Người đua diều – Một món quà bất ngờ của tạo hóa về tình bạn

Bạn có bao giờ tự hỏi bản thân mình về mối quan hệ trên mức tình bạn là như thế nào chưa? Bạn có muốn có một mối quan hệ như vậy để làm khuấy động đôi chút cuộc sống lắng đọng của bạn không? Khaled hossini sẽ giúp bạn nhìn rõ hơn về tình bạn trong sáng, đẹp đẽ pha chút trung thành này trong cái nền của bối cảnh chiến tranh ở Afghanistan đầy “khói bụi” của sự tội lỗi, “khói bụi” của sự tha thứ hay đơn giản chỉ là sự trung thành tồn tại trong một con người bình thường nhưng không tầm thường, khao khát hạnh phúc. “Người Đua Diều”- một áng văn lãng mạng về bức tranh chân dung của Afghanistan thời hiện đại.

Người đua diều - Một món quà bất ngờ của tạo hóa về tình bạn

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Hai con người, hai hoàn cảnh sống khác nhau, hai chế độ dân tộc, hai chủng tộc khác nhau nhưng lớn lên trong cùng một bầu sữa mẹ, cùng sở thích, cùng lí tưởng, họ tồn tại trong một xã hội mà nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn là vấn đề lớn lúc bấy giờ. Hassan và Amir, hai cái tên có lẽ sẽ để lại trong tâm trí bạn đọc nhiều năm nữa, thậm chí nó còn thoắt hiện trong tâm trí ta mỗi khi nhớ về mùa đông, về cái diều, về tuyết, và về nước mắt. Truyện kể về tình bạn của hai con người trong cái thế giới phân biệt chủng tộc nặng nề đã cào xé lên cái tâm hồn trong sáng đến lạ của cả hai nhân vật.

Với Amir, dân tộc được yêu quý, bảo vệ, sống cùng với Baba, cậu luôn có những bất đồng về suy nghĩ, về mâu thuẫn trong chính con người cậu và cả bên ngoài nơi hiện tại khách quan. Dường như Amir là tổ hợp của sự mâu thuẫn dằn xé của xung đột kịch và sự ngây thơ trong sáng pha thêm phần đáng chê trách thẳm sâu trong con người nhỏ bé khao khát tình thương của Baba khi bản thân không phải là một phiên bản hoàn hảo của ông ấy, những cảm xúc của cậu cứ trào dâng khiến người đọc cảm thấy vừa đáng thương vừa đáng trách.

Người đua diều - Một món quà bất ngờ của tạo hóa về tình bạn

Thương cho hoàn cảnh của cậu, cho tính cách con người cậu, thương cho sự ngây thơ, trong sáng lúc ẩn lúc hiện trong nội tâm sâu sắc của một đứa con tinh thần mà Khaled Hossini đã thổi hồn mình vào hòa mình cùng với nhân vật trong một bản nhạc điệu về tình cha con, tình bạn bè, tình anh em mà đôi lúc nốt trầm, nốt lắng của bản nhạc ấy là bối cảnh của chiến tranh xâm lược và nạn phân biệt chủng tộc nơi đây.

Dòng chảy mạch truyện cứ trôi, cuốn theo những giá trị nhân văn mà Hassan gởi cho Amir, đôi lúc đó là sự trung thành tuyệt đối với chủ, đôi lúc cũng là sự bảo vệ bản năng của người anh dành cho em của mình thông qua hành động và suy nghĩ mà người đọc thu gom được, tổng kết được từ cậu bé tội nghiệp gánh chịu hậu quả của chiến tranh và cả nạn phân biệt chủng tộc nơi đây.

Khác với Amir, Hassan dường như là một cậu bé vô tư, ngây thơ hơn, dễ đoán về hành động và suy nghĩ hơn và đặc biệt là dũng cảm hơn Amir rất nhiều mặc dù em ấy là cái đáy của xã hội, là nốt trầm của bản nhạc này, tuy nhiên những điều ấy không làm vơi đi tài năng, lòng trung thành, sự dũng cảm và cả sự ngây thơ của một cậu bé người Hazara đáng được trân quý trong từng hành động và suy nghĩ mang tính chất tích cực ấy.

Với mạch thời gian trải dài, không gian rộng bao quát, Khaled  Hossini thực sự đã diễn đạt một cách rất chân thực về nội dung chủ đạo, giá trị cốt lỗi và bài học nhân văn sâu sắc mà ông muốn dẫn dắt người đọc. Những tình huống bất ngờ, những khoảng trống trong tâm lí, khoảng trống trong câu chữ mà ông bỏ trống cho người đọc tự điền cũng phần nào nói lên tài năng kể chuyện và xây dựng tình huống tài tình trong ông.

“Khi con giết một người, con ăn cắp một cuộc đời, con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp quyền được biết sự thật. Khi con lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng”.

Người đua diều - Một món quà bất ngờ của tạo hóa về tình bạn

Bài học về tội ăn cắp được xây dựng một cách cụ thể rõ ràng trong từng câu chữ, nó cướp lấy sự thuyết phục của người đọc và xây dựng một tư duy mới về tội lỗi mà tiếp theo đó là cả một tấn bi kịch về tội lỗi mà ông bắt nhân vật của ông gánh phải, tuy mâu thuẫn trong chính cách xây dựng nhưng nó bổ trợ cho nhau làm đòn bẩy thật mạnh để cả hai cùng bậc nhảy trong một khuôn khổ của 457 trang giấy, hay chính xác hơn đó chính là 457 giai điệu về tình người, tình yêu, tình bạn, tình cảm gia đình và tình anh em…

“VÌ CẬU, CẢ NGÀN LẦN RỒI”, sự hi sinh không vụ lợi, sự hi sinh thầm lặng, sự trung thành đến cảm động, sự tôn trọng và đỉnh cao của sự cho đi là đây, câu nói đáng giá nhất được tác giả sử dụng đến ba lần nhưng trong những hoàn cảnh khác nhau, những con người khác nhau, những ngôi kể khác nhau mà câu nói sau là sự gợi nhớ về gốc ngọn của câu nói đầu tạo nên một cảm giác lượng lờ cảm xúc cho người đọc thỏa sức liên tưởng và cảm nhận từng tình huống, từng cảm xúc chứa đựng trong trong từng câu chữ.

Tuy khác nhau về tình huống nhưng chúng lại hòa cùng vào một ý nghĩa nhân văn được chắc chiêu đến cảm động. Trong cuộc sống đôi lúc chúng ta thường quá vội về cung cách vì thế ta vô tình lướt qua những con người xem ta là tất cả để rồi khi nhận ra, tất cả đã quá muộn. Người ta thường nói Cho đi là nhận lại. Nhưng Hassan dường như không cần đến sự nhận lại, cậu cứ thế cho đi, cho đi,…và rồi cậu đánh mất cả cuộc đời mình khi nào không hay biết.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Phan Minh Nhựt

Leave a Reply