Review sách Thập giác quán của nhà văn Yukito Ayatsuji

THẬP GIÁC QUÁN – LIỆU CÓ TỒN TẠI MỘT KẾ HOẠCH HOÀN HẢO ?
Một cái đầu lạnh và một kế hoạch giết người tưởng chừng như hoàn hảo của kẻ sát nhân, điều duy nhất hắn không thể tiên liệu được là sự có mặt của Shimada Kiyoshi, một kẻ lông bông nay đây mai đó với bộ não nhạy bén và tư duy sâu sắc.

Cuộc đấu trí giữa hai kẻ thông minh sẽ diễn ra như thế nào? Liệu ánh sáng sẽ lại soi rõ bộ mặt của công lý? Và phán quyết nào là thích đáng cho kẻ giết người?

Đảo – Thượng thẩm phán quyết
Lấy hơi hướng từ tác phẩm kinh điển “Mười người da đen nhỏ” của nữ nhà văn Agatha Christie, Yukito Ayatsuji đã cho ra đời một tác phẩm của riêng mình với sự lồng ghép tài tình những chi tiết đan xen giữa tâm lí của hung thủ và hoạt cảnh diễn ra vụ án. Ông tập trung khai thác sâu vào những xúc cảm mãnh liệt của những con mồi trước giờ thụ án trộn lẫn trong đó là sự tự tin, thỏa mãn của hung thủ khi nhấm nháp nỗi sợ hãi ấy.

Bảy sinh viên Câu lạc bộ Trinh thám có mặt trên hoang đảo mà không hề biết rằng họ sắp phải trả giá cho tội ác mà họ gây ra. Thời gian qua đi, chúng đã hoàn toàn chôn lấp bí mật ấy. Và khi pháp luật không còn là lưỡi đao thích đáng cho những kẻ thủ ác thì gã – nhân danh sự thật, sẽ đứng ra tự định đoạt sáu kẻ đã cướp đi mạng sống người con gái mà gã yêu thương.

Toàn bộ diễn biến vụ án lấy bối cảnh tại Thập giác quán – một tòa nhà có kiến trúc đặc biệt, gây nhiễu rối thị giác được xây dựng bởi Nakamura Seiji, người kiến trúc sư tài ba nhưng có vấn đề về tâm lí, được cho là đã giết vợ và hai người gia nhân rồi cuối cùng tự sát ngay trên hòn đảo này. Hung thủ với sự sắp đặt tài tình trên địa thế độc đạo đã khiến từng cái xác lộ diện. Orczy, cô gái có tâm lý yếu đuối được phát hiện đã chết vào một buổi sáng sớm trên giường ngủ, bàn tay trái bị cắt lìa; Carr, anh chàng nóng tính, cộc cằn quằn quại trên sàn nhà vì tách cà phê chứa độc; Agatha, cô gái sôi nổi với cá tính mạnh mẽ ra đi vì thỏi son đỏ, ví như một quả bom nổ chậm, bị tẩm độc hạnh nhân;…

Những kẻ sống sót ? Chúng hoang mang, sợ hãi, tuyệt vọng, hoài nghi lẫn nhau. Và việc của hung thủ là tìm kiếm những cơ hội tồn tại trong sự chủ quan, sơ hở của “những con cừu” tội nghiệp.
Kịch tính, hồi hộp và lôi cuốn, từng vụ án xảy ra đều đem lại những cung bậc cảm xúc khác nhau. Tâm lí phức tạp của từng nạn nhân được gây dựng chồng chéo và tất cả đều có trong dự trù của hung thủ. Bóng ma quá khứ tưởng như đã bị vùi lấp nay được khơi gợi đậm nét. Hắn biết rằng kế hoạch mà hắn dày công thực hiện sẽ đâu đó tồn tại những kẽ hở nhưng hắn biết mình đủ tự tin để xử lí hoàn hảo chúng.

Đã quá trễ để quay đầu, sáu cong người lần lượt trở thành những cái xác vô hồn, bàn tay gã đã nhuốm máu tanh…
Đất liền – Luôn tồn tại công lí với hình hài “gã thám tử”
Shimada Kiyoshi chưa từng nhận mình là thám tử, anh chỉ xuề xòa cười với những ai hỏi, rằng “Tôi chỉ là gã thất nghiệp hay đi lông bông, yêu truyện trinh thám và thích suy luận” mà thôi. Cái duyên là tác giả mang lại cho Shimada là luôn để anh nằm ngoài tất thảy các vụ án, đặt anh ở một vị trí mờ nhòa, ít ai để ý nhưng nhờ vậy mà anh có cái nhìn bao quát và nhận ra những tiểu tiết mà ít người thấy rõ.

Khoảng cách địa lý giữa đất liền, nơi anh xông xáo đi tìm kiếm những câu chuyện vụn vặt nhưng đều có sự liên kết với hòn đảo, địa điểm xảy ra tội ác, không ngăn được những dòng suy luận sắc bén và tinh quái.
Với tư duy logic và cá tính “ngất ngất”, không ngại dồn đối tượng của mình vào thế không lối thoát, Shimada đã xâu chuỗi từng chút một bức tranh quá khứ tàn khốc nhuốm đầy máu và nước mắt của cả một gia đình. Số phận của những con người còn lại sau những cái chết bi thương ấy chỉ còn lại nỗi đau, tiếng than ai oán trong câm lặng, lòng thù hận và những bí mật cũng dần dần được hé lộ.

Trong suốt hành trình phá án của mình, những suy luận của Shimada cho người đọc cảm nhận dường như anh chỉ mới chạm vào bề nổi của vụ án. Nhưng khi câu chuyện được khép lại, sáu cái xác lộ diện dưới mái nhà của Thập giác quán, nay chỉ còn trơ lại cái khung tàn rụi người ta mới thật sự nhìn nhận ra, cái nhân văn trong từng lời nói của Shimada, trong cái cách mà anh suy nghĩ. Chúng ta cứ mải miết tìm kiếm tên sát nhân máu lạnh, kẻ đã tự phong cho mình danh hiệu người phán xử số phận của sáu mạng người thì anh lại tìm kiếm sự trắc ẩn bên trong gã tội nghiệp ấy. Anh thâm nhập vào nội tâm để thấu những tổn thương, đau đớn, day dứt trong tâm hồn, những bất công, thiếu sót mà công lý nợ hắn, hắn vừa đáng thương lại vừa đáng trách. Mang danh công lý để tuyên án nhưng hắn lại trở thành chính bản ngã của sáu người mà hắn ra tay. Hỗ hổng duy nhất là phán quyết đến từ lương tri.
Càng gần về cuối tác phẩm, ta thấy Shimada càng tĩnh lại. Những câu hỏi trong anh dường như đã có câu trả lời, điều còn lại duy nhất là tìm đến với hung thủ, lắng nghe chính miệng hắn nói ra, điều mà anh đang nghĩ…
Liệu sóng biển có đủ để đánh tan sự thật?

Tòa án lương tri là nơi con người bị dày xéo tâm can về tội ác mà mình gây ra. Gã đã hoàn tất kế hoạch của mình, mọi thứ diễn ra không hoàn hảo nhưng gã đã thành công trong việc che giấu mọi vết tích. Sẽ chẳng ai biết đến sự tồn tại song song của gã cả trên hoang đảo lẫn trong đất liền, hắn đã trả thù được…vậy thì cớ sao lòng hắn lại dậy sóng? Hệt như cái đêm hắn bỏ toàn bộ kế hoạch của mình vào lọ thủy tinh và ném nó ra biển khơi, mặc cho sóng gió đánh tan tác.

Yukito chọn cái kết xoay vòng để khép lại câu chuyện của mình. Mở đầu là hắn với biển, kết thúc vẫn là hắn và mặt biển nhuốm màu hoàng hôn, đỏ như máu.
Mặc cho gã thám tử đã biết được mọi phần của sự thật, gã vẫn quyết không quay đầu, lương tri của gã đã bán cho quỷ dữ vào cái đêm gã nhuộm tay mình bằng máu. Gã thám tử thông minh kia không có bất cứ bằng chứng nào để buộc tội gã, hắn chỉ nói ra những thứ mơ hồ nhưng đủ để gã nhận ra, chẳng có điều gì hoàn hảo tồn tại như gã từng huyễn hoặc.

Bảy con người trên đảo nhưng chỉ có sáu cái xác, ai sẽ lần ra bước đi tinh vi đó? Nhưng sao hắn lại không thỏa mãn, những kẻ đáng chết đều đã bỏ mạng dưới tay hắn, hắn có quyền tự hào, hắn lại không thể cười, tại sao?
Lọ thủy tinh óng ánh bị sóng đánh vào bờ, nằm ngoan ngoãn trên bãi biển như đợi chờ chủ nhân của nó, giờ thì gã mỉm cười…
Đây là cái giá mà gã phải trả, phán quyết cho gã đã rõ ràng.
Sóng chẳng thể đánh tan sự thật, và công lí lại một lần nữa luân hồi…
“Em có thể giúp anh đưa lọ thủy tinh này cho cái chú đang ngồi trên tảng đá đằng kia không? Nhờ em nhé bé con”.

You May Also Like

Thông tin tác giả: Cộng tác viên

Bài viết này được đóng góp bởi một cộng tác viên. Vui lòng xem thông tin chi tiết về tác giả trong bài viết. Tìm hiểu thêm về cách trở thành cộng tác viên tại đây .

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *