Người trộm bóng – Hành trình của sự trưởng thành

Đây là câu chuyện về hành trình cảm xúc từ khi còn là một cậu học sinh lớp 6C đến khi đã là một sinh viên Y khoa năm cuối của chàng trai có khả năng rất đặc biệt – Có thể trò chuyện và lấy trộm những cái bóng của người khác.

Người trộm bóng được viết bởi Marc Levy- một trong những tiểu thuyết gia nổi tiếng bậc nhất nước Pháp, ông hiện sống tại Luân Đôn (Anh). Các tác phẩm của ông đã được dịch ra 41 thứ tiếng và tiêu thụ 19 triệu bản trên khắp thế giới. Người trộm bóng là tiểu thuyết thứ mười một của Marc Levy.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Tuổi thơ chẳng mấy yên bình

Khai thác cuộc sống, tâm tư của một đứa trẻ bị tổn thương bởi sự rạn nứt của gia đình là một đề tài không hề mới. Tuy nhiên, điều khiến Người trộm bóng trở nên khác biệt chính là từ một cách tiếp cận mới mẻ và khác lạ.

Mở đầu cuốn truyện, độc giả được giới thiệu về một cậu bé bị phạt vào ngày thứ bảy ngay trong tuần đầu tiên của năm học. Khi trở về nhà, cậu chuẩn bị “một vài mánh khóe, trong đó có một nụ cười ăn năn không thể cưỡng lại được” để đối mặt với bố. Nhưng không như tất cả mọi lần trước đó, lần này cậu chẳng phải viện đến chúng. Vì “bố chẳng có vẻ gì buồn bực, mà chỉ buồn bã”. Đó là ngày bố sẽ rời khỏi nhà, cuộc sống của cậu giờ đây chỉ còn mẹ mà không có bố hiện diện ở đó.

Người trộm bóng không có lối kể chuyện tạo cao trào hay làm quá lên mọi điều. Câu chuyện được kể một cách nhẹ nhàng, bình lặng nhưng lại gây ra những “sát thương” rất đau đớn trong lòng người đọc. Có đau đớn không trước một đứa trẻ học được “sự không chung thủy” từ hai người mà nó yêu vô hạn, hai người đã luôn tồn tại mỗi ngày trong cuộc sống của nó. “Cho dù không có hình ảnh, chúng còn xác thực hơn nhiều, khi các nhận vật chính của vở kịch diễn xuất ngay trong căn phòng sát cạnh phòng bạn”.

Sự tổn thương của một đứa trẻ luôn khiến chúng trở nên sầu muộn và suy nghĩ của chúng chẳng còn vô tư như một đứa trẻ bình thường. Mọi đứa trẻ đều mơ ước mình trở thành người lớn. Nhưng cậu bé thì hy vọng “mình không lớn lên quá nhiều trong những tháng tiếp theo, như thế để lỡ bố tới tìm tôi, bộ đồ đẹp của tôi vẫn sẽ còn vừa vặn”. Khi nhìn thấy một ngọn hải đăng nhỏ xíu ở cuối con đê chắn sóng cậu bé nghĩ: “Khi nhìn thấy nó nằm trơ trọi ở đó. Người ta có thể nói nó đã bị bố mẹ bỏ rơi lại đó và không lớn lên thêm nữa”.

Bố đã yêu một người phụ nữ khác. Nhưng bố không đủ can đảm để thừa nhận và cậu bé cũng chưa bao giờ dám hỏi mẹ. Cậu tự đổ mọi lỗi lầm lên chính mình, cậu luôn tự trách mình vì không thể là ai đó đủ giỏi giang để khiến  bố muốn ở lại nhà. Nỗi dằn vặt ấy tưởng như đã rất đau đớn rồi. Nhưng không, sự tổn thương ấy còn đau đớn hơn gấp nhiều lần khi cậu thổ lộ tâm sự với người bạn gái Shophie:

“Anh biết ông yêu một người phụ nữ khác không phải là mẹ anh, nhưng anh cần biến mình thành kẻ chịu trách nhiệm về việc ông vắng mặt. Vì nỗi đau là cách duy nhất chống lại nỗi sợ rằng anh sẽ quên mất khuôn mặt của bố, để nhắc nhở anh rằng ông vẫn tồn tại, rằng anh cũng giống như tất cả bạn bè trong lớp, rằng anh cũng có một người bố.”. 

Hành trình trưởng thành

Là hành trình của cậu, là câu chuyện xoay quanh mọi mối quan hệ của cậu. Nhưng Marc Levy chưa một lần hé lộ tên của “Người trộm bóng”. Không chỉ vì câu truyện được kể theo ngôi thứ nhất (Tôi) mà trong tất cả các đoạn hội thoại, các bức thư, cũng chưa một lần cái tên đó được tiết lộ. Điều này dường như là một sắp đặt cố ý của Marc Levy, để những độc giả của ông chính là người đang đứng vào vị trí của cậu bé đặc biệt đó, nhìn cuộc sống qua con mắt của cậu, trải qua những tổn thương cũng như rung động trong trẻo của cậu một cách chân thực nhất.

Trưởng thành chưa bao giờ là một hành trình đơn giản với mỗi con người. Vì vậy, nó càng khó khăn hơn với một người đã có tuổi thơ đầy những tổn thương. Đối mặt với nỗi đau của chính mình đã khó, “có năng lực nhận ra những gì người khác nghĩ, hay chính xác hơn là những gì khiến họ bất hạnh”sẽ càng khiến con người ta cảm thấy bế tắc hơn. Năng lực có thể nói chuyện với những cái bóng, có thể trộm bóng của người khác của cậu bé giống như một phép ẩn dụ về một phần thử thách con người phải bước qua trong quá trình trưởng thành của mình. Vì cuộc sống là của riêng chúng ta, nhưng nó cũng được tạo nên từ những người chúng ta gần gũi, yêu thương hay căm gét.

Cậu bé sợ hãi, loay hoay trước năng lực mà mình có được. Giống như tất cả mỗi chúng ta, có những khoảng thời gian chúng ta nghi ngờ chính bản thân mình. Chẳng biết mình có thể làm được điều gì hay điều mà mình đang có có thật sự mang lại ý nghĩa tốt đẹp. Những tổn thương đã khiến cậu bé luôn sợ hãi và buồn rầu. Nhưng khi chính chiếc bóng của cậu chỉ cho cậu thấy ánh mắt tràn đầy yêu thương mà bố giành cho cậu trong bức ảnh bố bế cậu trên tay khi cậu còn bé xíu, điều đó khiến cậu tự nhủ rằng tình yêu mà bố giành cho cậu “Nó chắc chắn vẫn còn hiện hữu trong trái tim ông.”. Cách chiếc bóng làm cho cậu, cũng chính là điều cậu nhận ra mình phải làm, đó là: “Hãy tìm cho mỗi người cậu lấy đi cái bóng một tia sáng nhỏ bé để thắp sáng cuộc đời họ, một mảnh ký ức còn bị che giấu của họ.”

Hành trình trưởng thành của cậu bé chính là hành trình đi qua nỗi đau của chính mình. Hành trình học cách thấu cảm được nỗi đau đớn, cũng như những góc khuất không thể thổ lộ của mẹ, của bác bảo vệ, của cô bạn gái Shophie, Cléa, những bệnh nhân của cậu hay cả những ước mơ bị chôn giấu của cậu bạn thân Luc. 

Điều gì tạo nên hạnh phúc?

Giữa bao nhiêu những tổn thương, đau đớn. Giữa những chật vật, băn khoăn của một người trưởng thành. Tất cả những điều đó là một hành trình đầy cảm xúc. Hành trình đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi: Điều gì tạo nên hạnh phúc?

Từ khi còn là một học sinh lớp 6, cậu bé đã trở thành “cái gai” trong mắt của cậu bạn to con cùng lớp Marquès vì cả hai cùng thương mến cô bạn xinh xắn Élisabeth. Cậu tìm cách hôn Élisabeth, nhưng nụ hôn ấy “chẳng hề có hương vị của mật ong hay dâu tây” như cậu vẫn tưởng tượng.

Cậu không thể  cảm nhận được hạnh phúc vì đó không phải là tình yêu mà chỉ là “dư vị báo thù với Marquès”. Cậu cũng đã lầm tưởng một thứ tình bạn đẹp là tình yêu. Nhưng cuối cùng cậu nhận ra, người cậu sẵn sàng chia sẻ mọi bí mật, nhớ rất nhiều điều về người đó, cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên họ mới chính là người cậu yêu.

Cậu đã can đảm đối mặt với cha của Luc để giúp người bạn thân nhất của mình được đi con đường mà cậu ấy mơ ước. Nhưng khi đã được đi trên con đường ấy rồi, cuối cùng Luc lại nhận ra: “Ở đây tớ không hạnh phúc”. Điều trước đây Luc ngỡ rằng mình chỉ làm vì gia đình. Nhưng khi rẽ lối sang một hướng khác, cậu mới nhận ra lựa chọn trước đây mới khiến cậu cảm thấy hạnh phúc. 

Dù là một gia đình không còn trọn vẹn. Nhưng tình yêu của mẹ giành cho cậu bé cũng như tình yêu của cậu giành cho mẹ chưa bao giờ ít đi. Năm tháng không làm phai đi tình mẫu tử thiêng liêng. Nhưng cuộc sống cuốn chàng sinh viên Y khoa ấy đi xa hơn những buổi về thăm mẹ.

Những mối quan hệ, những bận tâm riêng khiến một sinh viên Y như cậu không nhận ra bệnh tình của mẹ. Những chắc chắn mẹ chưa bao giờ trách cậu. Bởi vì hạnh phúc của bà, mong ước lớn nhất của bà chính là cậu có được niềm vui trong cuộc sống, tìm thấy công việc mà cậu cảm thấy hạnh phúc, dù cậu lựa chọn thế nào chỉ cần cậu yêu và được yêu đã là hoàn tất mọi tâm nguyện mà bà gửi gắm. Hạnh phúc của một người mẹ chính là những đứa con.

Tình yêu của cậu bé đối với mẹ gần như chưa bao giờ được nói thành lời. Nhưng đó là khi cậu không bao giờ nhắc đến những tổn thương của bà, là khi cậu sẵn sàng tha thứ cho sự vắng mặt của mẹ vào buổi lễ trao phần thưởng  cuối năm, là khi cậu thét lên giữa sân ga khi nghe tin mẹ không còn nữa. Cậu đã nhận ra một trong những hạnh phúc mà bản thân mãi mãi không còn được đón nhận:

“Ở tuổi vị thành niên, ta mơ đến ngày được rời khỏi bố mẹ mình, nhưng rồi một ngày kia chính bố mẹ ta sẽ rời xa ta. Khi đó ta chỉ ước gì có thể, dẫu chỉ một khoảng khắc thôi, quay trở lại là đứa trẻ sống dưới mái nhà cùng bố mẹ, để ôm lấy họ trong vòng tay ta để nói không chút ngại ngần xấu hổ rằng ta yêu họ, nét sát vào bố mẹ để bố mẹ làm ta yên tâm lần nữa.” 

Kết

Người trộm bóng là một cuốn tiểu thuyết ngắn, chỉ vẻn vẹn 281 trang giấy. Nhưng lại khắc họa lên được nhiều vấn đề rộng lớn hơn dáng vẻ bề ngoài đó rất nhiều. Cuốn tiểu thuyết mang đến cho độc giả gần như là tất cả những tình yêu đẹp đẽ nhất một con người có thể có trong cuộc đời. Tình mẫu tử, tình bạn và tình yêu nam nữ. Đó là một hành trình đầy cảm xúc. Rất buồn nhưng cũng rất đẹp và đôi khi là hóm hỉnh. Người trộm bóng– đó là một tác phẩm tuyệt vời dành cho tất cả những ai đang trong quá trình trưởng thành hay đã trưởng thành.

Bà Review được đóng góp bởi Cộng Tác Viên Hà Thúy Ngà

Leave a Reply