Review Sách Nhật Ký Đặng Thùy Trâm

Đặng Thùy Trâm cô gái trẻ, một nữ Bác Sĩ mang trong mình một trái tim đầy trăn trở nhưng không hề yếu đuối. Tất cả những ngôn từ trong cuốn sách điều rất mộc mạc và chân thành. Xin phép cho tôi gọi Đặng Thùy Trâm với cách gọi là Chị. Đây chắc chắn là quyển sách mà bạn nên đọc. Nó là sự chân thực của một trời mưa bom, bão đạn. Nơi ông cha ta đã đổi lấy bằng cả xương, máu. Hãy đọc để thấm thía những cảm xúc, những nổi niềm của một cô gái trẻ tuổi đôi mươi mang trong mình một hoài bão lớn.

Chị viết quyển nhật ký giành riêng cho chị. Nơi chị gửi gắm những nổi niềm thương nhớ. Những cảm xúc thiêng liêng giành cho Đất Nước. Bởi lẽ Chị không nghĩ có một ngày quyển Nhật Ký nhỏ lại  trở thành cuốn sách tiếp lửa cho biết bao thế hệ sau này. Nên Chị bộc bạch những suy nghĩ tình cảm của mình ra hết những trang giấy trắng. Đây là cuốn sách kể chi tiếc, chân thật nhất về cảm xúc của những người lính trẻ đương đầu với bão đạn. Ở đây trong những trang sách họ Hiền lành gần gũi đến kỳ lạ. Còn ngoài kia nơi tiền tuyến họ đối mặt với kẻ thù không một chút e sợ.

Ngay trang đầu tiên cuốn sách đã làm tôi có một cảm xúc lạ kỳ. Trước mắt tôi như một bộ phim tua chậm rõ ràng, chân thực mà dạt dào cảm xúc. Nếu bạn là người yêu sách hãy đọc một lần Nhật Ký của Chị. Tôi chắc chắn bạn sẽ trân trọng thêm những phút giây Hòa Bình mà mình đang có.

Có thể là số phận, số phận mang nó đến với chúng ta. Cuốn sách đã được tìm thấy trên người của một nữ Việt Cộng. Nó đã suýt bị ném vào trong lửa. Nhưng một người phiên dịch đã giữ lại “vì trong đó có lửa”. Giá trị của cuốn sách còn lớn hơn những gì bạn nghĩ. Nó tốt đẹp, trong trẻo đến kỳ lạ. Nếu là người Việt Nam ít nhất bạn cũng nên sở hữu 1 cuốn. Hãy giữ cho con cái bạn sau này. Nó sẽ là một món quà giúp chúng trân trọng hiện tại. Biết ơn quá khứ những người đã hy sinh để giữ lại sự bình yên cho Đất Nước.

Thanh xuân Chị lưu giữ lại trong quyển nhật ký nhỏ. Chị không có nhiều thời gian viết Nhật ký hàng ngày. Chị bận với những ca mổ, sơ cứu thương binh. Rồi những lần chạy địch hay đến công tác ở những nơi mới. Nhưng không khi nào Chị quên mang theo. Dù là Nhật Ký nhưng nó thực sự tri thức.So với chúng ta ngày nay, những thanh niên của cả bốn mươi năm về trước họ sống khác lắm. Họ thánh thiện đến kỳ lạ. Dù biết rằng ngày mai có thể là tôi, là Anh ngã xuống dưới mũi đạn. Nhưng không! Họ chẳng màng. Thứ họ quan tâm là Hòa Bình là đoàn tụ. Họ khao khát Hòa Bình. Họ muốn được trở về bên ngôi nhà thân thương nơi có mẹ, có cha, có anh chị em….Dù ngày đó đối với họ còn rất xa.

Tôi đã có cảm xúc đau đớn đến nghẹn lòng. Qua những trang Nhật Ký của Chị, tôi thấy được nổi đau của từng người lính và những gì họ phải chịu đựng. Họ còn mạnh mẽ hơn cả sắt đá. Sống trong khoảng thời gian đầy khó khăn nhưng họ vẫn giữ tinh thần lạc quan, yêu cuộc sống. Cùng với một hy vọng rực cháy. Ngày mai, một ngày mai nào đó Hòa Bình sẽ về.

Xuyên suốt cuốn Nhật Ký. Là những lời tâm sự thật lòng. Nó không hề khô khan. Trong đó chứa đựng những thứ tình cảm thường nhật trong đó có tình yêu đôi lứa. Mối tình của Chị một mối tình khiến Chị nhớ nhung, da diết. Nó là mầm sống trong chị. Giúp chị vượt qua những nổi buồn và cô đơn. Và rồi cuối cùng cũng như bao người, Chị khao khát có được một mái ấm. Khao khát được trở về bên cạnh những người Chị yêu thương. Trang cuối cùng chị viết

“..nhưng sao lúc này đây mình cảm thấy thèm khát đến vô cùng bàn tay chăm sóc của một người mẹ mà thực ra là một bàn tay của người thân hay tệ hơn chỉ là một người quen cũng được. Hãy đến với mình, nắm chặt bàn tay mình trong lúc cô đơn, truyền cho mình tình thương, sức mạnh để vượt qua những chặn đường gian khổ trước mắt”

Điều thu hút trong Nhật Ký không phải là tài năng văn chương. Mà thu hút chúng ta bằng hiện thực. Bằng tình yêu Đất Nước cùng sự hy sinh thầm lặng của những người lính trẻ. Không chỉ ở Việt Nam cuốn sách đã được xuất bản sang nhiều nước. Nó truyền đi cái lửa trong những người trẻ thời ấy. Tự hào biết bao về truyền thống yêu nước, giữ nước. Đặc biệt là của những người phụ nữ nhỏ bé nhưng có sức mạnh phi thường.

Nhật ký kết thúc vào ngày 20.6.70 Đây là trang cuối cùng chị viết. Hai ngày sau Chị hy sinh…. Lúc ấy Chị 27. Cho đến bây giờ 6 năm kể từ khi đọc cuốn sách. Hôm nay viết ra những dòng này tôi vẫn cảm thấy những luồng cảm xúc kỳ lạ chuyển động trong cơ thể. Chị đã hy sinh cùng với biết bao người, ngã xuống vì Đất Nước. Chưa một lần run sợ, chưa một lần trốn chạy. Họ những người lính đã quên thân mình nằm xuống để giữ lấy sựu bình yên. Một lần nữa xin cảm ơn! Cảm ơn những gì mà các Anh, các Chị đã hy sinh để có được. Nhìn xem hôm nay trời rất đẹp, Đất Nước mình cũng đã không còn nghe tiếng mưa bom, bão đạn… Đã qua rồi những ngày tháng chiến đấu đầy đau thương.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Thao Giang

Leave a Reply