Bạn nhất định phải có ước mơ. Chỉ cần bạn kiên trì, việc thực hiện ước mơ vĩnh viễn vẫn còn kịp!

Có bao giờ bạn tự nhìn lại thanh xuân của mình? Thanh xuân của bạn đã trải qua như thế nào? Bạn có tiếc nuối điều gì không? Bạn từng gặp gỡ được ai, đánh mất điều gì, và cảm nhận của bạn khi “thanh xuân” đã trôi qua?

Đừng bỏ lỡ Vẫn còn kịp – một cuốn tùy bút về thanh xuân, về những cảm xúc mới mẻ của tuổi vừa mới bắt đầu bước vào giai đoạn đã lớn, về những rung động nhẹ nhàng dễ dàng lay chuyển nhưng luôn in đậm trong tâm trí cho dù về sau bao lâu, về những hy vọng tiến đến tương lai của một thế hệ sắp bước vào giai đoạn cố gắng vì cuộc đời của mỗi cá nhân.

Hà Cảnh – tác giả của cuốn tùy bút Vẫn còn kịp. Là một người làm nghệ thuật, đạo diễn, diễn viên, MC, nhà sản xuất, giảng viên đại học… Ông được bạn bè và người hâm mộ gọi bằng một cái tên thân mật trìu mến là Hà lão sư – tức là Thầy Hà, hiện tại Thầy Hà đang là một trong những MC chính của chương trình ăn khách nhất của Trung Quốc được phát sóng trên đài Hồ Nam – Khoái Lạc Đại Bản Doanh (Gia Tộc Vui Vẻ), có tên tiếng anh là Happy Camp.

Vẫn còn kịp được Hà Cảnh viết dựa trên những câu chuyện có thật về bản thân Thầy từ khi bắt đầu cuộc sống sinh viên cho đến khi bắt đầu dấn thân vào chốn showbiz của Trung Quốc. Trong suốt mạch cuốn sách, có đan xen những hoài niệm, nhớ lại quá khứ, kể về hiện tại và suy nghĩ về tương lai. Tất cả được viết đan xen bằng những lời văn chân thực, không bay bổng, không câu nệ, phóng khoáng nhưng sâu sắc, cốt truyện chủ đề chính là “thanh xuân”.

Mở đầu cuốn sách bằng một câu hỏi của Thầy Hà dành cho bản thân Thầy cũng như dành cho các bạn đọc.

“Thanh xuân rốt cuộc là gì?”

Rất khó để định nghĩa về thanh xuân, bản thân của mỗi người đều có thanh xuân của riêng mình, không phải dùng khái niệm đóng khung có sẵn để giải nghĩa cho thanh xuân. Thanh xuân của bạn là những khoảnh khắc của tuổi trẻ, hay là những sự va chạm rung động bởi một ai đó. Hoặc đơn giản là những cảm xúc vu vơ của tuổi trưởng thành, thanh xuân là một khoảng thời gian đặc biệt xuất hiện trong mỗi người. Tôi nghe đâu đó có người đã từng nói với tôi: Nếu một con người không có tuổi thanh xuân, chắc chắn sẽ là một điều hối tiếc lớn nhất”.

Tôi vừa mới tốt nghiệp đại học cách đây hai tháng, vừa mới bước chân vào chiến trường lớn nhất của cuộc đời tôi. Hai tháng trước, tôi vẫn còn là một cô sinh viên chỉ biết học và chơi, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ phải vật lộn với cuộc đời phía trước. Hiện tại đây tôi mới nhận ra và hối tiếc về những năm tháng còn ở trường đại học. Nếu như lúc đó tôi cố gắng hơn, làm khác đi, thì giờ có thể mọi thứ của tôi sẽ tốt hơn không? Cho đến khi tôi đọc được quyển sách này của Thầy Hà, tôi bỗng nhận ra, không phải là tôi bỏ lỡ, mà chính là tôi chưa bắt lấy được điều đó mà thôi, tôi vẫn còn kịp để thử và thay đổi.

“Thanh xuân là cảm giác làm bất cứ điều gì cũng vẫn kịp. Một khi nắm tuổi thanh xuân trong tay, bạn sẽ cảm thấy còn nhiều thời gian, nhiều tinh lực để “tiêu xài”. Chỉ cần đừng dễ dàng từ bỏ việc mình muốn làm, người mình muốn gặp, ước mơ mình muốn thực hiện, đồng tiền mình muốn kiếm, nơi mình muốn đi… vậy thì tất cả vẫn còn kịp.

Bất kể lúc nào, dù là hai mươi, ba mươi, thậm chí năm mươi, sáu mươi tuổi, chỉ cần trong tâm trí bạn có nơi muốn đi, có việc muốn làm, vậy thì bạn đừng cố tình soi gương xem bạn có bao nhiêu nếp nhăn hay mấy sợi tóc bạc mà hãy lập tức xuất phát. Tất cả vẫn còn kịp.”​

Khi bạn cảm thấy thất bại, thua cuộc, bạn từng nản lòng, hay cố gắng làm lại một lần nữa? Đừng băn khoăn, bạn vẫn còn cơ hội để làm tốt hơn. Bạn phải tin tưởng rằng cuộc đời của bạn phải do bạn tự gánh vác, bạn muốn làm gì, bạn muốn theo đuổi cái gì, chỉ cần bạn cố gắng, mọi thứ vẫn luôn kịp.

“Thanh xuân là thua thì thua. Thanh xuân chính là quá trình trải nghiệm những điều bạn chưa từng tiếp xúc nhưng vẫn tiến về phía trước. Thanh xuân chính là, dù đích đến ở nơi rất gần nhưng bạn vẫn phải chạy. Thanh xuân là mỗi khi ngước nhìn bầu trời đêm, bạn vẫn nhớ tới giấc mơ của mình.

Bạn nhất định phải có ước mơ. Chỉ cần bạn kiên trì, việc thực hiện ước mơ vĩnh viễn còn kịp.”

Nhắc đến thanh xuân, ngoài việc kể về những thử thách, giấc mơ, Thầy Hà còn đề cập về những điều quan trọng khác, tình bạn và tình yêu. Ở đâu đó trong những câu chuyện của tác giả, bạn cảm nhận được câu chuyện của chính mình, về những người bạn đã lâu không liên lạc, về những mối tình đơn phương bạn còn nhớ hay đã quên? Sau khi đọc xong chương hai của quyển sách, tôi đột nhiên muốn hẹn họp mặt với những người bạn cấp ba của tôi, tôi đã không gặp họ từ khi tôi chuyển đến một thành phố khác để đi học.

“Đến lúc tốt nghiệp cấp hai, tôi mới biết, sau khi tốt nghiệp, mọi người đều thay đổi. Tôi chỉ không biết, có những người nói câu “tạm biệt” rồi sau này không bao giờ gặp lại nữa; có những người bạn tưởng không hết chuyện để nói, nhưng khi gặp lại chỉ nở nụ cười khách sáo mà thôi.”

“Hồi tốt nghiệp cấp ba, mọi người uống say khướt, ôm nhau cười nói vui vẻ, cùng ôn lại chuyện cũ như thể tình bạn sẽ mãi mãi trường tồn. Vậy mà đến khi tái ngộ thì chỉ còn lại những lời hàn huyên khách sáo. Lúc tốt nghiệp đại học, mọi người lặng lẽ chụp ảnh lưu niệm, thốt ra những lời từ biệt chân thành nhất, hứa hẹn nhất định sẽ tụ tập. Kết quả, những người từng để lại dấu ấn trong cuộc đời bạn hoàn toàn bặt vô âm tín. Thỉnh thoảng lật lại cuốn sổ lưu niệm nằm trong ngăn bàn, đọc những lời nhắn gửi ngây thơ của bạn bè, chắc bạn sẽ bất giác mỉm cười. Nhìn thấy cái tên quen thuộc, âm thầm hồi tưởng lại, bạn chỉ có thể tự hỏi một câu: “Bây giờ bạn thế nào rồi?”

Những người mà bạn gặp gỡ không nhất định sẽ dần biến mất, nhưng đúng là chẳng phải tất cả đều ở lại bên bạn.”

Gặp mặt, chia ly, một tuần hoàn đến nhanh và cũng kết thúc rất nhanh, đến mức chúng ta chưa kịp cảm nhận điều đó, chúng đã bước vào giai đoạn kết rồi. Mấy ai có thể thay đổi được điều đó, điều duy nhất chúng ta có thể làm là lưu giữ lại những khoảnh khắc trong những kỷ niệm đó trong ký ức của mình.

“To: Yêu.

Được gặp người ở những năm tháng tươi đẹp nhất, thế là chúng ta trở thành tình yêu đẹp đẽ nhất trong cuộc đời.

Tôi tin, những hồi ức đau đớn nhất, ngược tâm nhất nhưng cũng tươi sáng nhất của tuổi thanh xuân thế nào cũng liên quan đến chữ “yêu”.

Các bạn có thể đang trải qua giai đoạn ấy, cũng có thể tất cả đã trở thành kỷ niệm. Nhưng xin các bạn đừng cảm thấy “mắc nợ” hoặc “dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng”.

Đừng sợ vì không được yêu, hãy sợ vì không yêu được. Bạn cảm nhận tình yêu dù hạnh phúc hay đau đớn, thì điều đó cũng thật tuyệt vời.

Thanh xuân là vậy đó, có bỡ ngỡ, có vấp ngã, có thử thách, có khó khăn, có vui vẻ cũng có đau khổ. Nhưng bạn phải biết rằng thanh xuân là quãng thời gian bạn tự do thử những điều bạn muốn, làm những điều bạn thích, là quãng thời gian bạn mơ ước về tương lai, là quãng thời gian giúp bạn từ từ trưởng thành hoàn chỉnh.

Không biết bạn là ai, bạn đến từ đâu, xuất thân thế nào, trải qua thanh xuân như thế nào, chỉ cần bạn vẫn luôn tiến về phía trước, một thời gian nào đó bạn sẽ ngoảnh lại, nhớ về thanh xuân của mình, thét lên thật to với nó, rằng mọi chuyện vẫn còn kịp, chúng ta đã ở đây, nhớ về nó.

Còn chờ gì nữa các bạn, Vẫn còn kịp sẽ là một cuốn sách dành cho bạn, giúp bạn cảm nhận và hồi tưởng lại quãng thanh xuân tươi đẹp nhất của chính mình.

You May Also Like

Thông tin tác giả: Mỹ Linh

Xin chào ! Tôi là Linh. Là một người đam mê đọc sách, thích viết lách và mong muốn chia sẻ những điều ý nghĩa từ sách đến mọi người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *