sach tu yeu cua du phong

Review sách Tự yêu: “Nếu cảm thấy thực sự hạnh phúc thì hãy yêu, còn không, HÃY TỰ YÊU“.

Từ lâu, tình yêu vốn dĩ luôn là khát vọng muôn đời của tuổi trẻ. Thế nhưng đoạn đường tình ấy lại hiếm khi trải đầy hoa hồng như chúng ta thường tưởng tượng mà sẽ lắm chông gai, cũng sẽ đầy thử thách. Và chỉ khi ta đủ can đảm vượt qua thì mới có thể đến được với bến bờ hạnh phúc…

Có lẽ, tuổi trẻ, chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ gặp phải ít nhiều va vấp trong tình yêu. Đó là đôi lần tự trách bản thân khờ dại, đặt niềm tin vào một người quá nhiều để rồi thất vọng; đôi lần ôm bao nhung nhớ, chờ đợi một người vốn không thuộc về mình, hành hạ bản thân trong tuyệt vọng, đớn đau bởi hai chữ yêu thầm; đôi lần giận nhau, cãi nhau rồi chia tay; đôi lần rơi nước mắt khi nhớ về những kỉ niệm ngày còn chung đôi … Đi qua vài cái đôi lần, có người sẽ lại chọn tình yêu – yêu thêm một lần nữa. Còn số khác, họ vẫn sẽ yêu, chỉ khác là TỰ YÊU!

review sach tu yeu cua tac gia du phong

 

Tôi bắt gặp “TỰ YÊU” trong một lần tình cờ lướt ngang một cửa tiệm sách của thành phố. Có lẽ do thiết kế tối giản của bìa sách đã thu hút sự chú ý của tôi. Phông chữ trắng tinh tế in hằn lên khung nền xanh tươi mát. Hai gam màu đơn giản nhưng hoà quyện tạo nên nét nổi bật khó cưỡng. Thêm vào đó, việc đặt tựa sách cũng đã đạt một thành công lớn khi nhanh chóng gây được sự tò mò đối với bạn đọc chỉ bằng một lần lướt qua. Và trong số đó, dĩ nhiên, tôi cũng không là ngoại lệ. “Vì sao lại là tự yêu?”, “Như thế nào là tự yêu?”, “Một người đã phải trải qua những gì để có thể khiến con người ta trở nên chai sạn với tình yêu, để rồi phải tự yêu như thế?” … Hàng loạt câu hỏi cứ thế xoay vần, huyễn hoặc, thôi thúc tôi bắt buộc phải rinh em ấy về, tìm kiếm lời giải đáp qua từng câu chữ! Xuyên suốt quyển sách, từng lời văn, câu thơ mang đậm chất Du Phong – “Cơn gió lãng du vô tình bay ngang làng văn học, dạo chơi và để lại những điều tốt đẹp nhất cho cuộc đời, cho mọi người.” Với tựa đề là “TỰ YÊU”, tuy vậy, quyển sách không cổ xuý cho giới trẻ từ bỏ tình yêu đôi lứa. Không hề! Hàng loạt những tản văn ngắn, như thủ thỉ, như tâm tình, như đưa ru vào tim người đọc những ý niệm hết sức phong phú nhưng cũng không kém phần lắng đọng.

Ba mươi bảy truyện ngắn tưởng chừng không hề liên quan, ấy vậy mà bằng một sự khéo léo như được sắp đặt từ trước, tất cả đi từ đầu đến cuối như tổng thể là một câu chuyện dài với những mắc xích nối kết nhau. Hoàn hảo! Đó là những cảm xúc xốn xang của mối tình đầu những năm tháng thanh xuân vội vã; Những nỗi niềm khó có thể đặt tên khi trót lỡ “đơn phương một người đơn phương”; Vòng xoáy giữa “hình tròn, trái tim, tình bạn và tình yêu”-những mảnh ghép của các mối quan hệ buộc ta phải sáng suốt để lựa chọn.

Đấy là cách tác giả nhẹ nhàng nhắn nhủ các cô gái rằng đừng vì bất cứ lí do gì đã vội vàng nói lời yêu thương một người một cách dễ dàng. Là lời tự khẳng định một khi đã yêu sẽ chẳng hề hối tiếc và chắc chắn sẽ hạnh phúc bởi bản thân đã dám sống để theo đuổi tình yêu của mình tới cùng!. Là lời bộc bạch những giây phút yếu lòng. Là tình cảm bỗng dưng nhạt nhoà: “Anh đã thuộc về vừng ký ức ngủ mê Còn mãi đó. Nhưng không bùng cháy nữa …” Và lắm lúc bỗng dưng cảm thấy ngại yêu, đơn giản chỉ là “cảm xúc chai sạn, rồi nghĩ, có điều gì thú vị ở một cuộc tình?” Và còn rất nhiều, rất nhiều những điều thú vị chờ đợi các bạn khám phá ở “Tự Yêu”.

Quyển sách sẽ là món ăn tinh thần bổ dưỡng cho những người trẻ – những ai đã – đang và – sẽ yêu, những ai đang cô đơn lạc bước, hoang hoải trên con đường đi đến với tình yêu… Những lời tâm tình ấy chắc hẳn sẽ thấm sâu vào từng nếp nghĩ, trở thành những ý niệm mang theo trong lòng mỗi chúng ta. Dịu dàng và ý nghĩa, âm ỷ và tồn đọng!

“Yêu đúng là tình yêu. Yêu sai là tuổi trẻ.” Vì vậy, đừng ngại yêu. Duy chỉ một điều, sau cuối, khi bản thân vượt qua mọi giới hạn của sự chịu đựng, hãy cho bản thân một lối thoát. Như chính thông điệp mà tác giả muốn nhắn nhủ: “Em có thể tự yêu bản thân mình theo cách tốt hơn bất cứ chàng trai nào khác. Vậy nên đừng bi luỵ, nếu cảm thấy thực sự hạnh phúc thì hãy yêu, còn không, HÃY TỰ YÊU“.

Bến bờ hạnh phúc của đại đa số mọi người có lẽ là yêu một người và được cùng người đó đi đến tận cùng của tuổi trẻ. Nhưng có đôi khi, hạnh phúc vẫn sẽ mỉm cười khi ta biết yêu thương và trân quý chính bản thân mình hơn bất kì điều gì trên đời, khi bản thân vượt khỏi ngưỡng vọng của sự tự do và không bị ràng buộc bởi bất kì cảm xúc của một ai hay bất kì một cá nhân nào. Khi đó, bằng một cách tự tin, đầy kiêu hãnh hãy nói: “TÔI – TỰ – YÊU”.

Kể từ giờ em hãy sống vì em

Dù mạnh mẽ, hay yếu mềm cũng được

Miễn thản nhiên cười và vô tư bước.

Đau khổ hay không là tự do mình.

Kể từ giờ em phải thật là xinh

Rạng rỡ yêu đời dù mưa hay nắng

Không phải để cho người nào nhìn ngắm

Bởi thanh xuân ngắn lắm, sắp qua rồi.

Kể từ giờ em phải sống thật vui

Để chôn vùi nỗi buồn vào quá khứ

Ai tổn thương mình thì cũng nên tha thứ,

Bởi sau cùng em đáng được bình yên.

Kể từ giờ không phải nhớ hay quên

Không muộn phiền vì một người nào nữa.

Vui đi em, nếu không thì sẽ lỡ

Chuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.”

(Du Phong).

Leave a Reply