Nghiệt Duyên – Tiểu thuyết bán chạy suốt 45 năm của văn học Thái Lan

Nghiệt duyên của tác giả Thommayanti là “Cuốn sách bán chạy suốt 45 năm của văn học Thái Lan”. Đó là cuốn tiểu thuyết lãng mạn trong bối cảnh chiến tranh thế giới lần thứ hai, được xây dựng trên giá trị sâu sắc, cốt lõi của nền văn hóa Thái Lan và hiện thực của cuộc chiến tranh, nhờ đó làm nên một tình yêu đẹp nhưng day dứt tận đến những dòng cuối cùng. 

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Angsumalin (Ang) là một cô gái Thái xinh đẹp, thông minh, khá bướng bỉnh. Cô sống cùng bà ngoại và mẹ bên dòng sông Chaopaya. Bố cô đã bỏ rơi mẹ con cô và kết hôn với người phụ nữ khác, đây cũng là nguồn gốc cho nhưng hiểu lầm, đau khổ cho cô và người cô yêu sau này.

Ang và Wanas lớn lên cùng nhau, trước khi đi Anh du học Wanas tỏ tình với Ang và cô đã hứa chờ anh trở về và đáp lại tình cảm đó. Nhưng Chiến tranh thế giới thứ hai nổ ra, quân Nhật đóng quân trên đất Thái và nhất là sự xuất hiện của Kobori – đại úy hải quân người Nhật thì cuộc đời cô đã rẽ sang hướng khác.

Kobori có gương mặt hiền lành, luôn nở nụ cười, nghiêm túc nhưng đối xử hòa nhã với mọi người. Trái ngược lại, từ lần gặp đầu tiên, Ang luôn tỏ rõ sự chán ghét dành cho Kobori bởi lòng yêu nước trước sự tàn nhẫn của quân đội Nhật nhưng cũng bởi sự quan tâm đặc biệt mà Kobori dành cho cô. Kobori là người rạch ròi giữa chiến tranh và tình cảm của con người nên sự dịu dàng đó đã cảm hóa Ang. Cô dần dần chấp nhận sự xuất hiện thường xuyên của anh, chấp nhận sự quan tâm của anh dành cho cô và gia đình cô. Nhưng lý trí nhắc nhở cô không thể chấp nhận tình yêu của Kobori, họ mãi ở hai đầu chiến tuyến. Dù vậy, với Kobori cô mãi là Hideko – mặt trời của anh.

Khi cô tìm mọi cách che giấu tù nhân của quân Nhật, mẹ cô lo lắng thì cô lại nói: “cứ cho anh ta biết rằng chính con đã giúp đỡ kẻ thù của anh ta, để xem…anh ta sẽ xử lý con thế nào? Và anh đã “tận mắt thấy cô hành động, và đã có thể báo sự việc này cho bên tình báo quân đội” nhưng anh bỏ qua để bảo vệ cô. Khi cô làm liên lạc cho tổ chức “Người Thái tự do” chống lại quân Nhật, anh che giấu giúp cô tất cả mọi chuyện. Trong đêm tối, anh luôn đi trước mở đường cho cô vì theo quan niệm của người Nhật Bản, người đàn ông phải đi trước để bảo vệ cho người phụ nữ. Anh ở bên cô trong những trận mưa bom của quân Đồng minh. Cho dù bàn tay anh có phần “ram ráp” nhưng cô lại cảm thấy “ấm lòng, an tâm lan tỏa khắp cơ thể”. Anh hết lòng, cô cũng đã lung lay vì tấm chân tình đó nhưng lời hứa với Wanas và nhất là sự thù hận dân tộc lại trở thành bức tường lớn ngăn trái tim cô. 

Và rồi những lời đồn thổi của hàng xóm về mối quan hệ thân thiết của họ ngày một nhiều. Bố Ang – người đã bỏ cô lại khi còn nhỏ lại là người có tước vị cao trong quân đội Thái Lan, cũng là người hoạt động trong tổ chức “Người Thái tự do”. Vì vậy, định mệnh đẩy họ đến với nhau bằng cuộc hôn nhân “thắt chặt tình hữu nghị nhanh bất thường”. Thế nhưng, Kobori vẫn luôn là người chồng mẫu mực, dù cô hờn dỗi anh cũng bỏ qua, anh chăm lo bà và mẹ cô, tiền lương anh cũng đưa hết, vì anh bảo mình chẳng tiêu gì. Anh vờ quên một cái gì đó mong muốn cô sẽ tìm thấy và đưa cho anh, coi đó như là sự chăm sóc của cô dành cho anh.

Mâu thuẫn giữa hai phe ngày càng đẩy lên cao và quân Nhật đã lùng bắt những người Thái hoạt động bí mật mà trong đó có Wanas – người đã tham gia tổ chức Người Thái tự do ở Anh. Trong một lần nhảy dù nhầm Wanas bị bắt và Kobori là người phiên dịch trong lần thẩm vấn. Ang đã nghĩ Kobori sắp đặt điều đó nên cô cố ý ngã, hại chết đứa con của họ để trả thù anh. Cô đâu biết Kobori cũng đâu quyết định được những chuyện như vậy, thậm chí kể cả việc anh ra chiến trường cũng vì truyền thống của gia đình, và ở nước Nhật xa xôi kia cũng có người mẹ lo lắng cho an nguy của anh mỗi ngày.

Wanas đã trở về. Muốn Ang đến với Wanas nên Kobori đã xin chuyển sang đơn vị mới. Nhưng điều đó chưa kịp xảy ra thì trận mưa bom của quân Đồng minh lại dội xuống. Kobori bị thương rất nặng nhưng quân đội Nhật lại thiếu thuốc men. Lúc này, Ang mới biết cô đã yêu Kobori nhiều như thế nào, biết được tấm chân tình của anh sâu sắc và chung thủy đến mức nào nhưng đó lại lúc cô mất anh mãi mãi. Câu “Anata no aishimasu… Em yêu anh” lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Kobori được nghe thấy trước khi ra đi bóp nghẹt trái tim cô và người đọc. Hai con người, hai đất nước, đến gần nhau vì chiến tranh, mà chia ly cũng vì chiến tranh. Kobori ra đi, nhưng tình yêu của Ang là còn mãi “Kobori, em sẽ không yêu ai khác ngoài anh”. 

Nghiệt duyên không chỉ sâu sắc bởi nội dụng mà còn là tác phẩm rất đáng đọc cho những ai muốn tìm hiểu về Thái Lan bởi nó phản ánh chân thực hình ảnh văn hóa, truyền thống, đất nước và con người Thái Lan. Ngôn ngữ đời thường, bình dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày. Bản dịch của Nhã Nam khá mượt và trau chuốt. Dù hiện nay đã có ebook của Nghiệt duyên nhưng bạn hãy mua sách để ủng hộ tác giả, nhà xuất bản và đặc biệt biết được một chi tiết rất ý nghĩa, đó là câu chuyện thực để tác giả Thommayanti viết tác phẩm này.

Bài Review Nghiệt duyên được đóng góp bởi Cộng tác viên Nguyễn Thị Thìn

2 Comments

  1. Lan Anh
  2. Nguyễn Thị Thìn

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: