Nêm nếm niềm vui – Khi cảm xúc nhảy múa sau mỗi món ăn ngon

Tâm tình” với rau củ là cách để ta học giao tiếp, và gói ghém cảm xúc, đồng thời đó còn là thứ ngôn ngữ ngon lành để ta nói cùng người yêu thương.

(Trích Nêm Nếm Niềm Vui – Ma Ka Na Chi)

Khi được bạn kể về ý tưởng và hành trình của cuốn sách Nêm nếm niềm vui, tôi đã rất tò mò về những gì sẽ được kể trong cuốn sách và tự hứa khi nào sách ra sẽ đặt ngay một cuốn. Trước là để ủng hộ cô bạn thân thiết của mình, sau sẽ tặng bạn một bài cảm nhận chân thực.

Tôi đã đọc hết cuốn sách với một sự nhẹ nhàng và thoải mái. Có lẽ bởi mỗi câu chuyện trong đó đều được viết một cách rất tự nhiên và thân thuộc. Khi những món ăn gắn liền với những kỉ niệm tưởng riêng mà lại rất giống với cảm nhận của nhiều người. Và những điều được viết cũng như thay lời muốn nói của bao tín đồ ẩm thực Việt. Đơn giản, tự nhiên và rất thân thuộc.

Người trẻ lớn lên đôi khi bận rộn với công việc và những mối quan hệ rộng mở, kèm với hàng quán mọc lên như nấm, có nhiều sự lựa chọn đôi lúc lại quên mất việc quay về mâm cơm gia đình. Bẵng đi một thời gian dài tôi cũng bỏ quên những bữa cơm tối hoặc cuối tuần với cả nhà.

Tôi đi ăn với đồng nghiệp, bạn bè ở những nhà hàng sang trọng với những món ăn đa dạng và dường như quên mất có một “mâm cơm” kiên nhẫn chờ đợi tôi về. Sẽ thật may mắn khi đã mệt mỏi nếm trải cuộc đời, chúng ta vẫn còn cơ hội tìm về những điều giản đơn. Khi có thể quay về nhà sớm ăn bữa cơm với những người thương yêu, tôi thấy lòng nhẹ tênh, mình vẫn là đứa trẻ háo hức chờ cơm hồi nhỏ: không bon chen, không phiền muộn. Vẫn là những gương mặt thân yêu, những tiếng cười bao năm vẫn vậy”.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Khi nói về cảm xúc khi thưởng thức những món ăn, không phải là điều lạ lùng vì ai cũng từng cảm nhận những điều đó, nhưng cái đặc biệt ở cuốn sách này – đó là lần đầu tiên viết ra những cảm xúc ấy lên trang giấy -như một cách để giãi bày, tâm sự và chia sẻ niềm vui khi được thưởng thức những món ngon – ở những địa điểm và thời khắc khác nhau.

“Để tôi kể bạn nghe về món nem nướng mà chị em tôi luôn trông đứng trông ngồi mười lần như một mỗi lần nhà có ai từ Đắk Lắk vào Sài Gòn. Chúng có một hành trình dài 300 cây số cũng lắm gian nan. Để đem được món ăn đó lên máy bay, người nhà phải đóng gói kỹ lưỡng nhiều lớp bằng thùng carton giúp mùi không bị vương ra ngoài và món ăn giữ vẹn nguyên độ tươi, độ nóng.

Kỳ công là thế, nên nem nướng đến nơi dù có phải đợi tới khuya thì cả nhà vẫn một mực dành bụng đói để thưởng thức một vài cuốn nem quyến rũ nóng hổi đầy đủ rau sống, đồ chua chấm với nước tương sền sệt thơm nức. Tôi cũng đã đi qua nhiều nơi và thưởng thức nem nướng nhiều nhưng vẫn luôn mạnh miệng khẳng định nem nướng Phan Thiết, nem nướng Đà Lạt hay nem nướng Nha Trang đều không thể ngon bằng nem nướng Đắk Lắk được. Thế mà, khi đi về đúng địa chỉ đó tại Đắk Lắk, vào bàn ngay ngắn và kêu ra những phần nem y hệt, tôi lại không cảm thấy được vị ngon mình đã từng thưởng thức như lúc ở nhà nữa.

Thật lạ, cũng là những cuốn nem nướng ấy nhưng hương vị bỗng dưng trở nên bình thường. Trong giây phút ấy, tôi chợt nhận ra rằng ngoài món ăn ngon chúng ta còn cần cái “không khí”, hay nói cách khác là cảm xúc khấp khởi chờ đợi, hân hoan mong ngóng một món ăn đi kèm sự tử tế của những người thân thuộc. Những điều đơn giản ấy bỗng chốc hóa thành thứ gia vị diệu kỳ nêm nếm cho những món ăn ấy tồn tại mãi mãi trong tâm trí.”

Thật thú vị khi có ai đó chỉ ta những điều đơn giản, dễ thương để là một vị khách đáng mến khi được mời đến nhà ăn một bữa cơm, hay giới thiệu một nơi ăn uống chất lừ từ trải nghiệm của chính mình: trải nghiệm cà phê vợt, đi ăn để thấm cái vị ngon của nước mắm, hay chỉ đơn giản là thưởng thức cái vị không lẫn vào đâu được của “nữ hoàng đường phố” – bánh tráng trộn Sài Gòn.

Tôi thích cái cách các bạn dành cho nhau những yêu thương qua từng món ăn dành cho nhau trong buổi gặp mặt hay trong bữa tiệc độc thân của cô bạn thân thiết trước khi chuẩn bị lấy chồng, thích việc chọn lựa món ăn cho nhau và nghĩ đến cảm xúc của bạn mình khi được thưởng thức những món ăn đó. Thời này thực sự không còn có nhiều quan tâm nào hơn thế.

“Sự tình là ngoài việc được ăn ngon, chúng tôi còn được trải nghiệm cảm xúc vừa quen vừa lạ. Bởi chắc hẳn đã rất lâu rồi bạn quên mất cảm giác được đứng trong cùng một căn bếp với những người mình yêu quý. Những người bạn thực sự là những người luôn mang đến cho bạn cảm giác được là chính mình, họ hiểu con người bạn nhất.

Và trải nghiệm ẩm thực này là một cách diễn đạt mới lạ để biết họ hiểu bạn ra sao thông qua sự tinh tế về vị giác. […] Bạn có thể nhận được món ăn siêu ngon vừa ý, vừa cực kỳ hạnh phúc vì người kia chắc chắn là BFF truyền kiếp của bạn. Nhưng cũng có thể đây là thời khắc bạn chợt nhận ra điểm khác biệt to lớn giữa hai người, điều bạn hoàn toàn chưa biết về họ. Những lúc thế chắc chắn rằng bạn sẽ có thêm nhiều đề tài để trao đổi với nhau đấy.”

Khi nấu nướng là niềm vui và sự mãn nguyện của người ăn là thước đo của hạnh phúc, mỗi món ăn đột nhiên trở nên giá trị hơn rất nhiều. Và đúng là cảm xúc tạo nên tuyệt tác, người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều lần khi món ăn mà mình làm thực sự khiến người được ăn cảm thấy mãn nguyện.

*

Những chia sẻ của Giang Vương về mâm cơm nhà cũng nhẹ nhàng như gió. Lời của cô như nói hộ nỗi lòng của những người con xa xứ, thèm được đoàn tụ với gia đình và ăn bữa cơm ngon đầy ắp tiếng cười và bình yên nơi nếp nhà.

“Tôi bất giác nhận ra rằng “mâm cơm nhà” có ý nghĩa với mình nhiều hơn tôi vẫn nghĩ. Nó có thể chữa lành và vỗ về, nuôi dưỡng đứa trẻ trong mỗi chúng ta. Và tôi tin ai cũng có một mâm cơm nhà mà ở nơi đó có người đợi mình, được nêm nếm bởi những yêu thương chân tình và hơi ấm gia đình. Mâm cơm ấy chính là điểm tựa vững vàng giúp ta vượt qua bão táp của cuộc đời, cũng là điều quý giá thàm nhắc nhớ nơi ta luôn thuộc về.

Sau này nếu có gia đình riêng, tôi sẽ kiên nhẫn như ngoại, như má: tận tâm với những mâm cơm và dốc lòng với những người mà mình yêu thương, gìn giữ những khoảnh khắc quý giá: để những đứa trẻ khôn lớn luôn có nơi để ấm bụng giữa cuộc đời nhiều giông tố.

[…] Và tôi tin những thế hệ trước như nội tôi, ngoại tôi, rồi cả má tôi đã nắm trong tay thứ quyền lực “ghê gớm” giữ chân những thần dân bé nhỏ và cả trái tim của những người đàn ông trong gia đình. Họ xây dựng tổ ấm của mình bằng “mùi thơm” của sự quan tâm và “vị” của việc chăm sóc thông qua những món ăn đã dốc lòng nấu nướng.”

Chất văn trong trẻo xen lẫn tươi vui và nhiều thích thú khám phá khiến việc “nêm nếm niềm vui” cũng trở nên thật thân thuộc với người đọc. Bởi vì thế cuốn sách có nét hấp dẫn riêng, độc, lạ và cá tính.

Xin dành tặng Nêm nếm niềm vui cho những ai muốn khám phá ẩm thực Sài Gòn theo một cách khác hay muốn tặng ai đó chút niềm vui cuối ngày với những món ăn ngon.

Leave a Reply