Review sách Tự truyện “Phút 89” – Lê Công Vinh, Trần Minh chắp bút

“Từ một cậu bé đá bóng lưới chui háng ở Nghệ An năm nào đến chàng trai tung cú đánh đầu lịch sử ấy, tôi vẫn chỉ là tôi, Lê Công Vinh của bố mẹ, anh trai của các em và là một người con của đất Nghệ An. Và khi đã khoác lên mình chiếc áo đội tuyển, trong đầu tôi không có gì ngoài hai chữ : Tổ Quốc!”

Trong những ngày qua, một cuốn tự truyện ra mắt được đông đảo rất nhiều fan hâm mộ và người đam mê đá bóng quan tâm mang tên Phút 89. Khi nghe đến cái tên ngày, người duy nhất tôi nhớ đến là chàng cầu thủ, mang ý nghĩa huyền thoại – Lê Công Vinh.

Có thể nói, đây là cuốn tự truyện đầu tiên thu hút nhiều ý kiến trái chiều nhất từ trước đến nay. Trong lúc chưa đọc qua nó, tôi còn nghi ngờ liệu cuốn sách này có thật sự “tố cáo” đến một nền bóng đá lúc bấy giờ như trên những trang báo nhan nhản đưa tin hay không? Và tôi quyết định mua nó. Nhưng sau khi đọc xong đến khi viết những dòng review này, tôi ngạc nhiên khi những gì mà cuốn tự truyện Phút 89 mang lại cho mình – một cái nhìn rất khác về chàng cầu thủ xứ Nghệ An chứ không phải là bất kỳ scandal nào khác, hay một nền bóng đá “đen tối” nào khác trong cuộc đời chàng trai Lê Công Vinh.

Được biết đến với vị trí tiền đạo xuất sắc nhất của nền bóng đá Việt Nam, nhưng sự nghiệp của anh dường như không được may mắn và suôn sẻ cho lắm khi liên tục gặp phải những khó khăn, những mất mát. Cái nổi bật nhất tôi thấy được khi đọc qua cuốn sách là một tinh thần quá đỗi mạnh mẽ, một quá trình phấn đấu đầy gian nan trong sự nghiệp đá bóng của Lê Công Vinh. Nhưng đó không phải là tất cả, vì tôi còn thấy một góc khuất rất khác, rất thản nhiên trong giọng kể của anh qua giọng văn của tác giả Trần Minh khi chắp bút về một hạnh phúc, về một cái nhìn lạc quan, mới mẻ của Phật giáo và về một tình yêu thiết tha đối với bóng đá.

Cái tên Phút 89 có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời của Lê Công Vinh. Đó không chỉ là giây phút đồng bào cả nước gọi tên anh trong trận AFF Cup vào giáng sinh 2008, đó không chỉ là thành công của anh trên những sân bóng mà đó còn là “giây phút cuối cùng” thay đổi cả vận mệnh của anh.

Đối với tôi, Lê Công Vinh là công thần của cả nước, là người mang lại niềm tự hào bất diệt cho một quốc gia có niềm đam mê với môn thể thao vua như Việt Nam và là một thần tượng rất đáng để học hỏi về suy nghĩ lẫn tinh thần bất khuất trong cuộc sống thường nhật. Mặc dù ngoài kia, đầy người ghét anh, đầy người phê phán anh và đầy người vùi dập anh. Anh vẫn tỏa sáng và thành công, cho đến cả giây phút anh cho ra mắt cuốn tự truyện Phút 89 này. Qua những hồi ký được kể lại từ những ngày đầu tiên anh tập đá bóng cho đến khi đã là một tiền đạo hàng đầu của Việt Nam, từ những phút giây đổ lửa trên sân bóng đến cuộc sống yên bình, hạnh phúc bên vợ con, tôi vẫn thấy Lê Công Vinh là hình tượng mà bất kỳ ai cũng nên nhìn vào học hỏi. Nếu người khác nhìn Phút 89 bằng cái nhìn thị phi và tiêu cực, bằng cái nhìn về những scandal công bố gây sock thì tôi lại nhìn thấy một con người rất khác của Lê Công Vinh – giản dị và đời thường vô cùng.

Phút 89 là một cuốn tự truyện gồm 26 chương, tái hiện lại chân thực cuộc đời của chàng cầu thủ xứ Nghệ, về tuổi thơ, về bạn bè, về quá trình tập luyện, về những chặng đường đấu tranh, về những trận bóng mang ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời anh và về một cái kết nhẹ nhàng, bình yên với gia đình. Trong sách cũng đề cập đến câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn nhưng phải trải qua rất nhiều khó khăn của Lê Công Vinh và vợ – nữ ca sĩ Thủy Tiên. Đó là lý do tôi nói rằng, Phút 89 không khô khan cho những ai chưa từng xem đá bóng. Ngược lại, Phút 89 lại mang đến cho bạn một niềm tin mãnh liệt về những người yêu nhau “thị phi” như vợ chồng họ và cái kết không thể tuyệt vời hơn là cô con gái tên Bánh Gạo.

“Trời có sập xuống thì vẫn còn có gia đình. Và sau lưng vẫn là mái nhà, chứ không phải là vực thẳm”

Tôi chưa bao giờ thấy thấm thía điều nào hơn thế. Sau những thất bại, những khó khăn và cái lắc đầu, cái quay lưng của thế giới, thì ra chỉ có gia đình vẫn luôn bên cạnh ủng hộ và nâng đỡ ta lên. Giá trị của hạnh phúc trong Phút 89 được Công Vinh chỉ ra, không phải chỉ là thành công, không phải chỉ là giải thưởng và sự tán dương của fan hâm mộ, mà còn nằm ở 4 chữ “Tình thương gia đình”

“Vinh hay nhục của ngày hôm nay chẳng còn gì tốn tại. Mọi thứ vốn dĩ vô thường, nên mọi chuyện nặng hay nhẹ ở trên đời đều do mình suy nghĩ cả. Mình nghĩ nó nặng là nặng, nhẹ là nhẹ. Còn mọi thị phi là chuyện vốn dĩ của cuộc đời.”

“Chừng nào còn sống, chỉ cần sống không trái với lương tâm, trái với đạo lý là được. Trắng là trắng, đen là đen. Mọi thứ rồi cũng sẽ sáng tỏ”

Một vài trích dẫn trong Phút 89 là những cái nhìn vô cùng sâu sắc về cuộc đời mà tôi phải note ngay lại để làm động lực và nhắc nhở bản thân cố gắng từng ngày. Tôi cho rằng, với một cái nhìn như vậy, Phút 89 sẽ không chỉ thu hút bạn bởi những trận bóng trong cuộc đời Công Vinh, mà còn nhiều điều hơn thế nữa.

Dù cho là một cuốn sách đồng loạt bị nhiều người chỉ trích, tôi vẫn recommend bất kỳ ai chưa đọc nên mua, để hiểu hơn về cuộc sống là đầu tiên và để sau cùng là nhìn thấy một chàng cầu thủ đáng được ngưỡng mộ như Công Vinh.

2 Comments

    • Mỹ Linh

Leave a Reply