Review Truyện N.P – Lời Nguyền Của Sự Sống Và Cái Chết

Chắc người đọc còn biết đến hội chứng Bananamania, gợi ra trong trí nhớ hình ảnh nhà văn Banana Yoshimoto. Tên tuổi của cô được lưu dấu thành công qua sự ra đời của các tác phẩm Kitchen, Vĩnh biệt Tsugumi, Amrita… thể hiện nét văn tinh tế, nhẹ nhàng, nhưng cũng không kém cá tính. Một lần nữa, sức cá tính mạnh mẽ của cô được dâng trào lên đỉnh điểm khi cô sáng tác cuốn truyện mang tên “N.P”. 

Điều gì bí ẩn hiện lên đằng sau màn rèm trong cuốn sách này?

Mở đầu về sự bí ẩn của N.P

Nhan đề trên được hiểu là “north point”. Đó có thể là tên một bản nhạc xưa. Nghe thôi tưởng chỉ đơn thuần là một cụm từ về khoảng cách địa lý, mang tới một cảm giác xa xôi, vô định, trống rỗng. Bức tranh của màng lớp rỗng không đã được tô sắc vẹn toàn khi chủ đề cuốn sách xoay quanh cuốn sách gồm 97 thiên truyện của nhân vật Takase Sarao. Vậy, nhân tố gì đã làm cuốn sách trở nên có sức hút với các nhân vật và người đọc đến thế?

Đầu tiên, cuốn 97 thiên truyện với mỗi người đọc nó, nó vẫn là một ẩn số với những câu hỏi không có lời giải đáp hoàn toàn thoả đáng. Sự bí ẩn của câu chuyện đã trở thành nội dung của truyện N.P. Cho đến khi Banana tế nhị kể về một trò chơi ma quái ở Nhật Bản: mỗi một cây nến được châm đều bị tắt sau mỗi câu chuyện được kể, đến khi 100 cây nến đều vụt tắt, thì người ta linh cảm sẽ có một chuyện ma ám xảy đến.

Và quả nhiên, những tin tức không lành đã gõ cửa gặp những người có liên quan trong đó. Trò chơi này đã hoá thành một lời nguyền đến gia đình Takase Sarao và những người dịch bản thảo, có những điềm báo không tốt đã đến và lời nguyền tiếp tục ruông rắc ác mộng tới mỗi nhân vật. 

Rốt cuộc, nội dung câu chuyện như thế nào mà lại gây ra một dự cảm không tốt về những gì xảy ra tiếp theo?

N.P – Tái hiện ngắn gọn góc khuất đằng sau tình yêu ngang trái

Khi đọc đến những trang đầu của N.P, tôi mới hiểu ra vấn đề phức tạp mà Banana muốn nói – đó là tình yêu đồng huyết. Tình yêu cùng huyết thống vốn không phải là một chủ đề được mọi người thoải mái nhắc tới, mà càng ngày ghê sợ hơn khi chủ đề được nêu liên hệ với trò chơi siêu nhiên ghê sợ ở Nhật Bản nêu trên. Kazami, nhân vật chính trong truyện, là người tường thuật lại nó bởi người dịch bản thảo chính là người yêu của cô, Shoji. Shoji đã tự sát khi anh đang dồn tâm dịch bản thảo câu chuyện số 98.

Thật sự cái chết thương tâm này khiến tôi càng khó hiểu và hoang mang mỗi khi đọc những dòng tiếp theo. Phải chăng đây là những tản văn ghi lại cảm xúc đầy tội lỗi của nhà văn qua dòng viết kể về đứa con gái mình cất công nuôi dưỡng?

“Trong cuốn sách của mình, cha tôi đã viết ra điều ấy. Ví dụ như, cái tính cách của cha tôi, sẵn sàng ngủ với một cô gái đồng hương đang khốn khổ ở xứ người, cho dù người ấy chỉ bằng tuổi con gái mình (mà thật cay đắng, đó lại chính là con gái ruột của mình), miễn là cô ta dễ thương.”

Tất cả nhân vật nổi bật trong truyện đều có mối liên hệ chặt chẽ trong tầm ngắm cuốn sách kia. Lời nguyền ấy là nguyên nhân chính cho cái chết của Shoji, vẽ ra những điềm gở cho số phận của những người khác. Cái chết của người yêu vẫn luôn làm tâm trí Kazami đầy khắc khoải, như thể cô cảm thấy chính mình cũng bị mắc nguyền. Từ sự kiện đau lòng đó, mọi câu trả lời dần dần được hé lộ ra cột đèn ánh sáng khi cô có cơ hội gặp gỡ trực tiếp với những đứa con nhà Takase.

Saki và Otohiko đã gặp cặp đôi Kazami lần đầu ở bữa tiệc của cha. Kazami cũng đã gặp đứa con cùng cha khác mẹ tên là Sui. Tôi ấn tượng nhất về cuộc tâm sự của cô ấy với Otohiko, và Sui nữa. Bởi vì Otohiko và Sui yêu nhau trong quá khứ, họ đã từng yêu say đắm và thậm chí vượt qua giới hạn đã cho phép. Mối tình ấy vốn dĩ không phải là một mối tình tràn đầy hạnh phúc và êm ấm, bởi nó tựa như lời nguyền mà chính Shoji đã mắc phải.

Chủ đề tình yêu giữa người trong nhà vốn luôn là vấn đề nhạy cảm và không thể nào gỡ ra được, một khi đã từng hoặc đang yêu anh chị em, hoặc cha mẹ. N.P là tiếng hơi thở yếu ớt pha lẫn với giọng điệu buồn sâu thẳm, với mong muốn sống hạnh phúc trong một thế giới không có định kiến ranh giới thực-ảo khắc nghiệt.

Góc khuất của tình yêu đồng huyết phần nào cho độc giả thấy Sui, Otohiko, Kazami và Shoji đều phải chịu chung một cái kết. Ngay cả khi cậu em ở nhà một mình buồn lầm lì vì Sui biến mất, Saki vẫn phản ứng như không có chuyện gì xảy ra và đến một thành phố mới. Bởi cô cho rằng, hãy là người Nhật tự do trong tuổi trẻ. Nhưng mà là người Nhật đúng nghĩa trong xã hội công nghiệp hoá – họ là những linh hồn lạc lối, họ chỉ sống một nửa. Nỗi đau cứ lớn dần và lớn dần khi Otohiko còn chần chừ trong việc quyết định giúp Sui áp dụng các biện pháp tránh thai hoặc sinh con.

N.P – Bức tranh khắc họa tình yêu từ sự đồng cảm

Rào cản nhận thức về tình yêu đồng huyết càng được mở nút dễ dàng, khi Banana khéo léo cho người đọc biết đây là yêu trong đau khổ, niềm hạnh phúc chân thực được thay thế bằng ảo tưởng hão huyền về nó. Sự đau khổ không điểm dừng cũng đã được lý giải qua bức thư của Sui gửi cho Kazami.

Khi biết tin mình đang mang thai tháng thứ 4, Sui ngay lập tức lập ra các phương án trong khả năng của mình ở mọi tình huống. Sui biết rằng cô không thể sinh con và yêu Otohiko, nên cũng vì vậy cô không còn thiết gì muốn sống. Bức thư của cô toàn ngập chan chứa nỗi buồn, như thể cô sống ở một thế giới mà cô cảm thấy mình không phải là người thuộc về.

“Tôi nghĩ, hình như những câu chuyện, mà tôi lúc nào cũng tin từ khi mới sinh ra cho tới bây giờ, luôn muốn tôi phải chết… chết đi còn hơn là mất tích, vì nó không bắt người ta phải hy vọng.”

Sui đã biến mất. Một luồng sét đánh trúng vào trái tim của Kazami, tạo nên một lỗ hổng cực lớn như thể cần rất nhiều mảnh ghép còn thiếu sót để dệt nên một tấm vải tình cảm đẹp. Kazami là nhân vật trung tâm gần gũi với tất cả những đứa con châu ngọc của Takase, chính vì thế, nên sự ra đi của Sui làm cô buồn đến phát khóc. Bởi cả hai đều thấu hiểu nỗi đau đớn đằng sau tình yêu không trọn vẹn ấy, và họ là hai linh hồn lạc lối cùng soi sáng một con đường.

Họ từng vui tươi và yên bình vào những lúc chia sẻ bên nhau hơn cả hai người bạn tri kỷ. Sự đồng cảm và hạnh phúc hiếm có Sui cảm nhận đã gián tiếp vẽ nên bức tranh tình yêu đồng tính nữ – chủ đề nhạy cảm khác Banana cũng quan tâm.

Có thể hiểu rằng tình yêu giữa hai người con gái thật dịu dàng, cháy bỏng, mãnh liệt và gần gũi. Nhưng kết cục của nó là không được bền lâu, và có khi còn dễ tan dễ vỡ theo đỉnh điểm của diễn biến truyện. Nhân vật Kazami thực ra không hề dễ bị hấp dẫn bởi nữ giới, song tình cảm Sui dành cho cô cũng ảnh hưởng nhiều phần đến cảm xúc bên trong cô: thương xót, lo lắng, đau lòng, còn chút dằn vặt.

Bởi vì Kazami rất quan trọng với mình nên cô ấy đành ngậm ngùi phải rời xa để thả tự do cho mình và người khác. Bởi Sui từng có ý định tự tử cùng cô nhưng không thực hiện. Lẽ nào, chính tình cảm sâu đậm này làm cho Sui thức tỉnh trân trọng mạng sống của Kazami hơn bao giờ hết? 

Sui mang trong mình nghị lực mạnh mẽ về khát vọng yêu thương nồng cháy, nhưng đồng thời, khát vọng ấy trở thành nỗi đau dìm xuống đáy của tử thần. Những nỗi đau giấu kín bị dồn nén đã làm khát vọng ấy trở thành đống tro bụi dưới ánh lửa khi định kiến xã hội và sự tội lỗi bi thương đè nén lên cô. Người đọc có thể thấy cô thật đáng trách vì những mối tình từ quá khứ, nhưng theo một góc độ khác, cô xứng đáng được cảm thông vì cô cũng là một người con gái bình thường muốn được sống trong hạnh phúc. 

N.P – Ánh sáng phản chiếu vào sự ảo vọng trong tình yêu

Nhân tiện sau khi đọc cuốn N.P, tôi muốn nêu ra cảm nhận của chính mình về mối liên kết đồng huyết của họ với nhau, từ góc nhìn đa chiều về Sui Minowa. Sui là một cô gái cá tính mạnh mẽ, và cô đã từng có ba mối tình: với Otohiko, Shoji và cả chính bố ruột mình. Chính vì vậy nên cô là người chịu tổn thương nhiều nhất cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí cô còn muốn từ giã cõi đời này. Phút giây cuối cùng cô được sống thực sự là khi cuộc gặp gỡ tình cờ với Kazami đã bắt đầu. Mối quan hệ thân thiết ấy đã phần nào kể nhiều chi tiết trong từng chuyện khâu lại với nhau, dệt nên bức tranh đa cảm đa sầu về những gì Sui chịu đựng.

Sui chia sẻ những thứ với Kazami gợi lại những dấu ấn không quên: cốt hài của Shoji, bản thảo số 99, những câu hỏi mê cung về bí mật đằng sau bản thảo. Đồng thời, nỗi đau được cụ thể hoá hơn khi Sui nhìn lại bản 99 với tâm trạng tuyệt vọng đến tủi thân vì nỗi sợ bị bỏ rơi khi cô nhấn mạnh: có những người coi con mình là “gái qua đường”. Phải chăng cũng vì muốn được yêu thương, nên Sui cần đi tìm hơi ấm từ người cha và người anh?

Ảo vọng không bao giờ dẫn dắt chúng ta tới hạnh phúc trọn vẹn. Nó giống như cái bóng của người mình yêu, chỉ hiện lên một vài phút ngắn còn lại, rồi vụt mất hoà vào không khí bầu trời. Otohiko đã từng nói về sự xuất hiện của người thứ ba làm cho mọi thứ tốt đẹp hơn. Nhưng Kazami đã phản biện rằng nó chỉ như vậy khi có một “tình yêu đầy bất an”. 

Sự biến mất của Sui, hay những tâm sự về tình yêu ngang trái trong truyện, ngay cả khi tôi gập sách lại, nó vẫn lưu trữ những câu hỏi về sự phức tạp của cốt truyện. Tất cả những gì chỉ còn lại là những ký ức muôn thuở về quãng thời gian giãi bày tâm tình về chủ đề chính trong N.P này. Mỗi nhân vật đều cố gắng đấu tranh vì hạnh phúc cho cuộc đời mình, theo một cách dồn hết sức trong nỗi khắc khoải về một hy vọng không có thật về kết thúc có hậu như trong mơ.

Nhưng mơ và thực là khác nhau rõ rệt, có một ranh giới rất mong manh làm con người nhầm tưởng ảo vọng là thật. Cần phải nhận ra ranh giới đó trước khi mọi thứ đi vào kết cục không đẹp. Thông điệp chứa trong cuốn N.P này là hãy sống một cuộc sống trọn vẹn không hối tiếc gì, yêu không dằn vặt.

Một khi được đưa trở về với thế giới thực, sự tự do trong tâm hồn là những gì còn sót lại. Bởi sự thật luôn trả lại tự do cho con người, mở ra con đường cùng những cơ hội tạo ra bước ngoặt cuộc đời. Cuốn sách này đã phản chiếu hình bóng tôi – một con người không bình thường đối mặt với những gánh nặng vô hình mà chỉ riêng bản thân hiểu được.

Nước mắt tôi đã rơi thấm trang sách khi đọc lại dòng nhật ký về đời tư, rồi tôi gập sách một lúc và nhìn lên trời. Tôi không tự đặt ra câu hỏi gì, tôi chỉ biết nghĩ thầm về những giây phút ngắn ngủi Sui đã có. Tôi chỉ mong rằng những nỗi buồn được gột rửa, để lại những hạt đá quý nhỏ bé trong dòng suối nguồn. Kết thúc truyện mang tính nhân văn nhằm để xoa dịu tổn thương tâm hồn. Mỗi người đều được hưởng kết cục đẹp, và dù Saki không để ý em trai nhiều, nhưng tôi hiểu ra là chị làm vậy để hai bên được tự do. Để không một ai can thiệp được nữa. 

Nụ cười của trái tim sẽ chữa lành con quái vật trong khổ đau. 

Đôi nét về quá trình sáng tác

Theo lời của cô, 18 tháng là thời gian cô sáng tác nguyên phần toàn vẹn cuốn sách N.P đầy thú vị, xao động. Con số 18 là một con số cụ thể ghi lại hành trình tìm hiểu những số phận không mấy tốt đẹp như Sui, Saki, Otohiko. Dẫu sao, Banana càng nhớ về họ hơn khi cô bắt đầu đặt bút viết lên những trang giấy. Vì cô tin rằng có một sức sống mãnh liệt nói lên chính vẻ đẹp của họ.

Bài Review được đóng góp bởi Cộng tác viên Amy Bùi

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: