Review Sách Nhân hình quán – Yukito Ayatsuji

Một đứa trẻ phải làm gì khi chúng mắc phải sai lầm ?

Chúng đau khổ, dằn vặt vì không ai cho chúng một lời giải thích, rằng vì sao chúng sai. Chúng sợ hãi vì chưa đủ ý thức để nhận biết hành động của chúng có thể gây hậu quả đến mức nào. Chúng né tránh ánh mắt vô cảm, thù hằn của những người xung quanh, thậm chí là từ chính những người thân máu mủ. Thu mình vào thế giới nội tâm nhỏ bé là cách duy nhất để chúng trốn chạy hiện thực phũ phàng. Đứa trẻ ấy rồi đây sẽ lớn lên với những vết thương lòng, những chấn thương tâm thần vì sức chịu đựng non nớt, bản năng né tránh nỗi đau gây ra…

Rồi những đen tối tận cùng, cũng từ đó mà nảy sinh…

Mảnh kí ức bị vỡ

Hiryu Soichi chuyển đến sinh sống tại Nhân hình quán với một thân thể ốm yếu và một quá khứ trống rỗng. Anh không còn gì ngoài gia tài mà người cha giàu có để lại cùng một trái tim tan vỡ vì bị chính cha mình ghẻ lạnh và đau đớn nhất, chính anh cũng không biết vì sao cha lại ghét anh đến vậy. Kí ức của anh chỉ còn lại một khoảng không mờ sương với những mảnh vụn vặt, vỡ nát, xuất hiện chớp nhoáng trong những giấc mơ chập chờn…Những hình nhân thiếu sót bộ phận đặt rải rác xung quanh nhà, những giọng nói kì lạ văng vẳng trong đầu óc xuất hiện như bắt anh lãnh nhận tội ác do mình gây ra…

Anh vùi mình hàng giờ trong xưởng tranh để khắc họa lại những vết cắt nhập nhoàng ấy. Có một điều gì đó can ngăn anh giành lại trí nhớ của mình, một mệnh lệnh bắt anh đừng dấn thân vào sự thật đau lòng ấy.

Những tình tiết gay cấn, những án mạng liên hoàn chồng chéo, đan xen những mảnh vỡ trong quá khứ của nhân vật chính khiến Nhân hình quán trở thành cuốn sách rất khác với những tác phẩm trước đây của Yukito Ayatsuji. Ông mượn những hình ảnh méo mó trong tâm trí Hiryu để dẫn dắt người đọc đến với những xung đột. Ban đầu chỉ là những tai nạn tưởng chừng như vô ý: Mảnh thủy tinh đặt trong hòm thư; Tảng đá nằm giữa nhà khách; Phanh xe đạp bị đứt,…rồi xác con mèo bị đập nát, những đứa trẻ bị kẻ vô tri giết hại, một cái xác chết trong nhà trọ, cái chết của người mẹ nuôi…

Tất cả chuỗi kinh hoàng ấy đều mắt xích đến quá khứ bị chôn vùi của Hiryu. Dường như kẻ ác nhân đang dồn anh vào chân tường, bắt anh phải nhớ lại tấn thảm kịch mà anh chọn cách chạy trốn để lãng quên. Giọng nói đáng sợ ấy đeo đuổi anh cùng khắp từ giấc mơ đến thực tế, “gợi ý” một cách tàn nhẫn, ép anh phải tự tay phá bỏ bức tường ngăn cách mình với vụ án đau lòng năm xưa, khi mà chính bản thân anh cũng không thể ý thức được mình đã làm gì…

Một đứa trẻ…Nó đang khóc…tại một cánh đồng màu đỏ…Tại sao cánh đồng lại màu đỏ ?…Màu hoa…Loài hoa hay mọc tại nghĩa địa…Hoa bỉ ngạn lay động trong gió. Một con rắn đang bò tới, nó màu đen…Không…Nhìn kĩ nó không phải con rắn, một đoàn tàu. Đứa trẻ ấy đặt tảng đá giữa đường tàu với hy vọng ngây ngô mẹ mó sẽ không rời xa nó…Đoàn tàu lật bánh…Tiếng khóc ai oán, tiếng kêu la thảm thiết, đứa trẻ bỏ chạy về nhà…. Cha nó biết, ông nhìn thấu được đứa trẻ ấy, đứa trẻ thơ này đã gây ra thảm kịch tàn khốc nhất chỉ vì nó quá bất cần.

Trong những cái xác, có mẹ nó. Ông còn cách nào khác ngoài việc bắt nó im lặng, im lặng mãi mãi, không được kể với bất cứ ai…Không…Hãy quên chuyện này đi, quên hẳn đi, vứt ra khỏi kí ức, hãy sống như chưa bao giờ có khoảnh khắc đó xảy ra. Ông bằng quyền lực của mình, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Còn đứa con trai ấy, ông chẳng thể sống mà nhìn vào mặt nó…đứa con trai có đôi mắt của người vợ mà ông yêu thương…kẻ đã giết hại vợ ông…Chúa ơi, nó là con trai ông…

Kẻ có hai nhân cách

Yukito Ayatsuji giữ chặt câu chuyện của mình đến tận phút cuối cùng. Cái kết vỡ lở khiến người đọc bàng hoàng. Nhân vật chính được ông xây dựng bằng chiều sâu của tâm lí và nội tâm chồng chéo khiến người đọc bị đánh lừa bởi những mạch suy nghĩ tưởng chừng đã chạm gần tới cái đích của sự thực.

Khi một đứa trẻ tuyệt vọng, nó sẽ làm gì ?

Nó tạo ra một cái bóng khác bên trong để gồng gánh tất cả những nỗi đau mà nó phải chịu đựng. Cái bóng ấy là kết quả của thể xác không còn tình yêu, tổn thương, chấn động mạnh mẽ về tâm lí và sự hủy hoại trong tâm thức.

Vậy sẽ ra sao nếu cái bóng biết phản kháng ?

Nó tạo ra một hình khối kết nối với đầu óc vật chủ để điều khiển hành vi của kẻ đó. Nó không bằng lòng với việc một mình phải chứa toàn bộ nỗi đau mà vật chủ gây ra. Trong khi kẻ đó đóng vai người vô tội với một cái đầu rỗng tuếch không còn kí ức. Ngày ngày sống trong chăn ấm nệm êm, ăn ngày ba bữa mà quên đi tội ác mà mình gây ra…Cái bóng quyết định mình phải ra tay, nó câu dẫn trí tò mò, nó dựng vài vở kịch hay ho, giết vài mạng người…Kẻ ấy chắc đang sợ hãi, hãy nhớ lại đi…nhớ lại bản cáo trạng của mình…sao ngươi dám quên đi đôi bàn tay bé nhỏ nhuốm máu…

Toàn bộ tác phẩm Nhân hình quán đã khắc họa vô cùng thành công hai nhân cách đối lập của nhân vật Hiryu, một kẻ bệnh tật và một gã tàn ác. Cả hai giao tiếp với nhau bằng những suy luận, những kịch tính tưởng chừng như đã chạm đến đỉnh điểm để rồi xoay chuyển về quá khứ, nơi khởi nguồn hành động dại dột của đứa trẻ tội nghiệp ấy…Day dứt, xót xa, đau đớn, chạm đáy tuyệt vọng khiến đứa trẻ ấy biến thành một kẻ dị dạng, khuyết tật cả về tinh thần lẫn thể xác…

Rồi những đen tối tận cùng, từ đó mà nảy sinh…

Leave a Reply