Review Sách Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn của Tác giả Phạm Lữ Ân

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật lâu…”

Bạn dự định sẽ sống đến bao nhiêu tuổi? Bạn dự định trong ngần ấy thời gian bạn sẽ làm gì? Bạn vội vã kiếm tiền, bạn vội vã ăn, những giấc ngủ chập chờn và ngay cả để sống thôi cũng thật vội vã. Bạn bị dòng đời cuốn trôi trong chính những dòng chảy tấp nập của cuộc đời giống như chiếc lá rời xa cây và thả trôi theo cơn gió. Thời gian cũng như vậy, đôi khi thời gian trôi nhanh khiến ta không kịp nhận biết và chính trong những lúc như thế bạn và tôi, và rất nhiều người khác phải thốt lên rằng “Giá như!”.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Con đường để bạn tìm ra lối đi trong cuộc sống hỗn độn này.

Bạn là học sinh, bạn vừa mới tốt nghiệp Trung học phổ thông, bạn là sinh viên nhưng đang loay hoay tìm lối đi cho bản thân hay đơn giản bạn đang rất bỡ ngỡ với cuộc sống? Thì đây là một sự lựa chọn đúng đắn dành cho bạn.

Tuổi mới lớn là tuổi ta đã bớt dần đi sự bảo bọc và che chở của bố mẹ và bắt đầu những bước đi đầu tiên vào đời. Cuộc đời có rất nhiều ngã rẽ, có hướng đi tốt có hướng đi xấu, quan trọng là bạn lựa chọn như thế nào mà thôi.

Tuổi mới lớn không còn ngây thơ vụng dại như những đứa trẻ nhưng cũng không đủ chín chắn như người trưởng thành. Giống như một trang giấy trắng chưa được nhuộm mực, như một đứa trẻ chập chững biết đi.

“Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn”. “Biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của những khoảng trống trong tâm hồn”.

Khoảng thời gian này là khoảng thời gian bạn phải vật lộn để tìm được lối đi riêng cho mình. Nếu bạn không thể tìm được thì bạn sẽ đứng im một chỗ rất lâu đấy. Một năm ư? Hai năm ư? Tôi nghĩ là bạn sẽ mất cả cuộc đời để tìm thấy nó đấy.

Dù là mất bao nhiêu lâu đi chăng nữa thì bạn cũng đừng sợ hãi, cũng đừng đánh mất bản thân và sự lương thiện của chính mình để đi theo những hành động tiêu cực trong xã hội phải trái lẫn lộn như hiện nay. Hãy cứ sống thật hiên ngang và kiêu hãnh, hãy cứ tự tin bạn là duy nhất trên đời. Hãy cứ ước mơ nhưng tuyệt đối đừng bao giờ lãng phí ước mơ của mình.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Cuốn sách viết về câu chuyện tình yêu của tuổi trẻ…

Tuổi trẻ là tuổi để yêu, là tuổi mà trái tim biết rung động khi đứng trước một ai đó. Đâu ai cấm tuổi trẻ không được yêu nhưng yêu như thế nào lại là câu hỏi mãi không có câu trả lời. Đâu phải ai yêu cũng thế nắm tay đi đến cuối cùng, nỗi nhớ nhung ai đó có thể bị thời gian làm phai mờ nhưng sự nuối tiếc sẽ còn đi theo ta mãi mãi. Những nuối tiếc về tình yêu khi còn trẻ, khi mà chúng ta dễ bị tổn thương nhất liệu bạn có thể dễ dàng quên đi nó được không? Giống như vết ngã để lại sẹo, bạn sẽ chỉ chảy máu lúc mới ngã và vết thương sẽ đau đớn một khoảng thời gian nhưng vết sẹo sẽ hằn sâu trên cơ thể bạn. Chính vì thế câu nói yêu thích của tôi là “Có mấy người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

Khi đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” tôi lại chợt nhớ ra một câu mà các bạn trẻ hiện nay rất hay nói : “Chờ đợi là hạnh phúc”. Liệu khi biết rằng “trăm năm là hữu hạn” bạn có sẵn sàng chờ đợi một người cả đời hay không? Với tôi câu trả lời chắc chắn là không. Tại sao ư? Tại sao bạn lại chỉ vì một người không còn yêu không còn thương mình mà bỏ lỡ rất nhiều cơ hội khác. Bạn đóng lại rất nhiều cánh cửa chỉ để đợi chờ một cánh cửa mở ra. Tuổi thanh xuân không phải là mãi mãi bạn chấp nhận từ bỏ mọi cơ hội khác chỉ để nhìn mãi về một hướng không?  Giống như tác giả Phạm Lữ Ân có viết : “Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu”, đừng giành khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình chỉ để chờ đợi một người bạn nhé.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Là những khái niệm thế nào là nhà và là nỗi niềm của đứa con xa quê.

Với các bạn thì nhà là gì? Với tôi, nhà là nơi có bố có mẹ, có đứa em trai mà tôi yêu quý dù mỗi lần về nhà lại cãi nhau chí chóe nhưng đi xa thực sự có một sự nhớ nhung khó diễn tả thành lời. Khi giữa bộn bề của cuộc sống, khi gặp những khó khăn mãi không thể vượt qua thì bản thân ta chợt nhớ đến nhà – nơi có tình yêu thương của cha mẹ, nơi có những khung cảnh quá đỗi thân thương của quê hương, nơi có đám bạn chơi thân từ thuở bé.

Và lúc đó ta chợt bật khóc vì sự cô đơn nơi đất khách quê người, nơi không có người thân và xung quanh chỉ toàn là sự lạ lẫm. Tôi cũng từng trải quãng thời gian khó khăn đó, cũng đã từng muốn từ bỏ tất cả chỉ để quay về vòng tay của mẹ. Xa nhà luôn là một thử thách khó vượt qua với tôi, nhưng cũng đủ để bản thân tôi nhận ra rằng mình cần phải trưởng thành hơn để có thể vượt qua thử thách đó. Những lúc như thế tôi lại chợt nhớ đến câu tác giả Phạm Lữ Ân viết “Nếu như bạn nhớ nhà, hãy nhận ra đó chính là yêu thương, chứ không phải là luyến tiếc, tủi hờn hay oán giận. Bạn biết chăng, nỗi nhớ nhà sẽ khiến bạn nhận ra rằng chúng ta luôn có thể yêu thương từ một nơi rất xa”.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn” cuốn sách đưa bản thân tôi đến rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau và khiến tôi quay về những nơi mà tôi rất lâu rồi không được trở về. Có một chút gì đó hoài niệm, có một chút gì đó sâu sắc, nhưng lại có một chút gì đó rất giản dị và đầy sự chân thành. Bốn mươi truyện ngắn đưa ta về quá khứ rồi đưa ta quay về với hiện tại, và chắc chắn bạn sẽ thấy mình ở đâu đó trong bốn mươi câu chuyện này.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn” cuốn ta đi nhẹ nhàng và sâu lắng như thế, giúp bản thân mỗi chúng ta có những suy nghĩ tích cực lạc quan hơn cho cuộc sống để phấn đấu hết mình vì những điều trước mắt. Vượt qua khó khăn thử thách để có thể dũng cảm đương đầu và đón nhận muôn màu câu chuyện của cuộc đời. Đó là cảm nhận của tôi về cuốn tản văn này, còn bạn thì sao? Hãy đọc và cho tôi biết cảm nhận của bạn nhé.

Leave a Reply