Sài Gòn – Thị thành hoang dại, bất cần, thư thả và mạnh mẽ

“Họ đã không kịp hỏi nhau liệu có ai là gốc ở Sài Gòn hay không, quê quán ở đâu. Họ không kịp dành thời gian để phân biệt đứa Sài Gòn, đứa không Sài Gòn, đứa nào chất, đứa nào gốc. Chất gốc là một thứ gì đó xa lạ và đầy khoe mẽ, tuyệt không phải do con người ở vùng đất này nghĩ ra.” (Khải Đơn – Trích Sài Gòn – Thị thành hoang dại)

Sài Gòn – Thành phố hoa lệ, hoa cho người giàu và lệ cho người nghèo. Một cuốn sách vô cùng ý nghĩa và đầy cảm xúc. Sau khi đọc xong cuốn sách Sài Gòn thị thành hoang dại, bạn sẽ nhìn thấy rõ nét những đặc trưng của Sài Gòn với cả 2 miền : Miền đất hứa và miền đất đau thương.

MUA SÁCH TRÊN TIKI

Sài Gòn – Thị thành hoang dại qua cái nhìn đa chiều và tình yêu tha thiết thành phố của một người trẻ

Đọc tác phẩm, ta dễ dàng cảm nhận được tình cảm sâu sắc của tác giả đối với thành phố này – nơi mà tác giả có hơn 10 năm gắn bó. Từng trang viết là những cảm nhận rất thật, rất mới của một người trẻ. Có thể thấy một người rất yêu và hiểu rõ Sài Gòn mới có thể viết nên những trang văn đẹp đến như vậy. 

Qua tác phẩm, Khải Đơn mang đến cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc về Sài Gòn – một cái nhìn đa chiều, nhân văn, không phiến diện bởi một tình yêu chân thành với thành phố. Và đâu đó, chắc chắn người đọc sẽ thấy mình trong chính tác phẩm và cũng cảm nhận được tác phẩm chính là những cảm xúc của mình đối với thành phố này. Đây cũng chính là lý do khiến cuốn sách trở thành một trong những tác phẩm đáng đọc nhất về Sài Gòn. 

Cuốn sách gồm 4 phần: Thị thành hoang dại, Sài Gòn – tại sao để yêu, Chợ giấc mơ, kỷ niệm đóng đinh vào phố.

Mỗi phần là những câu chuyện, những cảm xúc chân thành được thể hiện dưới góc nhìn những người nhập cư. Ai cũng biết Sài Gòn là mảnh đất của ước mơ, của giấc mơ đổi đời vươn lên. Đã có biết bao người rời xa quê hương để bước chân lên một thành phố hoàn toàn xa lạ, mong muốn tìm đến “miền đất hứa” với giấc mơ đổi đời. Một Sài Gòn chân thật nhất, đa diện nhất sẽ được tìm thấy trong Sài Gòn – Thị thành hoang dại.

Đến nay, mình đã gắn bó với Sài Gòn gần 25 nồi bánh chưng rồi. Mình thích du lịch, thích khám phá những vùng đất mới, những trải nghiệm mới. Nhưng nếu phải rời xa Sì Gòn để về quê hay để lập nghiệp ở một nơi khác thì có lẽ mình không thể làm được. Mình cũng không biết phải giải thích như thế nào, nhưng có lẽ một lí do rất lớn để mình gắn bó với nơi này, chính là vì câu chuyện mẹ thường hay kể trong bữa cơm gia đình hay những lúc cả nhà cùng nhau ngồi tám đủ thứ chuyện. Mẹ mình, thời còn trẻ, rất trẻ, đã một thân một mình, rời xa quê hương, rời xa ba mẹ, rời xa 11 đứa em, lên Sài Gòn, với mong muốn được khá hơn, với mong muốn một tương lai tốt đẹp cho “con của mẹ sau này” (là mình và em trai mình bây giờ nè).

Chuyến đi của mẹ là chuyến đi hy vọng, bởi ở quê cực quá, nhà lại đông em, ngày ngày quần quật từ sáng tới đêm: Việc nhà, lo bố mẹ, lo cho em, gánh phân, tươi nước, cho heo, gà ăn… Mẹ học nghề may, rồi lên Sài Gòn làm thuê kiếm sống. Cày cuốc cả năm, gom được ít tiền, về quê, sắm sửa cho ba mẹ, nhà cửa, sắm sửa cho các em, còn giữ lại một ít đủ tiền xe, tiếp tục hành trình kiếm sống. Đặc biệt, mỗi năm, mẹ lại dắt một đứa em của mình lên Sài Gòn, dạy nghề, từng người từng người, ổn định, lập gia đình, có con cái tại SG.

Cuối cùng mẹ cũng thuyết phục được ba cùng lên Sài Gòn, cả 2 làm thuê, ở nhà mướn, tích cóp từng đồng, gom góp, vay mượn, cuối cùng cũng xây được một căn nhà. Mình và em trai ra đời, được gắn mác “người Sì Gòn”, có một tuổi thơ và cuộc sống hạnh phúc.

Thế đấy, Sài Gòn chính là “miền đất hứa”, nhiều người đã tìm được tình yêu, tương lai cho chính bản thân và các con của mình ngay tại mảnh đất này. Và chắc chắn cũng không ít lần bị chính sự tấp nập, xô bồ của Sài Gòn vùi dập, dập cho tơi bời hoa lá.

Bởi sự hi sinh của ba mẹ nên đó chính là lí do mình quyết “không buông tha” Sài Gòn. Mình phải thật cố gắng, phải phát triển ở thành phố này.

Sài Gòn với nỗi nhọc nhằn, cô đơn của thân phận người nhập cư

Trong tác phẩm, Khải Đơn đã dẫn người đọc vào những cung bậc cảm xúc khác nhau dưới góc nhìn của một người nhập cư mong muốn vươn lên thoát khỏi cuộc sống cơ cực. Vậy, cuộc sống của họ có thật sự dễ dàng, ước mơ của họ có dễ trở thành hiện thực?

Từng trang viết của Khải Đơn ẩn hiện đâu đó hình ảnh của biết bao gương mặt mệt mỏi, nhọc nhằn. Đó là những con người đã trải qua phần lớn cuộc đời để bươn chải kiếm sống trong lòng đô thị. Đó còn là những người trẻ hằng ngày lao mình vào công việc để rồi ngày ngày ẩn mình vào những quán cà phê như muốn tìm lại một chút thư giãn sau chuỗi mệt nhoài.

Đâu đó trong Sài Gòn – Thị thành hoang dại còn chứa đựng một chút sợ hãi, bất an và cô đơn. Những con người rời xa quê hương để trụ lại một thành phố xa lạ, xô bồ. Những con người luôn khao khát được vươn lên trong cuộc sống. Trong lòng họ thấm đẫm một nỗi bất an trước cái náo nhiệt, phồn thịnh trong lòng thành phố. Và cũng đâu đó, họ phải gặm nhấm một nỗi cô đơn – cô đơn trong chính sự tấp nập!

Một Sài Gòn đáng yêu đến lạ khiến chúng ta không nỡ rời xa

Sài Gòn là như vậy đấy, khiến con người đôi lúc lo sợ, cô đơn nhưng vẫn đáng yêu đến lạ. Trong mắt Khải Đơn, Sài Gòn luôn đáng trân trọng với nhiều nét đẹp, nhiều tình người gắn kết, nhiều vẻ giản dị mà khó tìm được ở đâu khác.

Những hình ảnh đẹp vẫn xuất hiện trên nhiều con đường. Đó là những tiệm sách cũ vẫn được đón nhận ở một thành phố trẻ và năng động, là hàng hoa vỉa hè chỉ 2000 đồng một cành, là những bình trà đá miễn phí “cứu khát” cho người qua đường trong cái nắng oi ả của một con người vô danh nào đó không ai biết đến.

Chính những tấm lòng nhân ái, những “anh hùng thầm lặng” nào đó đã khiến Sài Gòn đậm tình người. Một thành phố gần gũi, thân thương với những con người hết lòng với người khác hiện lên thật sống động qua lời văn của Khải Đơn. Chính mặt đáng yêu này của thành phố đã giảm đi biết bao áp lực cho người nhập cư, giúp họ trụ vững ở thành phố này để tiếp tục hoàn thành ước mơ vươn lên của mình.

Một cuốn sách thật chill cho một ngày Sài Gòn nắng đẹp. Hãy đọc và cảm nhận nhé!

Chia sẻ suy nghĩ của bạn: