Muôn ánh mặt trời – Hy vọng nỗi đau sẽ không đến với bất kỳ ai

Có những cơn đau không thể dùng nước mắt để làm dịu đi. Có những nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng chẳng thể chia sẻ với bất kì ai. Nỗi đau ấy bị nén chặt và cô đọng lại trong từng con chữ, để rồi làm thổn thức trái tim bao bạn đọc. Đó chính là tác phẩm Muôn ánh mặt trời của chị Hoàng Thị Diệu Thuần.

Muôn ánh mặt trời là cuốn tự truyện của một cô gái về hành trình mười năm chiến đấu với căn bệnh ung thư máu. Nó giống như cuốn nhật kí ghi lại tất cả mọi thứ, đặc biệt là những cảm xúc của chị. Những suy tư, trăn trở của cô gái nhỏ trong suốt thời gian trị bệnh và sau đó nữa. Với những người chưa từng biết đến những trải nghiệm đau đớn như thế, nó sẽ khiến ta hình dung được phần nào đó. Còn với những người không may đã trải qua, đây sẽ là một món quà động viên tinh thần hữu ích để có thể cùng nhau vượt qua.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Niềm lạc quan

Ung thư máu là một căn bệnh ung thư ác tính nguy hiểm. Mình mới chỉ biết sơ qua trên tivi, trên các phương tiện thông tin đại chúng. Chỉ chắc chắn rằng đã là ung thư thì vô cùng nghiêm trọng, có thể ảnh hưởng tới tính mạng. Và chị Thuần-  một cô gái mới bước vào cánh cổng đại học cũng không ngờ rằng… điều tồi tệ ấy lại đến với mình. Niềm tin rạo rực vào đời sống sinh viên năng động của chị dường như bị nhấn chìm.

Nếu tìm một điều gì đó có thể lí giải cho sức sống mạnh mẽ của chị thì đó là niềm lạc quan. Chị không hề muốn mắc căn bệnh nguy hiểm này cũng chưa từng nghị sẽ phải đối mặt với nó. Nhưng sau khi trải qua, chị cho rằng đó là món quà bất ngờ cuả số phận. Ông trời luôn thích những điều bất ngờ. Vì vậy mà ông thường tạo nên vô số những tình huống khác nhau để thử thách con người. Căn bệnh này khiến chị thêm quý trọng cuộc sống, quý trọng sinh mạng và quý trọng những người xung quanh mình. Đặc biệt là gia đình, bạn bè và cả những người thân yêu.

Chị vẫn luôn tự động viên mình bằng những tình cảm ấm áp của mọi người. Và chị biết ơn vì căn bệnh đã cho chị những trải nghiệm hơn những gì đã suy nghĩ. Vì chỉ có thể khi đã đi qua, bản thân mới cảm nhận được sâu sắc mọi thứ mình đang có. Để thêm yêu thật nhiều, thật nhiều cuộc sống quý giá này!

Nỗi đau tưởng như có thể chết đi

Đau đớn là hai từ để có thể hình dung về quá trình chiến đấu kiên cường của chị. Trong quá trình nằm viện, chị không thể tự chăm sóc, tự di chuyển như bình thường. Chị không thể tự đi lại, ăn uống hay tự vệ sinh cá nhân. Ban đầu, đó là sự thay đổi không thể chấp nhận được với chị. Và trên cơ thể cũng bắt đầu xuất hiện những vết lở loét. Những cơn đau dai dẳng từng cơn tra tấn chị cả khi thức lẫn khi mơ.

Nhắm mắt lại là đêm

Mở mắt ra cũng là đêm

Nhắm mắt lại là đau

Mở mắt ra cũng là đau.

Và cả những tâm sự nhói lòng của chị

Tôi duỗi chân duỗi dài cơn đau

Tôi co chân, cơn đau duỗi dài

Tôi nín thở cơn đau chẳng nín

Tôi khóc!

Kim tiêm, máu, hóa chất, kháng sinh, những lần xạ trị, ghép tủy,… khiến chị yếu và gầy hẳn đi. Bất lực lắm, đau đớn lắm thì chị mới thốt lên hai từ như vậy. Nhưng những giọt nước mắt yếu ớt cũng chẳng cẳn được cơn đau. Chị đành phải dùng thơ để chia sẻ, tâm sự nỗi lòng mình. Những vần thơ buồn bã và đau đớn, thở than, khóc thay cho những lúc chị sắp gục ngã.

Tình yêu thương

Dẫu phải đối mặt với bao khó khăn cùng đau đớn, chị vẫn gắng gượng để vượt qua. “Nhất định phải cố gắng” như môt câu thần chú chị luôn niệm thầm mỗi giờ mỗi phút. Ở bệnh viện, cùng với sự túc trực chăm sóc ngày đêm của mẹ là những lần thăm hỏi tận tình của bạn bè, anh chị thân thiết. Dù không giúp được nhiều nhưng đó cũng là nguồn động viên khích lệ vô cùng to lớn.

Cộng đồng xã hội cũng có những tổ chức từ thiện để hỗ trợ các bệnh nhân mắc bệnh ung thư phẫu thuật. Hay những tin ngắn trên báo để mọi người cùng quyên góp ủng hộ,.., Thế mới biết trên thế gian này tình yêu thương vẫn luôn tràn ngập khắp nơi. Có thể theo thời gian, mọi thứ đều phai mờ đi, lùi xa dần nhưng sự ấm áp của tình thương vẫn còn đọng lại, nơi trái tim của tất cả mọi người.

Kết

Cuốn sách Muôn ánh mặt trời mình đọc cách đây cũng khá lâu rồi. Ban đầu mình bị ấn tượng bởi bìa sách là một bông hoa hướng dương rực rỡ nổi bật giữa tông nền trắng chủ đạo. Nhưng sau đó, mình còn bị thu hút bởi cả nội dung, bởi những cảm xúc vô cùng chân thực bên trong. Thực sự là chưa bao giờ, lòng mình có những cảm giác diệu kỳ đến vậy. Mình như cảm được những nỗi đau của chị, thấu hiểu những nỗi cô đơn. Và mình cảm thấy thương những con người bất hạnh, mắc căn bệnh xấu. Hay những con người phải gánh chịu những thiệt thòi không hề mong muốn…

Bên cạnh chúng ta, các bạn đồng hành, những người chiến hữu luôn cùng ta kề vai sát cánh. Vậy có điều gì mà chẳng thể hoàn thành, chẳng thể vượt qua? Hy vọng rằng mỗi người đểu cảm nhận được sức mạnh ấy. Hy vọng nỗi đau sẽ không đến với bất kỳ ai trên đời.

Hy vọng bạn luôn rực rỡ và hạnh phúc như những bông hoa luôn hướng về mặt trời.

Leave a Reply