Thư – một áng văn về một xã hội đầy bất công

Thư
Higashino Keigo
Tâm lý
Lâm Trịnh

Gần đây, IPM đã cho ra mắt cuốn sách thứ hai của Higashino Keigo mang tên Thư. Cái tên thật ngắn gọn, nhưng lại thể hiện được hết những gì mà cuốn sách muốn truyền tải. Sau sự đón nhận của cuốn sách Ác Ý, IPM xuất bản tiếp một trong những cuốn sách vô cùng hay và ấn tượng của Keigo là cuốn Thư này.

“ Thư là một bi kịch trái ngang sinh ra từ lòng nhân đạo nửa mùa của bản tính con người. Một bi kịch mà muốn chấm dứt nó, người ta chỉ còn cách trở nên tàn nhẫn, tàn nhẫn hơn, và tàn nhẫn hơn.”

Thư như là một áng văn đau đớn, là tiếng lòng của những con người mắc kẹt trong chính số phận của họ. Họ nhận được những ánh mắt dè bỉu e ngại, hoặc sự thương cảm nửa mùa từ chính đồng loại của mình. Để rồi chỉ có thể thành công tiếp bước, họ buộc phải bộc lộ bản năng hoang dã của mình.

Ban đầu, khi mới rước cuốn này về thì bản thân mình cũng không có quá nhiều mong chờ, một phần vì đã xem phim chuyển thể của cuốn sách, một phần nữa là do hơi hụt hẫng ở cuốn Cáp treo tình yêu- cuốn sách mới được xuất bản không lâu trước đó. Tuy nhiên, ngay từ những trang đầu tiên đầu, mạch truyện đã vô cùng nhanh đẩy câu chuyện trở nên vô cùng kịch tính.

Cốt truyện tuy đơn giản nhưng mà được Higashino Keigo nhào nhặn biến nó trở nên vô cùng ý nghĩa. Những thông điệp mà Keigo gửi gắm qua hơn 400 trang của cuốn sách quá nhiều. Người đọc sẽ từng bước dõi theo hành trình vượt qua khó khăn của nhân vật chính, rồi sẽ bật khóc tại sao số phận lạ trớ trêu đến vậy!

Nghệ thuật miêu tả của Keigo vẫn có điểm nhấn, và thậm chí có phần nhỉnh hơn một số cuốn khác. Tất cả tâm trạng, hành động của nhân vật chính sẽ dần dần thay đổi cũng là lúc cậu bé ngày nào đã lớn, đã bị xã hội thay đổi bản tính hiền lành ngày xưa để trở thành một con người ma mãnh nhằm có thể tồn tại được trong xã hội.

Nội Dung

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Khi một người mắc án và phải vào trả nợ bằng cách dành những năm tháng trong cuộc đời qua những song sắt, thì hẳn ai nhìn vào cũng sẽ thấy họ thật đáng thương! Vậy còn người thân của họ thì sao? Liệu mọi người có nhận ra những người thân của phạm nhân cũng có những nổi khổ, nổi đau riêng không nói nên lời. 

Takashi Tsuyoshi trong một lần thiếu minh mẫn, hắn đã ăn trộm! Ngôi nhà mà hắn quyết định đột nhập là một ngôi nhà rộng lớn của một bà lão sống một mình ở đấy. Khi đã đánh cắp số tiền thành công, hắn ngu ngốc không rời ngôi nhà ngay lập tức để rồi bị bà lão bắt gặp. Mất bình tĩnh, hắn đã giết chết bà cụ và lĩnh con số 15 năm tù giam.

Naoki, em trai của Takashi, bị bỏ lại thế giới này một mình. Không bố mẹ, không người thân, giờ thì anh trai ruột của cậu bị bắt vào tù vì tội giết người cướp của. Mọi người nhìn Naoki là em trai của một tên giết người man rợ không ghê tay.

“ Để kiếm tiền trả học phí cho em trai, anh đã phải mang vác đồ nặng mỗi ngày, đến mức tàn phá cả sức khoẻ. Chỉ tại quá ám ảnh với việc phải kiếm ra tiền nên anh mới bị ma xui quỷ khiến đi làm mấy chuyện dại dột như vậy.”

Sự thật là vì nhà quá nghèo, để có tiền trang trải cho học phí của Naoki, Takashi đã làm liều để rồi phải trả giá cho hành động của bản thân. Takashi là một gã ngốc, học hành thì bỏ dở, nhưng lại có tình thương cực kì lớn dành cho em trai mình. Sau sự ra đi của mẹ của hai anh em, Takashi càng nhận thấy mình phải có nghĩa vụ chăm sóc em trai mình thật tốt, giúp nó hoàn thành ước nguyện của mẹ là học hết đại học.

Sự thật thì Naoki đúng là đã hoàn thành ước nguyện đó, nhưng lại không có anh trai mình bên cạnh. Mặc dù bị giam trong nhà tù nhưng Takashi cũng có những cách riêng để cầm tù người thân duy nhất của mình mà chả hề mảy may biết đến điều đó. 

Tuy Thư có cốt truyện đơn giản đến vậy, chỉ là hành trình trưởng thành của một kẻ bị gán mắc là người thân của một kẻ giết người, nhưng Keigo đã tạo nên đủ các tình huống khiến người đọc phải ngẫm nghĩ. Nghĩ về một xã hội quá xuống cấp, tư tưởng thấp kém cùng với sự bất công trong chính xã hội. Nghĩ về một số phận hẩm hiu hơn bao giờ hết của những cá nhân bị dồn vào đường cùng.

Có thể nói Thư tuy đơn giản nhưng lại vô cùng xúc động. Vốn là một fan của bác Higashino Keigo, bản thân thấy rằng cuốn sách này hội tụ đủ tố chất của phong cách viết của bác ý. Đó là những vấn đề xã hội còn nhức nhối, tố cáo những bất công đang tồn đọng mà người dân phải chịu đựng. Bối cảnh thì vô cùng đơn giản nhưng được nhào nhặn một cách hết sức tỉ mỉ, chân thật.

Nhân Vật

 

Có thể thấy nhân vật chính mà câu chuyện hướng tới là Naoki, nhưng những tuyến nhân vật phụ cũng không quá nhiều, họ chỉ xuất hiện trong một vài phân đoạn như để là những chướng ngoại vật trong cuộc đời của Naoki và rồi biến mất. Ngoài Naoki, anh hai tuy không xuất hiện xuyên suốt cả câu chuyện nhưng cũng góp phần đánh dấu đến sự ảnh hưởng của cuộc đời Naoki.

1, Takashi tsuyoshi

“ Hắn là kẻ vụng về và có trí nhớ kém. Điều duy nhất hắn tự tin về bản thân là thể lực nên mới chọn những công việc kiểu này làm kế sinh nhai, rốt cuộc lại huỷ hoại chính sức khoẻ của mình. Không có thể trạng tốt thì chẳng nơi nào chịu thuê.”

Hiển nhiên rồi, anh trai của Naoki! Một kẻ mà lao động quá mức khiến sức khoẻ bản thân đi xuống rồi trở thành thất nghiệp. Một kẻ mà không có thứ quan trọng thì không thể làm được gì theo lời mẹ hắn: bằng đại học.

 Qua đó là lời phủ nhận của chính tác giả về vấn đề học vấn. Bạn không cần một tấm bằng đại học để có thể mưu sinh được trong xã hội, tuy nhiên những ai xuất thân như Takashi lại khó khăn hơn và thiếu tấm bằng đại học, như là một cánh cửa đóng. Đúng vậy, sự thật thật ngang trái! Nó không cần thiết đến vậy nhưng thiếu nó, thì công cuộc tìm việc làm sẽ khó khăn hơn hẳn.

Bù lại, Takashi là một người đàn ông giàu tình thương. Vì quá sốc sau cái chết của mẹ mà bản thân đã dốc hết sức để giúp em trai mình có một tương lai sáng hơn. Tình cảm gia đình, đặc biệt tình anh em được thể hiện rõ trong cuốn sách này. Đó là sự hi sinh của người anh Takashi, đổi lại là sự chán ghét của người em Naoki. Nhưng vốn cùng chung một dòng máu, ai lại ghét anh em trai của mình chứ!

Có thể nói Takashi là hiện thân của những bất công trong xã hội nói chung và ở đất nước Nhật Bản nói riêng. Duy chỉ xuất hiện ở một ít đoạn đầu cuốn sách và qua lời tường thuật của em trai, nhưng ở Takashi là những nỗi khổ bao trùm lên mà người dân Nhật còn phải chịu!

2, Naoki Tsuyoshi

“ Sự phân biệt đối xử sẽ mãi không mất đi, vấn đề là ở chỗ đó. Naoki cứ tưởng trước giờ cậu luôn phải nỗ lực phấn đấu giữa thái độ kì thị của mọi người, nhưng con tim cậu lên tiếng phủ nhận. Lúc nào cậu cũng từ bỏ và đắm chìm trong tuyệt vọng, để rồi tự cho mình là nhân vật chính của một vở bi kịch.”

Naoki luôn căm ghét khi bị coi là em trai của kẻ sát nhân. Đi đến đâu sẽ luôn có ánh mắt dè bỉu, coi thường cậu. Do đó cậu đã nói dối về gia thế của mình, thậm chí là từ bỏ anh trai luôn. Đó không phải là hành động bộc phát của một cậu bé 17 tuổi mà là sự dồn nén, sự chịu đựng của một chàng trai mới bước chân vào xã hội.

Thư trở nên giàu ý nghĩa là nhờ vào việc miêu tả xuất sắc nhân vật Naoki này. Trước những chướng ngại vật trong đời, Naoki luôn cố vượt qua để rồi dồn nén những cảm xúc uất ức về bất công. Cậu cho rằng cậu bị đối xử thiệt thòi là do cái mác em trai của kẻ sát nhân. Nhưng sự thật không phải vậy, chỉ khi đọc truyện người đọc mới nhận ra sự thật!

Bao bất công Naoki đều phải hứng chịu từ những tội danh mà cậu không có làm. Thậm chí khi tìm được sở thích ca hát thì Naoki cũng phải lui về sân khấu để cho các bạn của mình toả sáng. Trước tình cảnh khó khăn, cậu vẫn một mình chịu đựng và vượt qua. Là hình mẫu của những con người bất khuất, đứng lên khi ngục ngã. Là hình ảnh của một người dân Nhật Bản chính hiệu, Naoki xứng đáng là một hình ảnh để truyền cảm hứng tới những bạn trẻ còn đang vấp ngã trên đường đua cuộc đời, rằng hãy đứng dậy sau mỗi cú vấp ngã.

 

Cái Kết

Phải nói điểm nhấn của cuốn sách nằm ở cái kết. Lại là một cái kết không mấy trọn vẹn, nghẹn ngào và dạt dào cảm xúc. Kết thúc bằng những giọt nước mắt, hệt như những trang cuối của cuốn Bí mật của Naoko. Để lại sự tiếc nuối cho người đọc, Thư thực sự đã đem đến được những cảm xúc chân thật nhất dành tặng độc giả.

“ Một thế giới không có phân biệt hay thành kiến, chỉ có thể là sản phẩm của trí tưởng tượng. Bởi con người là loài sinh vật sống không thể thiếu phân biệt và thành kiến… – Giống Imagine… Lần đầu tiên hát trước mặt chúng tôi, cậu đã chọn bài này.”

Ngay khi đọc xong Thư, mình đã tìm kiếm và bật bài hát Imagine của John Lennon. Bài hát chính là bài đầu tiên mà Naoki hát, là lúc cậu bắt đầu nhận ra sở thích của bản thân. Bài hát đậm buồn, nhuốm một màu u tối trong đấy. Thông điệp bài hát truyền tải thì vô cùng ý nghĩa và nhân văn, có lẽ Higashino Keigo đã lấy cảm hứng từ bài hát Imagine để viết lên hẳn một cuốn sách xúc động đến nhường này!

Tổng Kết

Nếu phải đánh giá cuốn Thư này, với mình nó chắc chắn đạt được điểm tuyệt đối. Tuy nhiên, nó là một cuốn sách khó đọc và để có thể ngấm sâu, thì phải nghiền ngẫm cuốn sách. Hơn nữa nhịp độ có phần từ tốn, chủ yếu miêu tả tâm lý nhân vật, và không đạt quá nặng vào plot twist. 

Chắc chắn khi đọc xong cuốn này, bật bài hát Imagine của John Lennon lên, ai cũng sẽ có một tâm trạng khó diễn tả nào đấy. Với hơn 400 trang, Thư đã thành công khi truyền tải được những gì bài hát Imagine muốn nói lên: một thế giới không có sự bất công, và nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc nữa mà chỉ có thể có khi người đọc trải nghiệm cuốn sách này.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: