Nơi tình yêu ngang qua – Sâu thẳm trong lòng, có nơi tôi muốn đến

Mùa đầu tiên

Ký ức đang giấu mình nơi đâu

Phải chăng nó đang lặng lẽ kìm giữ chúng ta ?

Có những người dùng cả thanh xuân để đốt thời gian vào việc đi du lịch, nhưng đối với họ, sống chơi vơi, sống trong hoài niệm, họ gọi đó là lang thang. Họ đi hết bốn mùa, mỗi mùa lại ở một mảnh đất mới, với những xúc cảm mới. Đối với họ, đây mới thật sự là sống, là sống mà không phí hoài hơi thở của mình.

Choi Kab-soo, có lễ ông đang nghĩ vậy. Ông đốt thời gian của mình vào những chuyến đi. Có lẽ để quên đi những nỗi niềm, có thể là mặc niệm những kí ức cũ kĩ, lượm nhặt đôi ba câu chuyện đời vụn vặt để thấy bản ngã của mình, tự nhiên buồn với nỗi buồn của thiên hạ. Đời thật lắm điều lạ lùng như vậy…

Câu chuyện đó có thể về một chàng trai mượn lang thang như một liều thuốc giảm đau để quên đi mối tình dở dang. Anh mang nỗi lòng nặng nề đi khắp nơi rồi nhận ra cuộc đời ngoài kia vẫn đẹp như vây, như bát Kimchi lạnh anh ăn trên máy bay, những nẻo đường đầy hoa anh gặp,…Sao anh phí hoài tuổi trẻ vào việc khổ đau, thở than mỗi ngày…

Những điều bình dị tồn tại ngay trong bát mì tương đen, mùi tanh hôi của phiên chợ cá gần nhà, ga tàu điện mỗi ngày chen chúc,…và căn nhà sực nức mùi tình thương…

Kí ức là một phần kết cấu nên cơ thể nhưng đừng để rêu phong phủ kín tâm hồn bạn. Chỉ có những ngày lang thang thì mới biết trân quý những bình dị quanh ta, mới biết đâu là điều quý giá. Những chuyến du lịch dạy ta điều đó…

Mùa thứ hai

Mặc dù nói là nguy hiểm

Nhưng không nguy hiểm thì đâu phải là tình yêu.

Có lẽ đến cái ngưỡng 30, 40 của cuộc đời, người ta mới biết kỉ niệm vô giá. Những nối tiếc, những trăn trở cứ đầy vơi trong tâm hồn. Rồi lại xách balo lên để tìm lại chút hương còn vương vấn…

Mỗi mối tình qua đi, nơi chốn từng ghé, cuốn sách từng đọc, bản nhạc từng nghe cũng trở thành những điều đắt đỏ. Có vươn tay ra với cũng chẳng thể bám víu. Và dù không còn chúng ta, những điều ấy vẫn bất tử như ngày đầu đôi ta chạm ngõ.

Bãi biển Baram Arae vẫn xanh ngắt, bầu trời vẫn trong gợn cánh chim bay, hoàng hôn đỏ tà vẫn choáng ngợp, chỉ có anh và em là không còn vương hơi ấm lòng bàn tay. Đó là lần cuối anh và em đi bộ song song với tư cách là người yêu…Giờ chắc chỉ còn anh là nhớ Baram Arae, và nhớ em…

Có người họ sợ yêu…Sợ người mình trao trọn nỗi nhớ một ngày rồi sẽ buông tay. Những mối tình nguy hiểm như trò chơi mạo hiểm…Nhưng không nguy hiểm thì còn gì là tình yêu, một nét riêng mà tình yêu sở hữu…

Những ngày lang thang dạy ta, những kí ức là kim cương, đẹp mong manh như giọt sương đầu. Và hoài niệm cũng là một cách để bạn bước tiếp một cuộc đời mới, cuộc đời không còn người bạn từng thương…

Mùa thứ ba

Khi mùa lá rụng bắt đầu

Chúng ta sẽ lại có thể yêu nhau lần nữa.

Khi đã già dặn, chúng ta ngồi nhớ lại những tháng ngày qua, quãng thời gian tưởng chừng như không còn tình yêu là sẽ chết. Lớn rồi mới hiểu, không có cơm ăn mới chết thật…

Những ngày tháng lang thang, tính cách bỗng trầm lại, học cách quen với một mình, vui một mình, buồn một mình, ngồi khóc một mình hay ăn một mình. Đã qua rồi những nóng vội, giận hờn của thời ban sơ. Nhiều khi tự nhiên lặng người vì một khung cảnh lâu rồi mới bắt gặp, lặng yên bỏ ngoài tai những rỉ rả của người đời. Rồi chẳng biết tự lúc nào, ta lại yêu cái một mình rất lạ ấy…Hay đó là khoảnh khắc ta mới cảm nhận được sự tồn tại của mình, và học yêu cái bản ngã mà mình từng chối bỏ.

Những hoài niệm mà ta bắt gặp trong từng ngõ hẻm, từng quán ăn, ly cà phê nguội,…mang hình hài một người đã cũ…

Anh bắt gặp hình bóng em trong từng phân tử của cuộc sống. lang thang dạy anh rằng, anh rồi sẽ trưởng thành, gói em lại trọn một lòng hoài niệm…để rồi trong giấc mơ nào đó ở nơi xa lạ chẳng phải là nhà, chúng mình lại yêu bằng miền kí ức, em nhé ?

Những ngày còn lại

Tôi chỉ đang du lãm nhìn “em” một chút thôi

Lưu lại trong chốc lát rồi ra đi.

Đối với tác giả, “lang thang” đã và đang biến thành hơi thở của ông. Ông đắm mình trong những tháng ngày rong ruổi, kiếm tìm đôi ba vết cắt quá khứ, một vài câu chuyện trùng hợp, vài nụ cười, vài cái bắt tay…rồi đi.

Với chiếc máy ảnh cũ kĩ, nhưng mảnh đời vương tình cứ hiện ra để người ta thấm thía. Sau mỗi chuyến đi, giày bẩn, áo sờn rách, chỉ có nỗi lòng là đầy lên.

Vậy tại sao vẫn đi, vẫn đi để đong lòng mình với thiên hạ ?

À… Ra là tình yêu…Tình yêu níu kéo bước chân ta mỗi ngày…cho ta một nhựa sống mới.

Ai rồi cũng yêu…

Cuốn sách Nơi tình yêu ngang qua của Choi Kab-soo như một lời thủ thỉ tâm tình cho những ai đã trải qua trọn một phần đời, thích nhìn lại quá khứ bằng sự trân trọng, yêu mến những nẻo đường mình từng đặt chân, những tâm sự viết bằng giấy hay những bài thơ con cóc mình từng thốt lên ở một xứ lạ.

Lang thang là đi trên con đường này, lại mơ đến những cung đường khác…

Đời mà…lắm thứ chẳng thể giải thích…kì lạ lắm…

You May Also Like

Thông tin tác giả: Hang Do

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *