Thú Tội – Mặt Trái Tâm Lý Đáng Sợ Của Con Người

Thú Tội Book Cover Thú Tội
Minato Kanae
Lê Thảo Nguyên

Tác phẩm Thú tội sẽ đọng lại trong mỗi bạn đọc những mặt trái của cái gọi là giáo dục, và thấm thía hơn hết cái đáng sợ khi tâm lý của con người phải hứng chịu một vết rách lớn nhưng chẳng thể vá víu.

Tuổi tác sẽ lấy đi nhan sắc và tuổi xuân, nhưng chẳng bao giờ có thể làm mai một tài năng của một con người. Đối với Minato Kanae, điều đó chẳng có gì phải bàn cãi nữa. Thật vậy, tuy là tác phẩm đầu tay mà nữ nhà văn chấp bút ở tuổi ba mươi – lứa tuổi khá muộn so với những nhà văn tên tuổi khác, song le, Thú tội đã sớm đưa tên tuổi của cô vượt ra biên giới xứ sở hoa anh đào, là mình chứng cho những giải thưởng nội địa và nước ngoài mà cô vinh dự nhận được. 

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Qua tác phẩm Thú tội, nữ nhà văn sinh năm 1973 đã vẽ nên bức tranh mang nội dung xoay quanh vấn đề học đường, với cô giáo, học sinh và cả phụ huynh, gói gọn trong khuôn khổ gia đình và trường học. Thế nhưng, Thú tội sẽ không dẫn lối đến thiên đường của một câu chuyện hồn nhiên trong sáng của tuổi học trò, hay tình thương yêu trìu mến của thầy cô mà ngược lại, đại lội tăm tối thẳm sâu trong mỗi cá nhân sẽ từ từ được sáng tỏ qua những lời tự thú. 

Tham khảo: 5 Lý Do Bạn Nên Đọc Những Tác Phẩm Của Minato Kanae

Moriguchi Yuko – Kẻ báo thù máu lạnh

Tôi từng lượm nhặt được một câu nói của Mahatma Gandhi, và tôi muốn dành nó cho nhân vật Moriguchi Yuko: 

“Biết cái ác còn chưa đủ để tránh xa nó ư? Nếu chưa đủ, chúng ta nên tự thành thật thừa nhận mình quá yêu cái ác để từ bỏ nó.”

Dưới sự bàng quan của những con người mà bàn tay chưa từng vấy máu, cái ác chính xác là điều xấu và đáng bị trừng phạt, không hơn. Nhưng đối với kẻ phạm tội, cái ác lại trở thành lẽ phải và là điều cốt yếu của cuộc sống, nhất là đối với kẻ có động cơ gây án rõ ràng như cô Moriguchi. 

Con gái bốn tuổi may mắn không bị nhiễm HIV chính là lẽ sống, là xương máu của đời cô, cái chết của nó bất ngờ ập đến tất nhiên không khỏi khiến cô đớn đau cùng cực. 

Điều đầu tiên tôi xin bái phục ở cô, đó là thái độ rất “tỉnh” trước biến cố của cuộc đời, ngay cả sau khi biết được sự thật. Chẳng phải cô “tỉnh” để cho qua, để vị tha như bao người mẹ thứ hai giàu lòng nhân ái, mà cô “tỉnh” ở trong trí óc, để dần dà lên kế hoạch báo thù tàn nhẫn cho đứa con tội nghiệp. Thật không ngờ, mưu toan của cô chẳng chút che đậy, sự sôi sục về một khát khao trả thù mãnh liệt chẳng chút diêm dấu.

“Kể cả dùng bàn tay này cầm dao trực tiếp băm vằm bọn em thì kết quả vẫn sẽ như vậy thôi…”

Giữa lòng bao dung của một cô giáo “muốn được ở bên những đứa trẻ đang ở trong tình cảnh không có lối thoát” và hận thù của một người mẹ, rõ ràng cô đã rất muốn trở thành một người mẹ, và điều đó không ngừng thôi thúc cô đưa tiễn hai kẻ giết người về với cuộc đời của những cái xác không hồn với cú sốc tâm lí nặng nề và ám ảnh, mà chẳng hề nhỏ giọt lệ nuối tiếc. Thật, chỉ có một trái tim bị tổn thương sâu sắc và một khối óc đã bị ám ảnh quá nhiều về tấn bi kịch mới ra tay không chút đắn đo và do dự như thế.

Điều ấn tượng thứ hai ở nhân vật này đó là cú trả đũa ngoạn mục của mình. Tác giả đã xây dựng một Moriguchi tàn nhẫn rất xuất sắc. Trừng phạt, trừng phạt và chỉ có trừng phạt mới thỏa niềm ao ước của cô, âu cũng chỉ để xoa dịu tâm hồn đã bị mụ mị bởi cái chết của người mình thương yêu nhất.  Với thủ pháp “giết người không dao”, Moriguchi Yuko đã thành công trong việc đưa độc giả đi qua những thăng trầm của cung bậc cảm xúc. Từ một cô giáo với gam màu ảm đạm, u tối trong buổi dạy cuối cùng, cô đã trở thành một con quỷ của sự hả hê, thỏa thuê vô đối ở chương cuối cùng, với cú plot twist bất ngờ nhất.

“Trên đời này có nhiều chuyện chỉ thay đổi góc nhìn là đã khác rồi” (Moriguchi Yuko)

Những đứa trẻ sa ngã trong vòng tay của xã hội

Watanabe Shuya và Shimmomura Naoki không phải là một cặp bài trùng, song, chúng giống nhau ở chỗ nhân sinh quan đều bị méo mó. Cả hai đều bị cô Moriguchi nắm thóp, từ tính cách, diễn biến tâm lí đến sự tiếp xúc với xã hội thu nhỏ là trường học. Nếu Moriguchi là một nhạc sĩ, thì Watanabe và Shimmura dù không muốn cũng phải nhảy múa theo những nốt thăng trầm của cô. 

Một trong những nguyên nhân làm Moriguchi căm hận đó chính là tài năng của Watanabe. Có lẽ câu danh ngôn “Cái ác luôn xuất hiện trên thế giới này qua một vài thiên tài nào đó” của Denis đã được minh chứng bởi cậu học sinh cấp hai có thói kiêu ngạo này. Watanabe đã không khôn ngoan khi tự thân phơi bày những thứ riêng tư nhất ra trước cặp mắt của Moriguchi qua trang web “Phòng thí nghiệm của tiến sĩ thiên tài” của mình.

Shimmomura thì bị bắt bài và o ép đến tột cùng bởi sự yếu bóng vía, tự ti và mong mỏi sự công nhận từ kẻ khác.  

“Tao ghét nhất loại không có tài mà tự ái lại cao. Đối với một nhà phát minh như tao thì mày đúng là sản phẩm thất bại của con người” (Watanabe)

Qua việc khắc họa tâm lý của hai đứa trẻ, những thiếu sót trong cách thức giáo dục ở xã hội nói chung và gia đình nói riêng mới có cơ hội được làm sáng tỏ. Đối với những đứa trẻ trong lứa tuổi dậy thì, một sự thay đổi nho nhỏ cũng đủ để tâm lý của trẻ bị biến đổi theo hướng tiêu cực bậc nhất, hoặc tốt lên một cách rõ rệt. Vế thứ nhất chính là trường hợp của hai cậu học sinh kia. 

Ở khía cạnh gia đình, Watanabe bị tổn thương sâu sắc bởi sự ruồng rẫy của mẹ, và làm tất cả mọi thứ lớn lao nhất để mẹ quan tâm. Cậu không được mẹ đọc cho nghe truyện cổ tích, mà luôn bị xâm nhiễm vào đầu ước mơ còn dang dở của bà bởi những nhà bác học, vật lý và luôn có cảm giác bản thân là gánh nặng khi ăn những cái bạt tai xuất phát từ sự tuyệt vọng về một lí tưởng chưa được thực hiện. Shimmomura may mắn hơn nhiều, cậu xuất thân từ một gia đình luôn thương yêu cậu, và hơn ai hết, chính mẹ là người thương cậu hết mực. Nhưng lại một lần, nữa cách giáo dục thái quá của một người mẹ đã đẩy đứa con mình đến bước đường cùng. Cậu luôn bị ám ảnh bởi mong mỏi của mẹ, đó chính là làm người đứng trên kẻ khác. Cậu bị áp đặt bởi điều bản thân cậu không có, đó là tài năng; bị lí tưởng hóa bởi thứ cậu chưa từng thấy ở mình, đó là sự tốt bụng. Có phải cứ nhắc đi nhắc lại những cái ngoài tầm với là có thể với được tới chúng?

Xã hội cũng có phần không nhỏ trong việc hình thành nên thảm kịch này. Những vụ mà những đứa trẻ đang trong độ tuổi dậy thì gây nên một cách cố ý và sự thờ ơ, bàng quan của chính quyền địa phương hay trường học cho thấy xã hội chưa có những biện pháp răn đe nhất định với những trường hợp như thế. Từ chuyện học sinh làm thí nghiệm lên người nhà, đến nữ sinh dựng chuyện trả thù thầy giáo, dù đã có người tử vong hay danh tiếng bị hủy hoại, những đứa trẻ ấy vẫn thoát tội nhờ vào việc độ tuổi tỉ lệ nghịch với sự bồng bột và ngây thơ.  Theo Moriguchi, chúng đáng ra phải được lên án nhưng hóa ra lại không, điều đó thôi thúc cô “thay trời hành đạo” vì cô biết, chúng chỉ “ngồi viết tập và làm văn ở một tổ chức hỗ trợ trẻ em hay gì đó rồi vài năm sau lại có thể quay về xã hội với khuôn mặt ngây thơ vô tội”.

“Tôi đã nghĩ dù có dò dẫm trong bóng tối nhưng sự thật được làm sáng tỏ thì cũng sẽ ít nhiều thấy đường ra. Song bây giờ, khi đọc xong nhật kí của mẹ, đừng nói đến đường ra mà ngay cả chân mình tôi cũng không còn nhìn thấy nữa. ” 

Lời kết

Nếu ví phần lồ lộ của một tảng băng đang lênh đênh giữa biển khơi là những hỉ nộ ái ố chúng ta thường đem ra để hòa nhịp với guồng quay xã hội, thì những gì tối tăm, mờ ảo dưới mặt biển chính là góc khuất, nỗi niềm mà mỗi cá nhân sống cho bản thân, là minh chứng cho sự tồn tại của một bản ngã không trùng lặp. Bởi lẽ đó là nơi chẳng bàn tay nào có thể vươn tới, thế nên, tôi thật sự lấy làm cảm kích với Thú tội của Minato Kanaevăn sĩ và đứa con tinh thần đã khoét sâu nơi bóng tối bao trùm ấy một cách chân thật và mãnh liệt nhất. Chắc chắn rằng, tác phẩm sẽ đọng lại trong mỗi bạn đọc những mặt trái của cái gọi là giáo dục, và thấm thía hơn hết cái đáng sợ khi tâm lý của con người phải hứng chịu một vết rách lớn nhưng chẳng thể vá víu.

Bài viết chia sẻ từ Cộng tác viên Lê Thảo Nguyên

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: