Tà Dương – Nỗi Đau Thời Hậu Chiến

Tà dương là cuốn tiểu thuyết đã đem tên tuổi của Dazai Osamu lên tầm tác gia vĩ đại ở xứ sở hoa anh đào. Cuốn sách dựa trên nhật ký của Kazuko – người phụ nữ có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của tác giả. Vì được lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật nên nỗi lòng mà cuốn sách khắc họa cũng là những nỗi đau vô cùng chân thực.

Dù cho chúng tôi – như lời mẹ nói – đã chết đi để tái sinh thành hai con người hoàn toàn khác nhưng phải chăng sự phục sinh như chúa Jesu đối với người phàm là không thể được?

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Tà dương kể về cuộc đời sa sút của gia đình quý tộc của Kazuko sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc. Đó cũng là tình cảnh chung của tầng lớp quý tộc Nhật Bản thời hậu chiến. Những nỗi đau thể hiện trong cuốn tiểu thuyết này chân thực đến mức mà người Nhật dùng từ “tà dương tộc” để chỉ tầng lớp quý tộc đang trong bờ vực lao dốc.

Bối cảnh của Tà dương là lúc Thế chiến hai kết thúc, cô gái quý tộc Kazuko gần như mất hết tất cả mọi thứ. Cha qua đời rồi cảnh gia đình lao vào sa sút. Mẹ của Kazuko vì ngày đêm mong nhớ cha của cô và đớn đau trước cảnh sa sút của gia đình mà ngã bệnh. Cuộc đời của họ cũng giống như ánh tà dương vậy, tuy có lúc vô cùng rực rỡ nhưng cũng lụi tàn dần rồi tắt hẳn.

Cuộc sống đầy biến động ấy đã khiến cho Kazuko và em trai Naoji trở thành những kẻ không còn đường để đi. Họ thực sự khủng hoảng về con đường phía trước phải đi như thế nào. Kazuko với cuộc hôn nhân đổ vỡ. Còn Naoji thì bế tắc trên con đường sự nghiệp tuổi trẻ của bản thân. 

Kazuko từng có một thời thanh xuân tươi đẹp với người mà cô yêu mến. Nhưng cũng như bao phụ nữ quý tộc khác, cô phải kết hôn với một người mà không phải ước nguyện của cả tuổi trẻ đời mình. Hôn nhân vỡ tan trong khi đó không phải lỗi của cô. Không ai hiểu cả, người bên ngoài cứ tiếng điều lên người con gái ấy. 

Còn em trai cô cũng không khá hơn. Naoji không biết phải làm gì trước một đất nước thất bại sau chiến tranh, anh mất hết tất cả, bế tắc và vô vọng trước tương lai của mình. Đó cũng là tình cảnh chung của tầng lớp trí thức thời hậu chiến.

Họ gần như không có chỗ đứng, không thể làm được gì trước một đất nước đổ nát sau chiến tranh thế giới. Trong cuộc chiến tranh ấy Nhật Bản đã thất bại và nhận lấy hậu quả của mình. Nhưng những người như Kazuko, Naoji chẳng làm sai gì cả, nhưng họ phải gánh lấy những mất mát không phải do họ gây ra

Thì ra em tôi cũng khổ. Hơn nữa, còn không có đường đi. Đến bây giờ, nó vẫn chưa biết mình phải làm gì. Chắc là vậy, nên mỗi ngày nó chỉ có uống rượu như chết mà thôi.

Cả Kazuko và em trai Naoji đều có những bi kịch riêng không giống nhau. Khi họ trở về sống ở nông thôn nỗi đau ấy tăng lên gấp bội. Cuộc sống ở vùng quê ấy đầy yên bình, mỗi ngày cô gái trẻ ngắm hoa nở ngoài hiên rồi ngồi đan len trong nhà, uống trà và đọc sách. Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua ngỡ là an nhiên, tự tại. 

Nó giống như chuỗi ngày dài lặp đi lặp lại vô nghĩa, dùng sự bình yên bên ngoài để trá hình vậy. Kazuko từng có những hạnh phúc mà bản thân mình theo đuổi, nhưng cô phải sống mà không thể làm gì cả. Chỉ có thể sống hết cuộc đời mình trong sự yên bình bề ngoài ấy mà thôi.

Và vết thương trong lòng tôi, thực ra cũng chưa bao giờ lành lại. À, tôi muốn kể mọi chuyện rõ ràng không che đậy tí gì cả. Thỉnh thoảng tôi thầm nghĩ sự bình yên ở sơn trang này chỉ là giả dối ngụy tạo mà thôi.

Cô không cần cuộc sống yên bình trong đau khổ vì tuổi trẻ trôi qua trong đau thương. Cô chỉ cần được sống một lần với những ước vọng tuổi trẻ đã trôi qua của mình mà mà thôi. Tình yêu mà cô hằng theo đuổi, hạnh phúc mà của hằng mong muốn tất cả đã biến mất trong khoảnh khắc.

Nếu như con người được sinh ra trong thế gian này dù thế nào đi nữa vẫn phải sống thì cái kiểu cách sống của mấy người này cũng không đáng ghét đâu. Sinh tồn à? Công cuộc sinh tồn, phải chăng đó là một đại nghiệp, cho dù ta sức cùng lực kiệt vẫn không thể nào hoàn thành?

Thứ hạnh phúc mà cô muốn theo đuổi là quá sức. Dư luận thời đại rồi sẽ áp đặt lên vai một người phụ nữ từng có một đời chồng là không còn tư cách đi tìm hạnh phúc nữa. Liệu có quá muộn để bắt đầu một cuộc đời mới? Hay cứ an nhàn để tuổi trẻ trôi đi không ngoảnh lại? Hay cứ từ bỏ hết mọi thứ để quên đi nỗi đau?

Sống trong thời cuộc ấy cách giải quyết của Kazuko và em trai Naoji lại rất khác nhau. Hai con người là sự trái ngược của hai tính cách. Một buông xuôi trước thời cuộc tàn nhẫn, một mạnh mẽ kiên cường dù dư luận ra sao đi nữa.

Kazuko không phải người phụ nữ được yếu đuối, cũng không phải người sẽ gục ngã vì đau đớn. Càng không phải là người sẽ từ bỏ khi ai đó nói cô không được phép, không thể làm. Cô gái ấy quyết định theo đuổi đến cùng tình yêu và hạnh phúc của bản thân dù cho người đời có nói gì đi nữa.

Con người chính là được sinh ra vì tình yêu và cách mạng.

Tình yêu và cách mạng chính là hai thứ làm nên giá trị thực sự của một con người. Sự mạnh mẽ và cố chấp bên trong con người Kazuko đã tạo thành thức động lực mạnh mẽ cho cô theo đuổi tình yêu của chính mình. Sự dũng cảm mấy cô gọi là một cuộc cách mạng, một cuộc cách mạng thực sự để thay đổi vận mệnh của bản thân mình.

Cô đã dũng cảm viết ba lá thư để theo đuổi đến cùng thứ cách mạng ở trong lòng cô. Đó là cách mà cô theo đuổi đến cùng, bộc bạch nỗi lòng của mình với Tiên sinh Uehara – cũng chính là hiện thân của tác giả Dazai Osamu. Người phụ nữ đã một lần đổ vỡ hôn nhân ấy mạnh mẽ hơn bất kỳ một ai khác. Cô luôn có một niềm tin mãnh liệt về cách mạng do chính bản thân mình tạo ra. 

Tuy nhiên hai người chúng em sẽ đấu tranh đến cùng với thứ đạo đức cổ hủ, sẽ sống như mặt trời.

Mối tình có thật với cô gái Kazuko cũng chính là nguồn cảm hứng để nhà văn Dazai Osamu sáng tác nên tiểu thuyết Tà dương. Cuốn sách thể hiện trọn vẹn nỗi đau của tầng lớp quý tộc Nhật Bản sau khi chiến tranh thế giới. Cuộc đời họ từng có thời rực rỡ như ánh nắng chiều rồi lại đầy khổ đau như ánh mặt trời dần tắt. Sự mạnh mẽ của Kazuko chính là điểm sáng trong bức tranh Nhật Bản thời hậu chiến đầy đau thương.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: