Tiểu Thuyết Anna Karenina – Cuộc Đời Bi Đát Của Nàng Thơ

Tiểu thuyết “Anna Karenina” được xem là tiểu thuyết hiện thực kiệt xuất của thi hào Nga Lev Tolstoy. Tác phẩm đứng đầu trong danh sách mười tiểu thuyết vĩ đại nhất mọi thời đại do Tạp chí Time bình chọn vào năm 2007. Tư tưởng về con người theo đuổi tự do nhưng bị ngăn cấm bởi hiện thực xã hội đương thời đã được khắc họa một cách chân thực và xúc động qua hơn một nghìn trang sách này.

Lấy cảm hứng từ một nàng thơ có thật

Cuốn tiểu thuyết Anna Karenina vốn dĩ được lấy cảm hứng từ Maria Aleksandrovna Hartung. Cô là con gái đầu lòng của “Mặt trời của thi ca Nga” Pushkin. Lev Tolstoy gặp cô gái ấy lần đầu ở một bữa ăn tối, khi đó ông đang đọc dang dở cuốn sách của cha cô. Cũng từ đó ông này ra ý định sáng tác một cuốn tiểu thuyết dựa trên nguyên mẫu là cô gái ấy. Vợ của Lev Tolstoy đã kể lại rằng:

Tối qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã hình dung ra một người đàn bà có chồng thuộc xã hội thượng lưu, nhưng bị sa ngã. Anh ấy nói rằng nhiệm vụ của anh ấy là phải làm sao cho mọi người thấy người đàn bà ấy chỉ đáng thương mà không đáng tội[….]

Mua sách trên Tiki

Mua sách trên Fahasa

Người con gái đầu lòng mà Pushkin hết mực yêu thương ấy có cuộc đời bi đát khi chồng của của cô, một quân nhân đã bị kết án oan dẫn đến việc anh tự sát. Dẫu vậy, cái đặc biệt của Lev Tolstoy là ông không xây dựng tiểu thuyết của mình trên cuộc đời đầy biến động của cô. Điều khiến ông muốn cầm bút khi nhìn thấy Maria chính là vẻ ngoài như nàng thơ kiều diễm mà đầy u buồn của cô.

Từ đó mà thi hào Nga Lev Tolstoy đã viết nên cuốn tiểu thuyết vĩ đại Anna Karenina. Cuốn sách có ý nghĩa như một sự đả phá xã hội Nga thế kỉ XIX đầy lạc hậu. Những tư tưởng cũ kỹ, giáo điều ấy đã kìm hãm con người tự do, ngăn con người tìm đến hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình.

Tự do và hạnh phúc

Cuốn tiểu thuyết xoay quanh Anna Karenina, một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng phản phất sâu bên trong đôi mắt của cô luôn có sự xa cách, u buồn. Cũng như người con gái khổ mệnh của thi hào Puskin, cái đẹp của Anna là cái đẹp buồn, dẫu không cầu kì trang phục, cô vẫn xinh đẹp rạng ngời với khí chất đầy cao nhã.

Áo nàng đính toàn ren Vơniđơ. Trên mớ tóc đen không chút cầu kỳ, gài dải hoa păngxê nhỏ, cùng một dải hoa như vậy chạy trên nền nhung đen chiếc thắt lưng, giữa hàng đăng ten trắng. Tóc nàng chải rất giản dị, chỉ trang điểm mấy búp nhỏ xõa xuống thái dương và gáy. Chuỗi hạt trai quấn quanh cổ nàng rắn chắc và tuyệt đẹp.

Anna có một gia đình nhìn bề ngoài tưởng chừng có vẻ hạnh phúc cùng với Karenin, một người đàn ông quyền lực và thành đạt. Tuy nhiên cuộc hôn nhân ấy chỉ có vỏ bọc bên ngoài là sự hạnh phúc trá hình, vì nó không được gây dựng trên tình yêu. Anna trở thành vợ của Karenin chỉ vì mong muốn của anh trai cô.

Vì Karenin vốn là quan chức chính phủ cao cấp, khi cô lấy Karenin thì anh của cô sẽ có được một công việc tốt ở tòa án và gia đình họ sẽ sống sung túc hơn. Anh của Anna dù học không quá xuất sắc nhưng dựa vào cuộc hôn nhân không tình yêu của Anna mà có được quyền vị hơn người.

Dẫu vậy người anh vẫn xem đó là lẽ dĩ nhiên chứ chưa bao giờ là sự hi sinh hay thiệt thòi cả. Đó là bi kịch muôn thuở của người phụ nữ trong xã hội cũ. Họ không được quyền tự do lựa chọn hạnh phúc của mình, kết hôn như một món hàng để trao đổi lợi ích cho gia đình. Tình cảnh của nước Nga cuối thế kỉ XIX vẫn vô cùng lạc hậu, lễ giáo khô khan và quan niệm cũ kĩ đã đẩy người phụ nữ đi vào con đường không có lối ra.

Mọi gia đình sung sướng đều sung sướng giống nhau, còn mỗi gia đình bất hạnh lại khổ sở theo một cách riêng của mình.

Karenin muốn Anna phải giao thiệp cùng với những người phụ nữ quý tộc, cùng họ uống trà chiều và hàn huyên những câu chuyện của giới thượng lưu. Anna vẫn làm theo bất cứ mệnh lệnh nào từ Karenin trong suốt ngần ấy năm, dẫu lúc nào đôi mắt cô cũng như phản phất nỗi bi thương tột độ nhưng cô vẫn luôn sống như thế. Không phải cô chưa từng muốn vứt bỏ tất cả mà sống theo ý mình, mà cô không thể làm thế.

Cuộc sống của những người nhà của cô dựa vào cuộc hôn nhân này, vứt bỏ nó đồng nghĩa với việc đẩy họ vào đường cùng, và cũng là chống lại cả hệ thống giáo lý , chống lại dư luận. Cuộc sống ấy chính là trách nhiệm mà cô không có quyền khước từ. Quyền tự quyết cuộc đời, sự tự do với người phụ nữ trong thời đại ấy chính là sự xa xỉ không được xã hội chấp nhận.

Gặp gỡ trái ngang

Bước ngoặt của cuốn tiểu thuyết Anna Karenina được Lev Tolstoy đẩy lên cao trào khi Anna tình cờ gặp gỡ đại úy Vronsky trên một chuyến xe lửa. Từ khi gặp gỡ Anna, chàng đại úy hào hoa ấy đã phải lòng cô từ cái nhìn đầu tiên. Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ đầy định mệnh nhưng định trước là trái ngang.

Anh bước xuống, cố gắng không nhìn cô quá lâu như kiểu người ta tránh nhìn mặt trời. Nhưng cũng như mặt trời, anh vẫn trông thấy cô dù chưa một lần chạm mắt.

Chưa bao giờ trong cuộc đời Anna được tự do lựa chọn quyền yêu thích một ai đó. Sự gặp gỡ với đại úy Vronsky đã để lại trong lòng cô những cảm giác luyến lưu kỳ lạ. Nhưng đáng tiếc đúng người mà lại sai thời điểm, Anna tự thấy mình đã không còn tư cách để sống tự do một đời này nữa.

Xã hội phong kiến lạc hậu của nước Nga thế kỉ XIX lúc bây giờ vẫn xem thường cơ bản của người phụ nữ. Kết hôn người phụ nữ không có quyền lựa chọn, đến ly hôn cũng không phải do người phụ nữ quyết định. Trong đôi mắt của những con người mang định kiến thì người phụ nữ ly hôn chính là kẻ bỏ đi, không còn chút giá trị nào trong xã hội cả.

– Làm tất cả, nhưng đừng ly dị! – Darya Alexandrovna đáp.

– Chị hiểu tất cả là thế nào?

– Chao, thật ghê sợ! Cô ấy sẽ không phải là vợ của ai nữa, đời cô ấy thế là bỏ đi!

Ở tiểu thuyết Anna Karenina, Lev Tolstoy đâu chỉ nói về chuyện tình yêu lãng mạn u buồn. Mà ông đang chỉ trích cái xã hội đương thời với những thứ giáo lý cũ kỹ, lạc hậu giam hãm quyền tự do của con người. Yêu và được yêu là thứ hạnh phúc lớn nhất ở đời, vì thế nên con người có quyền lựa chọn con đường mà bản thân mình phải đi. Không ai có quyền định đoạt thay họ, vì đó chính là cuộc đời của họ.

Cuốn tiểu thuyết Anna Karenina đã thể hiện sự đau khổ, giằng xé nội tâm của nàng thơ Anna. Ẩn sâu trong từng trang sách chất chứa sự đồng cảm và xót thương của Lev Tolstoy đối với không chỉ Anna mà còn là của biết bao người phụ nữ trong xã hội cũ. Qua đó đề cao lý tưởng về tự do và hạnh phúc dẫu cuộc đời đầy trái ngang.

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: