Người đi bán nắng – Bán cả những câu chuyện đời

Có những niềm vui hay nỗi buồn ta chẳng bao giờ kể hết được qua trang sách. Có những cuộc đời ta chẳng thể nào thấu hiểu, có những niềm đau chưa bao giờ được nói, có những im lặng ta chẳng bao giờ giải thích được. Luôn có những thứ như vậy. Bằng một thứ thanh âm riêng của văn học nào đó nhẹ nhàng mà dữ dội, Người đi bán nắng len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, khai quật từng nỗi đau và chia sẻ từng hạnh phúc.

Cuộc sống là những guồng quay, ở đó có con người khao khát đuổi chạy tìm kiếm yêu thương và thành công, có những người vật vã vì những nỗi đau không ngừng đuổi bám, mà cũng có kẻ bình thản nhìn đời, dang tay chấp nhận mọi điều. Chung quy ta vẫn là những con người nhỏ bé giữa cuộc sống bao la, giữ những cơ hội vô tình, và giữa những con người vô định.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Mẫn đưa ta vào câu chuyện của Người đi bán nắng, nhẹ nhàng nhưng cũng dữ dội chạm đến từng cơn bão lòng. Cái dữ dội của truyện Mẫn không phải cứ lướt qua là sẽ thấy mà phải đọc thật chậm, nhỏ nhẹ bước vào cuộc sống của nhân vật mới thấy bão đang vây quanh con người đơn côi. Là đứa con nhỏ đứng nhìn bão tố cuộc đời ập vào gia đình đang hạnh phúc, là nhìn những người thân yêu dần ngã xuống trước sự bất lực của bản thân. Ấy đã đủ bão giông chưa? Sẽ ra sao nếu một đứa con bảy tuổi đã từng sống trong một gia đình hạnh phúc giờ phải đối mặt với sự ra đi lần lượt của người anh và người em, nhìn ba nó đêm đêm loạng choạng trong cơn say gào thét đòi con, lắng nghe tiếng đàn như muốn cào xé con tim đang vỡ nát.

Đọc truyện Người đi bán nắng, Mẫn đưa ta qua những cung bậc cảm xúc rất lạ, truyện của Mẫn nhiều màu, nhiều cảm xúc, cũng nhiều tâm sự. Ta gặp những bão lòng xót xa, gặp những nỗi buồn tủi của những đứa trẻ “ nghèo”, gặp những thất vọng vì đã từng mơ. Truyện Mẫn không chau chuốt, trang trọng, ấy thế mà vẫn chứa đựng sự tinh tế nhất định.

Mỗi câu chuyện chính là một mảnh đời ở góc nào đó của cuộc sống, có buồn, có vui, có những cung bậc lạ lùng cũng có cả những tình yêu ngây ngô. Họ đến với nhau bằng hai chữ “ rung động” và “ đồng cảm” không chút vụ lợi, không toan tính cá nhân, yêu bằng cả trái tim và nhiệt huyết tuổi trẻ.

Tình yêu ấy không dùng tiền bạc để đong đếm mà dùng yêu thương để thấu hiểu, họ nhẹ nhàng bước vào đời nhau như một cơn gió nhưng để lại âm vang trọn đời như tiếng dương cầm và giúp dịu mát nắng hạ lòng mình như một ly thạch nha đam.

Mẫn có cách thổi hồn yêu thương riêng của mình. Là thế này: bạn sẽ đi qua những mảnh thủy tinh vỡ trước khi đến với con đường hoa hồng trước đã. Đi qua những thương đau, đi qua những đổ vỡ cuộc đời, bước qua cả những vấp ngã bạn sẽ biết trân trọng sự yêu thương hơn, mỗi nhân vật trong cuốn truyện này cũng vậy.

Họ là những đại diện cho những phận đời trong cuộc sống này, họ có cuộc đời khác nhau, họ sống với lý tưởng và đam mê riêng của mình nhưng đích đến chúng vẫn là hạnh phúc và kẻ thù của tất cả vẫn là niềm đau, thế nhưng họ biết cách biến niềm đau ấy thành niềm tin thành động lực để bản thân cố gắn hơn tiến về tương lai. “Có những nỗi đau mãi mãi chỉ là nỗi đau một khi ta không thoát khỏi nó. Nhưng nhờ có nó, ta thấy mình trưởng thành hơn”. Đọc truyện Mẫn có sức sống của tuổi trẻ, có khát khao về cuộc sống cũng có cái bình lặng, dung dị của một đời an nhiên.

Tôi đã đọc một vài truyện ngắn của các tác giả trên mạng văn học, bắt gặp cũng khá nhiều những cây bút với màu sắc khác nhau nhưng sao tôi ấn tượng với cây bút Minh Mẫn này thế. Một phong cách văn chương nhẹ nhàng mà sâu lắng khi cần lại dữ dội, lúc lặng thì bình yên, những triết lý về cuộc sống được gửi gắm qua mỗi mảnh đời. Đọc truyện Mẫn không đơn giản là đọc và cảm nhận cuộc sống của nhân vật mà còn nhìn thấy mình đâu đó trong từng câu chữ.

“Khi mặt trời mọc, con linh dương nếu biết nó chạy không nhanh nó sẽ làm mồi cho cọp. Mỗi ngày mặt trời mọc, con cọp cũng biết nếu nó chạy không nhanh bằng linh dương thì nó sẽ chết đói. Tôi không phải linh dương, cũng không phải cọp. Nhưng tôi biết nếu không chạy hết sức, tôi không thể tồn tại.”

Nếu sớm mai thức dậy, tôi biết mình không thể rũ bỏ niềm đau cuộc đời thì tôi nguyện mang nó đi theo để hạnh phúc tương lai sẽ vá lành vết thương quá khứ.

Leave a Reply