một bàn tay khác để bước tiếp chứ không phải là bạn. “Cảm ơn đã buông tay em tàn nhẫn như thế, “Thanh xuân của một người phụ nữ đáng giá bao nhiêu? Những tháng năm đem lòng yêu tha thiết một người chẳng yêu mình thật quá đỗi cô đơn, buồn tủi và tội tình. Nó giống như là chiếc là cuối thu cố míu lấy cành nhưng đến cuối cùng vẫn lặng lẽ rơi nghiêng… thực sự rất đau lòng.

Tình yêu là đóa hồng tuyệt diệu chứa đầy gai nhọn. Bạn sẽ chẳng thể nào biết được khi nào sẽ bị gai đâm. Có rất nhiều nỗi đau bắt nguồn từ nhũng chiếc gai này nhưng có lẽ, bị phản bội là nỗi đau dai dẳng và khó chịu nhất. Đúng người nhưng sai thời điểm, ddiefu mà người ta vẫn hay tự nhủ mỗi khi kết thúc một tình yêu. Đến với nhau đã khó, giữ lấy nhau còn khó hơn gấp trăm lần.

Người ta thường nói, đời người con gái có mấy đâu, thanh xuân cũng dành hết để yêu thương một người. Cô bị người yên phản bôi nhưng vẫn ngẩng cao đầu bước đi. Anh ở bên cô khi cô đang đau khổ, họ đến với nhau bởi sự chân thành. Nhưng rồi anh cũng bỏ cô đi với người khác. “Đàn ông nhẫn tâm nhất đó là lúc ra đi”. Có vài người từng nói với tôi, người con trai yêu bạn sẽ rất khó chịu khi thấy bạn khóc, nhưng khi nước mắt của bạn không còn khiến họ đau mà chỉ thấy phiền phức thì có nghĩa là đã đến lúc chia ly.

Tuổi trẻ nhiều tham vọng, ngươi ta hay nghĩ mình có thể thay đổi được người ấy bằng tình yêu của mình, “thỉnh thoảng họ cảm động, nhưng họ không rung động thì tất  cả cũng bằng không.” Khi buông tay anh, cô nghĩ rằng mình sẽ không thể vượt qua được nỗi buồn đó, không thể có thêm ai nữa,.. nhưng thời gian luôn cho bạn một câu trả lời chính xác nhất. Cô đã sai. “Hạnh phúc luôn sẽ trở lại, không ở dạng này thì ở dạng khác, không cùng người này thì cùng người khác.” Khi một cánh cửa khép lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra, khi một người buông tay sẽ có người nắm lại. Cuộc sống là như thế, đó là một vồng tuần hoàn tự nhiên được lập trình một cách hoàn hảo. Tạo hóa luôn công bằng với tất cả chúng ta. Người buông tay chưa chắc đã hạnh phúc khi yêu người khác. Nguời ở lại cũng không quá dắm chìm trong đau thương. Rồi sẽ có người khác bước đến và đưa tay về phía bạn, lúc ấy nắm láy hay không là tùy thuộc ở bạn.

Khi chuyển tiếp sang lời văn Hamlet Trương, bạn sẽ cảm thấy hơi rối rắm và khó hiểu, mạch cảm xúc bị đứt quãng khiến bạn hụt hẫng và có chút thất vọng cùng khó hiểu. Nhân vật mà Hamlet Trương thể hiện, có khi là chính anh đang bộc bạch tâm sự của mình, có khi là anh đóng vai người khác kể lại câu chuyện đời của họ.

 “Còn gia đình là còn tất cả”. “Cuộn đời dù buồn đau hay vui sướng, chỉ cần có gia đình là trọn vẹn bình yên.” Những câu chuyện về gia đình, cuộc sống, những khủng hoảng khi bạn bước sang tuổi 30,.. được xếp xen kẽ với nhau sẽ khiến bạn cảm thấy khó hiểu. Nhưng hãy cảm nhận nó bằng cả trái tim và tâm hồn mình, bạn sẽ thấy thật sự gần gũi và dễ gần. Gia đình luôn là điều rất thiêng liêng và cao quý. Ở đó có những người đã nuôi dưỡng bạn, những người luôn quan tâm yêu thương bạn vô điều kiện. Trên những bước đi đầu tiên của cuộc đời, cha mẹ luôn nắm tay bạn cùng đi. Khi đã đủ vững chãi để tự bước trên đôi chân của mình, cuộc sống hối hả thúc đẩy đôi chân của bạn tiến bước nhanh hơn. Có khi nào bạn dừng lại và nhận ra mình đã ở quá xa nhà không? Khi mệt mỏi, hãy quay về. Luôn có một nơi chờ đợi và chào đón bạn quay về. Nơi ấy được gọi là gia đình.

Mình sinh ra đâu phải để buồn. Nó tựa như một lời tự nhắc với bản thân. Nếu bạn cứ mãi đắm chìm trong khoảng không vô hình của nỗi đau, bạn sẽ biết được mình sẽ đánh mất những gì. Không có thời gian để ngồi thương khóc cho những gì đã qua đâu bạn nhé, Cuộc sống tươi đẹp của bạn vẫn còn dài ờ phía trước. Đứng dậy và bước tiếp thôi. Có rất nhiều điều ở phía trước đang chờ đợi bạn đến khám phá. Những gì đã qua, hãy bỏ lại phía sau. Dù phía trước có khó khăn, thử thách gì, cứ bước tiếp đi vì bạn không cô độc.

Có lẽ khi đọc xong “Mình sinh ra đâu phải để buồn” bạn sẽ thấy cuốn sách này thật nhàm chán và khó hiểu. Đừng vội nói nó làm tốn vài chục phút đời bạn. Hãy từ tốn đọc lại một lần nữa và cảm nhận. Hãy nhẹ nhàng và trân trọng cuốn sách bạn đang có trong tay. Đó là một phần của cuộc sống mà bạn đang trải nghiệm. Đây là cách mà tôi cảm nhận sau khi đọc xong cuốn sách này. Nếu bạn đang lạc trong sự vô định của cuộc sống, tôi tin Mình sinh ra đâu phải để buồn sẽ giúp bạn tìm ra điều bạn luôn kiếm tìm bấy lâu.

You May Also Like

Thông tin tác giả: Mỹ Linh

Xin chào ! Tôi là Linh. Là một người đam mê đọc sách, thích viết lách và mong muốn chia sẻ những điều ý nghĩa từ sách đến mọi người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *